Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:56:33
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuy miếng vải trông lớn, nhưng ít nhất cũng thể bó măng thành một bó, để ông đường về rơi vãi là .

Lâm Quốc Khánh thấy ông chỉ cái bọc vải đỏ, mặt già lập tức đỏ bừng, xua tay lia lịa với Lão Thạch: "Không, , , , cái ..."

"Chậc, thì thôi, lắp bắp cái gì!"

Trời tối đen như mực mà Lão Thạch vẫn vẻ lúng túng của , ông cũng loại ép buộc, nghĩ một lát chạy đến chỗ chị Lý, bỏ một xu mua hai dải vải vụn dài về. Kết quả là đống măng xuân tay Lâm Quốc Khánh gọn gàng.

Lâm Quốc Khánh vẫn ngượng, chút áy náy, cảm thấy hình như phản ứng quá, Lão Thạch nghĩ keo kiệt ?

Nghĩ đến việc Lão Thạch kể hết chuyện ở đây cho , mới đến, ngày mai đổi Xuân Hoa đến cũng mong Lão Thạch chiếu cố một chút, vẫn giữ quan hệ . Thế là khẽ gọi Lão Thạch.

"Anh Thạch..."

"Hửm?"

"Cái đó... em keo kiệt..."

Lão Thạch đặt bó măng buộc xong xuống bên cạnh, thờ ơ xua tay: "Không , nếu đựng đồ quý giá tiện cho mượn cũng là bình thường, cần ngại ngùng!"

"Không ... đồ quý giá..."

Lão Thạch vốn tò mò, nhưng bộ dạng ấp a ấp úng, dám của Lâm Quốc Khánh, ông cũng nổi hứng.

"Vậy là cái gì?"

Lâm Quốc Khánh: "... Bên trong là một con rắn năm bước."

Lão Thạch: "..."

cũng , thôi thì cho hết: "Thứ bọc con rắn cũng mảnh vải đỏ gì , đó là cái quần lót đỏ ch.ót vợ may cho năm bản mệnh hai năm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-37.html.]

Lão Thạch: "..."

Cũng nên kinh ngạc vì con rắn kinh ngạc vì cái quần lót đỏ ch.ót, là... bên trong chiếc quần trống của Lâm Quốc Khánh bây giờ? Mãi một lúc ông mới tìm giọng của .

"... Sao dùng quần lót bọc rắn?"

Lâm Quốc Khánh: " lên núi đào măng, con rắn đó đất, động đậy, nghĩ chắc cũng đáng tiền nên dùng cuốc đập c.h.ế.t nó. chỉ mang hai cái sọt, một cái đựng đầy măng , còn một cái đựng rau. Nếu đựng rắn, e là rau sẽ ai mua nữa."

Nghĩ một lát, ngại ngùng lời xin với Lão Thạch.

"Anh Thạch, chỗ măng đựng trong sọt nhỏ, phía cùng em đè cái bọc quần lót lên một lúc, nhưng lâu , nhiều nhất là một tiếng, đó em dùng tay xách!"

Lão Thạch: "..."

"Thôi bỏ , , về rửa kỹ mấy ." Ông lau mặt, cũng mấy để tâm, dù măng còn bóc vỏ, bóc mấy lớp vỏ thì còn liên quan gì đến rắn với quần lót nữa?

"Con rắn của định bán ở ?" Lão Thạch hỏi.

Lâm Quốc Khánh lắc đầu: " cũng , chỉ nghĩ bán hết rau sớm, đến y quán bên đợi mở cửa, hỏi xem họ thu mua ."

Trong huyện một y quán Trung y, mở từ thời nhà Minh, truyền đến tận bây giờ, tuy sớm quốc hữu hóa, nhưng kinh doanh vẫn là gia đình .

thì Trung y là thứ đổi .

Lão Thạch nghĩ một lát : "Cậu cứ đầu đuôi mà đến đó, e là sẽ trả cho mấy đồng ." Bán cho y quán, thật sự bằng bán riêng, giá cả khi chênh lệch gấp đôi.

Lâm Quốc Khánh ngây , còn chuyện : "A? Con rắn đáng giá bao nhiêu ạ?"

"Thường thì rắn năm bước nếu , thể bán bốn, năm hào một cân, nếu đến y quán, chắc sẽ ép giá xuống ba hào."

Mắt Lâm Quốc Khánh lập tức trợn to: "Bốn năm hào một cân? Đắt thế ạ? Vậy thành t.h.u.ố.c thì bán bao nhiêu tiền?"

 

 

Loading...