Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 340

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:29:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lương Sinh Đệ con trai con dâu đ.á.n.h tiếng , họ kéo Lâm Ngọc Lan một cái, cũng nỗi lo của hai . Lúc đó bà gì, nhưng vớ cơ hội là vẫn xắn tay áo lên tham chiến.

Bà tự ăn cho lửng , đó mới bắt đầu mát mẻ quét mắt Mã lão thái đang sa sầm mặt mày từ đầu đến cuối vài vòng, khi ánh mắt hai bà lão chạm , bà nhướng mày:

"Đi tay đến ? Bà cũng mặt dày thật đấy nhỉ!"

Mã lão thái trừng mắt: " đến nhà cháu gái ăn cơm chẳng lẽ còn mang đồ hiếu kính !"

Lương Sinh Đệ khẩy một tiếng: "Người vô duyên vô cớ cỗ, đây là rượu thượng lương đấy! Nhà bà mang chút đồ đạc gì thì cũng cái phong bao chứ? đến giờ , cũng chẳng thấy Ngọc Lan Đức Tường móc túi, còn tưởng là hai ông bà già các mang đến cơ, kết quả là một xu cũng nhả."

Răng hàm Mã lão thái nghiến ken két, nếu trẻ hai mươi tuổi chắc bà bóp gãy đôi đũa .

"Tam Ni chẳng kéo một cái tủ quần áo sang , cái tủ to như thế..."

"Ấy, bà nội, đó là của hồi môn năm xưa đại tỷ tự đóng, là do nhà họ Vương chỗ để, mới để mãi trong phòng bọn cháu. Giờ kéo sang là trả cho chị , tính là cháu mua ."

Tam Ni vội vàng cắt ngang lời Mã lão thái định vơ , tuy cô bé lén nhét phong bao cho đại tỷ, nhưng đại tỷ nhận, cho nên nhà cô coi như là đưa quà mừng.

Mã lão thái cháu gái cho nghẹn họng đen mặt, nhưng đối với đứa cháu gái thứ ba đầy "xương phản chủ" , bà thật sự chẳng cách nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-340.html.]

Mà Lâm Ngọc Lan cũng suýt nước miếng của sặc, bà cảm thấy già chắc chắn đang mắng bà ngu ngốc trong lòng , đỏ mặt hồi lâu mới lí nhí giải thích: "Mẹ... con, con tiền... Đức Tường hai hôm nay cũng bận, kịp với ông chuyện ..."

kiếm tiền cũng quản lý sổ sách, tiền của bọn trẻ thì ở trong tay bọn trẻ, tiền bán lương thực trong nhà mỗi cũng ở trong tay Mã lão thái, chỉ tiền lương của Mã Đức Tường là bà thể dính tay chút, nhưng cũng là cần dùng mới hỏi ông lấy, bình thường cũng ở trong túi bà.

Cho nên chuyện xã giao qua trong những dịp thế , thông thường cũng đến lượt bà phụ trách, đây vẫn là đầu tiên điểm danh đưa phong bao, bàn vẫn còn em dâu và ba đứa con gái nữa! Lúc cảm giác mặt nóng rát, Lâm Ngọc Lan chỉ tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống.

Lương Sinh Đệ liếc xéo bà một cái: "Không tiền thì kiếm tiền chứ , một bà già mà ngày nào cũng nghĩ cách kiếm vài đồng bạc lẻ về tự tiêu, cô mới bao nhiêu tuổi, ở nhà ăn bám ?"

Lâm Ngọc Lan đúng là khổ nên lời, là bà kiếm tiền ? Đó chẳng là do bà tay nghề gì cũng tìm việc gì thể ! Bà cũng nơi quá xa, trong nhà vẫn cần giặt giũ nấu cơm...

"Chuyện kiếm tiền chẳng lẽ đôi tay là ? Chẳng lẽ..."

Lương Sinh Đệ mát mẻ quét mắt về phía Mã lão thái: " bảo bà thông gia, bà đúng là như một, thích ngày ngày nhốt trong nhà nhỉ, cho mấy đứa nhỏ học, bây giờ là cho con gái ngoài kiếm tiền, hả? Nằm ở nhà là trời rớt bánh vàng xuống chắc?"

Mã lão thái thật sự sắp tức c.h.ế.t , bàn tay đập rầm rầm xuống bàn:

" cho nó ngoài kiếm tiền bao giờ, nó nếu bản lĩnh thì ! Dù tiền kiếm cũng là của vợ chồng nó! Bà già giờ còn tiếng gì nữa!"

 

 

Loading...