Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 264

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:28:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lương Sinh Đệ tặc lưỡi: "Cũng tàm tạm, ngày xưa tao cũng đau bụng, nhưng mà đau mãi cũng quen. Về tao chẳng ... ơ, lâu lắm việc nặng mà, mày đừng chứ, mấy năm việc nặng, tao thấy hết đau thật!"

Lâm Thục Anh: ...

"Mẹ còn bảo lúc thế mà cứ để lạnh, sẽ đẻ con." cô bé thấy bà nội hình như cũng chẳng vẻ gì là phiền não chuyện đẻ .

Lương Sinh Đệ thì trợn mắt: "Đẻ con lắm kiêng khem thế, đẻ thì ngày nào cũng ngâm nước lạnh vẫn cứ sòn sòn mỗi năm một đứa, đẻ thì mày hầu hạ cơm trắng ngày ba bữa, tay dính nước, chân lội bùn, nó vẫn cứ tịt ngòi."

"Hơn nữa, bản sắp c.h.ế.t đói đến nơi còn nghĩ đến chuyện đẻ con ? Đẻ đến lúc đó sợ là cũng mang đổi lấy cái ăn với nhà khác thôi."

Lâm Thục Anh đến đây vội vàng bịt miệng . Như thể thấy chuyện gì kinh khủng lắm, dù ánh trăng lờ mờ, Lương Sinh Đệ vẫn thấy sự kinh hoàng trong mắt đứa cháu gái, bà bĩu môi.

"Tao ăn thịt , mày đừng quá lên thế. hồi cô cả mày mới đẻ bao lâu, cả thiên hạ gặp nạn đói, lúc còn giải phóng , ai quản mày c.h.ế.t đói , bao nhiêu nhà gánh con bán? Mày mua về để ?"

"Cái bà... cụ cố của mày , bà ngứa mắt tao, tao cũng ngứa mắt bà , nhưng một điểm tao thực sự phục, cho dù đào rễ cây vỏ cây ăn đất sét trắng, bà cũng bao giờ mang con bán."

Ngọc Lan là con gái, nếu sinh nhà họ Lương, e là đời nhà ma từ lâu .

"Thế, hồi đó... bà..." Lâm Thục Anh định hỏi, bà, hồi đó bà việc ? Dù cô bé cũng chút ấn tượng về cuộc sống "cá mặn" (lười biếng) của Lương Sinh Đệ .

Lương Sinh Đệ bực : "Đến lúc cha mày đẻ tao mới việc nữa! Có gạo mà vẫn bắt tao ăn khoai lang, tao cái con khỉ! Lúc đói kém tao đương nhiên là ! Vấn đề là lúc mày cũng chẳng việc cho mà !"

"Ồ..." Lâm Thục Anh ngượng ngùng sờ sờ mũi, khó chịu nhích m.ô.n.g một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-264.html.]

"Bà ơi, bà đến tháng, buổi tối ngủ cũng khó chịu thế thật ạ? Con cứ sợ cái khăn xô lệch, đến lúc dây ga giường..."

"Mày kéo dài cái giấy bản một tí là chứ gì..." Lương Sinh Đệ nghĩ ngợi bò dậy, mò mẫm trong cái tủ cuối giường một lúc lâu trong bóng tối, lôi một tấm vải lớn.

"Này, mày lót cả cái xuống nữa, dù lót hai lớp ở cũng đủ , nếu thế mà còn dây nữa thì cũng chịu, cái do mày , mai giặt cái ga giường là xong."

Lâm Thục Anh ngoan ngoãn lót thêm một lớp vải nữa xuống , lúc mới cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

"Mày bây giờ giấy bản là lắm , tao hồi xưa... tự lấy ít tro bếp nhét , còn chê bẩn." Lương Sinh Đệ bĩu môi, quãng thời gian thiếu nữ dù qua bao nhiêu năm bà vẫn còn canh cánh trong lòng.

"Hả, hồi đó đến giấy bản cũng ạ?"

"Thực ." Lương Sinh Đệ nhớ : " hồi đó giấy cũng đắt, giấy bản là để dùng chữ, để dành cho em trai tao chữ, tao lấy mà dùng."

Lâm Thục Anh há hốc mồm, chẳng gì: "Thế, thế các bà vệ sinh nặng thì thế nào?"

Lương Sinh Đệ: "Lá cây, hoặc mảnh tre đều ."

Lâm Thục Anh: ...

" đấy là chuyện khi lấy chồng , khi tao gả cho ông nội mày, giấy bản vẫn mà dùng." Mặc dù hai nạn đói cũng đứt đoạn, nhưng thời gian lâu, vẫn còn tạm bợ .

Lâm Thục Anh cảm thấy chủ đề "nặng mùi" quá, một lúc lâu mới hồn :

 

 

Loading...