"Ái chà, chúng một đêm về giải phóng !" Lâm Quốc Khánh tiền hai đếm , híp cả mắt: " nhớ đầu tiên sang chỗ Tề Tài Căn mua rau, cũng là con đấy!"
Thẩm Xuân Hoa cũng cong cả mắt: " , ba mươi bảy đồng tám hào hai! Hồi đó còn hỏi còn ngần tiền."
hồi đó, họ xe ba bánh, cũng nhiều bông và vải để may áo mùa đông như thế , mỗi ngày một quả trứng gà cho mỗi , cũng bữa nào cũng ăn cơm khô chứ đừng là ăn thịt. Hai ngày ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời kiếm công điểm, Lương Sinh Đệ thì ngày ngày gốc đa lớn ăn no chờ c.h.ế.t.
Thực những ngày tháng mới qua hơn nửa năm, chính xác là bảy tháng rưỡi, nhưng Thẩm Xuân Hoa cứ cảm thấy như qua nhiều năm lắm .
Kiếp , cô nhớ dù đợi đến lúc khoán hộ xong, cũng qua lâu mới thực sự dám g.i.ế.c con gà ăn ngày thường lễ tết, như bây giờ, già trẻ lớn bé trong nhà đều đang mong chờ ăn gà tiếp theo.
"Nhà hơn nửa năm mua xe , thế đợi hè sang năm, chẳng xây thêm cái nhà nhỏ nữa !" Lâm Quốc Khánh cứ tâm niệm chuyện xây phòng cho các con ở.
Thẩm Xuân Hoa: "Nhà còn chỗ nào mà xây nhà nữa? Chỗ nhà trồng nấm dù dỡ cũng khó xây lắm, cho sức khỏe."
"Thế thì xin với thôn cấp thêm ít đất, mở rộng cái sân !"
"Xây nhà cũng là tạm thời thôi, đợi tích cóp thêm chút nữa, thì đập xây ! Xây hẳn cái nhà lầu !"
"Sau phát cho mỗi đứa trong nhà một chiếc xe đạp!"
"Ngày nào cũng ăn gà, ngày nào cũng ăn thịt!"
...
Ngay đêm hôm đó, Thẩm Xuân Hoa đạp xe ba bánh khỏi nhà, quãng đường vốn bộ hai tiếng đồng hồ, đạp xe ba bánh chỉ mất một tiếng là tới, còn nhẹ nhàng hết sức! Thẩm Xuân Hoa cảm thấy sức lực hôm nay của tiết kiệm khối chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-195.html.]
Vợ Tề Phát Căn thấy chiếc xe ba bánh của cô thì kinh ngạc sững sờ: "Cô đây đúng là lên đời nhỉ."
Thẩm Xuân Hoa hì hì: "Thì cũng nhờ thím và chiếu cố cả mà!"
Đến ngõ Quan Tiền, chiếc xe ba bánh cũng vây xem hồi lâu: "Ái chà! Xuân Hoa, nhà cô bán rau mà mua cả xe ba bánh cơ !"
Lúc giọng điệu của Thẩm Xuân Hoa đổi, cô xua tay: "Không của nhà , là của nhà cô em chồng đấy."
Cô đổ vạ ngay chiếc xe ba bánh lên đầu nhà Lâm Ngọc Lan, bảo là nhà đó mua, hai nhà quan hệ , tối đằng nào họ cũng chẳng dùng đến nên cho vợ chồng cô mượn.
"Ôi chao, các cô chú cũng kiếm cái xe mà , mấy sọt rau mà thấy nặng !" Một bà cụ đến mua rau xót xa cô vợ nhỏ trạc tuổi con gái mà .
Một chị gái khác phụ họa: " đấy, xe thì tiện hơn nhiều, thế thì cô mang nhiều trứng hơn , nào cũng chẳng tranh mua ."
"Chị Tần ơi, dạo gà nhà em bán hết , gà con mới nuôi một tháng thôi, thật sự trứng , nhưng tầm một hai tháng nữa chắc là trứng vịt đấy, lúc đó chị ghé mua nhé."
...
Hôm nay Thẩm Xuân Hoa mang theo ít đồ, ban ngày Lương Sinh Đệ bắt nhiều quá, cái chum hứng nước mưa trong nhà đầy ắp cá bơi lội tung tăng.
Cô mang theo một thùng lươn, là thứ bán hết nhanh nhất, vì giàu đạm, chỉ cho sĩ t.ử bổ não mà còn là nguồn dinh dưỡng nhất cho bà bầu và sản phụ thời buổi .
Tiếp đến là chả cá viên, đổ từ 6 cái giỏ cá, bên trong còn mấy con cá mè hoa, con nhỏ thì cho cái Ngũ cái Lục mang về cho vịt ăn, con to thì cô mang nạo chả cá. Ở nhà giữ ít, trời lạnh để vài ngày. Số còn cũng chất lên xe ba bánh.