Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:26:11
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bọn họ giải thích một , về , ai nghi ngờ thì đó tự mà chứng minh, hoặc là đừng mua nữa, đỡ bực .

Người đặt gà ít, Lâm Quốc Khánh cũng thật, nhiều gà mái già như , gà còn trong nhà cơ bản đều là gà sáu bảy tháng, nhưng cũng là gà ngon. Các chị thể chọn lấy hoặc lấy.

Đa phần vẫn lấy, cũng nghĩ ngợi thôi đặt nữa. Lâm Quốc Khánh cũng chẳng cả, vì gà cũng hạn.

Trong nhà vốn 14 con gà mái và ba con gà trống, 5 con gà mái già, 9 con gà mái tơ. Sau đó ấp mười mấy con gà con, nở nửa tháng, đám đó tính.

Nhà ăn một con gà mái già, bán một con gà mái già, nếu bán nữa còn trừ bốn con gà cưng của bốn đứa nhỏ - Tiểu Hoại Đản (Nhóc xa), Phi Mao Thối (Chân chạy nhanh), Tham Cật Quỷ (Quỷ tham ăn), Tiểu Hoàng và Tiểu Bạch.

Lâm Quốc Khánh nghĩ đến đây là đau cả răng, tại Lâm Thục Mỹ một chiếm hẳn hai con gà?

tính tính , gà còn thể bán chỉ còn 7 con gà mái. Thẩm Xuân Hoa đặc biệt dặn dò , lúc nhận đơn đừng nhận quá đà.

Một buổi tối cũng nhiều mua gà như , nhưng vẫn nhận đơn đặt 4 con gà, tiện thể bán hết sạch thùng cá.

Để một con cá cho lão Thạch, nhét phiếu thịt và tiền hào túi, thu dọn đồ đạc vui vẻ chạy đường về nhà, là một thức trắng cả đêm.

Thùng cá hôm nay, thu mười sáu mười bảy đồng, cộng thêm nấm và gà, bây giờ trong túi đang nhét hai mươi đồng đấy! Ngày mai còn bốn con gà nữa!

Lâm Quốc Khánh cảm giác như thấy chiếc xe ba gác đang vẫy tay với !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-178.html.]

Chỉ là Thẩm Xuân Hoa buổi tối đến tê cả tay. Còn đặc biệt đợi ăn cơm tối xong mới , sợ Lương Sinh Đệ nảy sinh tà niệm.

Có điều Lương lão thái thái hôm nay thỏa mãn cơn thèm thịt kho tàu, đối với đám gà , tạm thời gác lòng tham, thậm chí còn giúp Thẩm Xuân Hoa vặt lông. Lâm Quốc Khánh xổm bên cạnh tán gẫu với họ.

"Ấy, Xuân Hoa, cảm thấy bán xong lứa gà , nhà thể mua xe ba gác . Đến lúc đó bất kể là thủy sản gia cầm trứng gà, là rau dưa, đều thể chất lên xe ba gác đạp . Không cần mệt c.h.ế.t mệt sống cõng cả một đường, mà chẳng mang bao nhiêu nữa."

Thẩm Xuân Hoa vặt lông: "Ông sai, nhưng nếu ông thực sự mang nhiều đồ như thế một , hoặc là mang về một nửa, hoặc là giữa đường tóm cổ bảo ông đầu cơ trục lợi."

Nghe cái giọng điệu của Lâm Quốc Khánh, còn là buôn thúng bán mẹt nữa , chỉ thiếu nước đến chợ rau cướp một cái sạp chính thức thôi.

Lâm Quốc Khánh toe toét: "Thế thì mang ít thôi hê hê, cảm thấy cá tươi bán cũng chạy, mùa thu chúng bán cá tươi, mùa xuân bán chả cá, mùa hè bán rau, mùa đông bán gà vịt..."

Hắn bẻ ngón tay tưởng tượng tương lai, đó liền Lương Sinh Đệ chặn họng: "Ý của mày là một năm tao một nửa thời gian ngâm sông hả?"

Lâm Quốc Khánh: ...Không , ý đó.

...

Bốn đứa trẻ nhà họ Lâm hai ngày nay căng thẳng lo cho đám gà cưng của , chỉ sợ cha lôi thịt. Tuy thỉnh thoảng cũng chăm sóc đám gà con mới nở, nhưng đám gà đó ngay từ đầu Lâm Quốc Khánh và Thẩm Xuân Hoa báo là sẽ mang bán, đến lúc đó đừng lóc kêu gào ăn.

Cho nên quý báu nhất vẫn là năm con gà cũ , nhưng may mà cha đối với năm con gà của chúng nó hình như hứng thú gì, Thẩm Xuân Hoa thậm chí thịt một con gà trống, cũng động đến gà mái của chúng nó.

 

 

Loading...