Đến cuối cùng, vẫn là Cố Cửu Yến sợ cô ăn nhiều đồ chua, ban đêm sẽ khó chịu, nên đặc biệt ngăn cô , chậu quả dại đó mới ăn hết.
“Cố Cửu Yến, quả dại mua ở ? Khá hợp khẩu vị của em đấy.” Trước khi ngủ, Thẩm Vân Thư vẫn còn chút lưu luyến hương vị của quả dại, cô nuốt nước bọt ừng ực.
“Ở trong huyện, gặp sẽ mua thêm về.” Cố Cửu Yến hối hận vì ghi địa chỉ của đó, đến chợ đen còn gặp bà .
Ban đêm.
Kể từ lúc vợ thai, Cố Cửu Yến ngoan ngoãn, dù trong lòng, vẫn thể yên loạn.
Nghĩ đến đêm qua mệt mỏi kéo vợ hết đến khác, Cố Cửu Yến đến giờ vẫn còn sợ, nếu thật sự vì chuyện mà xảy sự cố, sợ cả đời cũng thể tha thứ cho .
Thẩm Vân Thư ngẩng đầu hỏi: “Cố Cửu Yến, hy vọng trong bụng em là con trai con gái?”
“Đều như , con trai con gái đều là con của chúng , đều thích.”
“Em cũng , nó đời, nếu là con trai thì cho bộ đội, giống như , nếu là con gái em sẽ dạy nó sách kinh doanh, kiếm thật nhiều tiền, trở thành một phú bà giàu .”
Thẩm Vân Thư cởi bỏ chiếc áo bông dày, ánh đèn yếu ớt, thể thấy bụng của cô nhô lên, đôi tay to của Cố Cửu Yến đặt lên bụng của Thẩm Vân Thư, cảm nhận đứa con trong bụng cô.
Thẩm Vân Thư bộ dạng ngốc nghếch của cho bật : “Cố Cửu Yến, nó mới hai tháng tuổi, cái gì chứ?”
“Anh đang nghĩ khi nào nó đời.”
“Bây giờ là tháng mười hai, tính theo tháng thì tháng bảy, tháng tám năm , con sẽ đời.”
Tháng bảy, tháng tám, chẳng là mùa hè ? Tuy cô từng sinh con, nhưng cũng ít nhiều rằng ở cữ mùa hè là khổ nhất, nào là gội đầu, tắm, trong thời gian ở cữ còn gió, nếu về già sẽ mắc bệnh.
Thẩm Vân Thư chỉ nghĩ thôi thấy sợ, bắt cô một tháng gội đầu tắm, cô .
Xem , đến lúc đó chỉ thể cầu cứu viện trợ từ bên ngoài.
“Tháng bảy, tháng tám, cũng sắp , Tết năm nay nghỉ phép, đợi năm em sinh con, sẽ nghỉ phép, đến lúc đó thể giúp chăm sóc em và con.”
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Cố Cửu Yến sắp xếp xong xuôi việc khi Thẩm Vân Thư sinh con.
“Chuyện quyết định, nhưng đến lúc em sinh, ở bên cạnh em.”
“Đều em, trời còn sớm nữa, mau ngủ .”
“Hôm nay bận, kịp để ý, bên bố , ngày mai gọi điện đừng quên với họ chuyện em thai.”
“Ngày mai tỉnh dậy, sẽ gọi điện báo cho họ.”
“Anh đừng quên đấy.”
Cố Cửu Yến đề nghị: “Vợ, là để chúng qua đây chăm sóc em, em bây giờ t.h.a.i , ở nhà một yên tâm.”
Bà Thịnh Liên nấu ăn tuy đáng tin cậy, nhưng chăm sóc khác thì .
Thẩm Vân Thư bây giờ đang mang thai, lúc nào thể cố chấp thì tuyệt đối cố chấp, cô dứt khoát đồng ý với đề nghị của Cố Cửu Yến.
“Ngày mai gọi điện hỏi thử, nếu đồng ý đến thì để qua, nếu thì cũng đừng ép.”
“Mẹ sẽ đến.” Cố Cửu Yến hiểu rõ , bà mong cháu đến phát điên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sinh-lien-chin-dua-thien-kim-that-pha-muoi-doi-don-truyen-nha-chong/chuong-253-nha-ho-co-biet-tin-vui-tham-van-thu-co-thai.html.]
Chân báo tin Thư Thư thai, chân bà thu dọn đồ đạc vội vàng qua đây.
, điều ngoài dự đoán của Cố Cửu Yến là, Cố mua một tặng một.
Ngày hôm , Cố Cửu Yến gọi điện về nhà, máy là bố Cố.
“Mẹ con ? Bố bảo điện thoại.”
“Vợ bố bây giờ vẫn ngủ dậy, chuyện gì con với bố cũng .” Tối qua bố Cố uống chút rượu, cao hứng nên cùng Cố hoang đường cả một đêm, đến giờ lưng bố Cố vẫn còn mỏi.
“Vợ con t.h.a.i , ở nhà ai, con qua đây giúp chăm sóc vợ con.”
“Cái gì! Có t.h.a.i ? Ai thai? Không con ?” Bố Cố đầu óc đang mơ màng, tin tức động trời , lập tức tỉnh táo.
Cố Cửu Yến thấy giọng ở đầu dây bên , tức đến nghiến răng: “Ai con !”
Anh , vợ quyền phát biểu nhất, còn những khác, đều là bừa! Là nhảm!
“Mẹ con mấy hôm ,” Bố Cố đầu bán Cố ngay lập tức.
“Miệng nay lời thật, thể tin, chuyện con dặn, đừng quên với họ, con bên còn việc, cúp máy đây.”
Cho đến khi đầu dây bên vang lên tiếng tút tút, bố Cố mới hồn cú sốc về việc con dâu thai.
Ba phút , cả nhà họ Cố trong phòng khách, mắt đồng loạt về phía bố Cố đang khép miệng.
Ông Cố thấy bố Cố thần bí, liền nổi cáu: “Thằng nhóc thối , rắm thì mau thả, đừng lỡ giấc ngủ của ông đây.”
Bố Cố thấy ông cụ nổi giận, cũng dám chậm trễ, chỉ thấy ông hắng giọng, lớn tiếng : “Thư Thư t.h.a.i , thằng nhóc Cửu Yến gọi điện.”
“Con dâu t.h.a.i !”
“Cháu dâu t.h.a.i !”
Mẹ Cố và bà Cố đồng thanh kinh ngạc, so với họ, ông Cố vẻ bình tĩnh hơn nhiều, chỉ là nụ môi kéo đến tận mang tai.
Ông đập mạnh xuống bàn: “Không hổ là cháu trai của , việc thật nhanh gọn, chẳng bao lâu nữa ông đây sẽ bế chắt .”
Bố Cố yếu ớt : “Lỡ như là chắt gái thì …”
“Chỉ cần nó gọi ông đây là cụ, mặc kệ nó là trai gái.”
Ông Cố mong ngày quá lâu , vốn dĩ hai chân sắp bước quan tài, ông nghĩ cả đời còn hy vọng, ai ngờ cháu trai đổi tính nết, đột nhiên kết hôn, cháu dâu cũng là hiếu thảo, ông mới nhen nhóm hy vọng.
Không ngờ, thật sự thành công, cần nhiều, con cháu nhà họ Cố chúng nhất định là nhất, ngày mai đợi đứa bé đời, ông sẽ bế nó khắp phố, tức c.h.ế.t mấy lão già .
Bà Cố lo lắng hỏi: “Ông nội con đúng, thằng bé Cửu Yến còn gì trong điện thoại nữa ? Thư Thư mới thai, cơ thể khó chịu ? Dạo ốm nghén ?”
Một loạt câu hỏi dồn dập khiến đầu óc bố Cố m.ô.n.g lung, ông sắp xếp suy nghĩ, mới lên tiếng:
“Thằng nhóc Cửu Yến đó trong điện thoại nửa ngày một câu, nó chỉ tin Thư Thư thai, còn bảo vợ đến khu tập thể giúp chăm sóc Thư Thư, ngoài cũng gì khác.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Vừa thể chăm sóc con dâu, Cố kích động thôi, nhảy cẫng lên chạy về phòng thu dọn đồ đạc, cái thế đó ai cản nổi.