Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng - Chương 243: Không Cho Phép Cô Xảy Ra Bất Cứ Chuyện Ngoài Ý Muốn Nào

Cập nhật lúc: 2026-04-05 22:48:57
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Được , tối nay no cũng no c.h.ế.t thôi.

 

Mẹ Thẩm thì che miệng trộm, tình cảm của con gái và con rể như , vợ như bà là vui nhất, e là bao lâu nữa, bà sẽ bà ngoại .

 

Bố Thẩm cư cao vị gọi Trương Lương của cục công an một góc, hai bắt đầu trò chuyện về vụ án buôn , cũng như việc sắp xếp cho những đứa trẻ giải cứu như thế nào.

 

Đêm khuya , sáng mai Cố Cửu Yến còn huấn luyện, bố Thẩm ở xử lý công việc, ba Thẩm Vân Thư về.

 

Khoảnh khắc Thẩm Vân Thư bước khỏi cửa, Hoàng Xảo Liên dẫn theo mấy củ cải nhỏ đuổi theo, "bịch" một tiếng, mấy đứa trẻ quỳ xuống mặt Thẩm Vân Thư.

 

"Chị ơi, cảm ơn chị cứu chúng em."

 

"Mấy đứa ngốc , đất lạnh, mau lên ."

 

Mấy củ cải nhỏ thấy chị cả Hoàng Xảo Liên lên, bọn chúng mới lên theo, cơ thể gầy gò ốm yếu bọc trong những bộ quần áo rộng thùng thình, ánh mắt bọn chúng cũng rụt rè sợ sệt, chút hồn nhiên nào của trẻ con.

 

Không cần nghĩ, cũng những ngày qua bọn chúng chịu nhiều tội, nếm nhiều khổ.

 

Mẹ Thẩm xót xa vô cùng, đặc biệt bà cũng là từng mất con, nay thấy bọn chúng, giống như thấy chính năm xưa.

 

Trong mỗi ngày khi con gái mất tích, cả bà giống như phát điên, hễ thời gian là tìm, ngày mong đêm nhớ, may mà ông trời phù hộ, đưa con gái về bên cạnh bà.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân

 

Vậy còn bọn chúng thì ? Bọn chúng bọn buôn bắt cóc, bố bọn chúng chắc cũng lo lắng nhỉ, Thẩm lau nước mắt mặt, dùng giọng điệu dịu dàng nhất thể :

 

"Các cháu gái, các cháu còn nhớ nhà ? Hoặc là bố các cháu tên là gì? Các cháu với dì, dì sai đưa các cháu về nhà."

 

Mấy củ cải nhỏ im lặng , trong mắt đứa nào đứa nấy vẫn còn ngấn lệ.

 

Mẹ Thẩm chút luống cuống, theo bản năng về phía con gái Thẩm Vân Thư: "Thư Thư, bây giờ?"

 

Thẩm Vân Thư định mở miệng, Hoàng Xảo Liên nhanh miệng trả lời : "Chúng cháu là những đứa con gái gia đình ruồng bỏ, cho dù chúng cháu về, bọn họ cũng sẽ ném chúng cháu ngoài, bọn họ chê chúng cháu lãng phí lương thực."

 

Cô bé và mấy em gái là mới quen , nhưng trong lòng cô bé, bọn chúng sớm là m.á.u mủ ruột rà.

 

Cô bé là chị cả, cô bé chăm sóc các em gái bên , nhưng mà, bây giờ ngay cả nhà cũng cô bé lấy gì để chăm sóc bọn chúng, là để bọn chúng cùng c.h.ế.t đói.

 

Hoàng Xảo Liên chút mờ mịt.

 

Mẹ Thẩm tức giận đến mức răng hàm sắp c.ắ.n nát: "Hổ dữ còn ăn thịt con, bọn họ đúng là một lũ súc sinh."

 

Thẩm Vân Thư sợ tức giận sinh bệnh, vội vàng an ủi: "Những đó sẽ báo ứng, nay bọn chúng thoát khỏi ma quật, cuộc sống sẽ ngày càng hơn, chúng hướng về phía ."

 

"Thư Thư đúng, đến lúc đó để bọn họ hối hận , con gái thì chứ? Con gái nuôi còn hơn cả con trai."

 

Bà chính là thích con gái, con gái mềm mại nũng nịu đáng yêu bao, lúc m.a.n.g t.h.a.i con gái, bà sắp vui phát điên .

 

Chỉ nghĩ đến việc con gái sinh , dạy con gái múa, đem bộ sở học cả đời truyền thụ cho con gái, chỉ là ngờ tới chuyện con gái đ.á.n.h tráo giữa chừng.

 

Đợi tâm trạng Thẩm định , Thẩm Vân Thư nắm lấy tay mấy củ cải nhỏ: "Ở đây ngoan ngoãn nhé, sáng mai dì đến thăm các cháu, đến lúc đó sẽ mang đồ ăn ngon cho các cháu."

 

Trong ánh mắt lưu luyến rời của mấy củ cải nhỏ, bọn Thẩm Vân Thư đạp xe rời .

 

Cục công an mấy nữ đồng chí, chắc hẳn là thể chăm sóc cho những đứa trẻ .

 

Bận rộn lâu như Thẩm Vân Thư hai mí mắt đ.á.n.h liên hồi, cô yên xe, ôm eo Cố Cửu Yến, tựa lưng , ngủ từ lúc nào.

 

Cố Cửu Yến thấy tiếng ngáy khe khẽ đó, bất giác chậm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sinh-lien-chin-dua-thien-kim-that-pha-muoi-doi-don-truyen-nha-chong/chuong-243-khong-cho-phep-co-xay-ra-bat-cu-chuyen-ngoai-y-muon-nao.html.]

 

Sau khi về đến khu tập thể quân đội, Cố Cửu Yến sự giúp đỡ của Thẩm, bế Thẩm Vân Thư đang ngủ say về phòng ngủ, đắp chăn cẩn thận cho cô, vội vàng sang nhà họ Giang.

 

Vợ chồng Giang Sâm khi tin Thẩm Vân Thư tìm về, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.

 

Giang Sâm nghĩ đến sáng mai còn huấn luyện, vội vàng đuổi Cố Cửu Yến về nhà ngủ.

 

Cố Cửu Yến về đến nhà, bếp múc một chậu nước nóng, động tác nhẹ nhàng lau mặt rửa chân cho Thẩm Vân Thư đang ngủ.

 

Làm xong tất cả những việc , mới rón rén lên giường ngủ.

 

Cố Cửu Yến xuống, Thẩm Vân Thư dán sát , giống như một con gấu túi, bám c.h.ặ.t lấy , thỉnh thoảng còn dùng cái đầu nhỏ cọ cọ Cố Cửu Yến.

 

Cố Cửu Yến thở gấp đêm nay là một đêm thể chợp mắt.

 

Sáng ngày hôm , Thẩm Vân Thư tỉnh dậy, phát hiện trong nhà còn ai, tờ giấy nhắn Cố Cửu Yến để gối cố ý dặn dò trong nồi vẫn còn hâm nóng thức ăn cho cô.

 

Cháo kê, trứng gà, còn bánh ngô táo đỏ, Thẩm Vân Thư đ.á.n.h răng rửa mặt xong, ăn sáng qua loa.

 

Hôm nay cô hẹn với mấy củ cải nhỏ, qua thăm bọn chúng, còn mang đồ ăn ngon cho bọn chúng nữa.

 

cô chợt nghĩ đến chuyện tối qua nhà sợ hãi, quyết định đợi bọn Cố Cửu Yến tan về tính tiếp.

 

Bữa trưa là do Thẩm Vân Thư nấu, ủ một nồi cơm gạo hoa màu, xào một đĩa cải thìa, thêm một món thịt xông khói xào tỏi tây.

 

Cố Cửu Yến và Thẩm về đến nhà, Thẩm Vân Thư đợi mãi đợi mãi, vẫn đợi bố cô.

 

"Mẹ, bố con ? Bố vẫn tan ?"

 

"Tối qua bố con cả đêm về, chắc là công việc vẫn xong, Thư Thư, ông hơn bốn mươi tuổi , chúng mặc kệ ông , chúng ăn cơm của chúng ."

 

Thẩm Vân Thư trong lòng nhớ thương mấy củ cải nhỏ, tâm trí ăn cơm, nửa bát cơm ăn dở cuối cùng đều chui bụng Cố Cửu Yến.

 

Đợi hai bàn ăn xong, Thẩm Vân Thư lên tiếng: "Mẹ, Cố Cửu Yến, hôm nay con huyện thành một chuyến, hôm qua con hứa với bọn chúng ."

 

"Mấy đứa trẻ đó thật đáng thương, Thư Thư, con ở đây đợi , phòng lấy tiền cho con, con xem mua cho bọn chúng chút đồ." Mẹ Thẩm xong, đợi Thẩm Vân Thư mở miệng dậy phòng lấy tiền.

 

Còn Cố Cửu Yến từ đầu đến cuối chỉ một câu dặn dò, đó chính là bảo Thẩm Vân Thư chú ý an .

 

Anh chịu nổi cô xảy bất cứ chuyện ngoài ý nào, cũng thể cô.

 

Tối qua, thật sự dọa sợ .

 

Thẩm Vân Thư đối diện với ánh mắt mất của chút xót xa, nhân lúc phòng lấy tiền vẫn , ba ba sáp tới hôn một cái.

 

"Cố Cửu Yến, cứ yên tâm một trăm phần trăm, khi nắm chắc tuyệt đối, em sẽ cậy mạnh , em cũng sẽ để bất cứ ai tổn thương em."

 

Cố Cửu Yến yên tâm dặn dò: "Vợ , bất cứ chuyện gì, bất cứ ai cũng quan trọng bằng em."

 

"Trong lòng , em cũng là quan trọng nhất ?"

 

", em quan trọng." Quan trọng đến mức thể vì em mà vứt bỏ tất cả những gì .

 

Đối diện với thần sắc kiên định như của Cố Cửu Yến, trái tim Thẩm Vân Thư chút run rẩy, dường như giây tiếp theo cô c.h.ế.t , Cố Cửu Yến cũng sẽ lập tức rút kiếm tự vẫn theo cô.

 

Nơi trái tim truyền đến cảm giác đau nhói, giống như từng chân thực xảy , Thẩm Vân Thư phớt lờ sự khác thường nơi đáy lòng, ánh mắt nhanh ch.óng liếc sang một bên.

 

 

Loading...