Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 82
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:20:12
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lạp xưởng, lạp nhục, gà hun khói em gái chúng gửi tới quả thực thơm nức mũi, đặt lên cơm trắng hấp một cái, cả nồi cơm cũng thơm đến mức khiến mê mẩn, mấy em ở trung đoàn bên cạnh cũng yên , từng một chạy qua đây, ăn cũng ngửi cho thèm.”
“Các mau đây nếm thử .”
Giang Vọng ngay lập tức phấn chấn hẳn lên, mặt đầy tự hào:
“Cái đó là đương nhiên , tay nghề nấu nướng của em gái là thiên hạ nhất!”
“Phải !
Giang doanh trưởng đúng!
Chúng đều chờ nổi nữa !”
Lục Tinh Trầm bật , ở đồ ăn là ở đó bóng dáng của đám lính tay .
Binh lính của đại đội một và đại đội hai ghế, mắt tròn xoe chờ đợi thủ trưởng hô ăn cơm.
Lục Tinh Trầm:
“Đại đội một, ăn cơm!”
Giang Vọng:
“Đại đội hai, khai chiến!”
Thực khi thấy đám lính trướng ăn thỏa mãn như , phản ứng đầu tiên của hai là vui mừng, mà là xót xa.
Phần lớn họ đều đến từ nông thôn, tuổi đời còn nhỏ.
Đa vì giảm bớt gánh nặng cho gia đình nên mới chọn lính.
Một là mang vẻ vang cho gia đình, hai là vì nhà đủ lương thực, bộ đội cơm ăn áo mặc cung cấp, cho nên mới liều mạng như .
Các chiến sĩ đều rõ những miếng thịt mà em gái Giang doanh trưởng gửi tới quý giá đến mức nào, vì họ ăn vô cùng trân trọng.
Anh em trong nhà ăn reo hò một trận, Hàn Thành phấn khích vẫy vẫy cái màn thầu, với Vương Quế bên cạnh:
“Quế , mau mau mau, gia nhập đội ngũ tranh cướp !”
Vương Quế rùng một cái:
“...”
Không... chứ, chuyện như !
Ba phút , Vương Quế bại trận, Hàn Thành lớn:
“ !
Phải như chứ!
Phải cướp mới ngon!
Xông lên!”
“Vị cay đủ đô, thơm quá, đúng là hương vị quê hương .”
“Thịt khô ngon thật đấy, đây là món thịt nướng khô ngon nhất từng ăn từ nhỏ đến lớn.”
“Cơm thịt càng thơm, một thể đ-ánh bay hai bát lớn.”
Tương thịt nấm hương màu sắc đỏ rực hấp dẫn, hương thơm của nấm hương hòa quyện với vị thịt, một miếng ăn , tươi ngon, cay nồng, đậm đà.
Lạp xưởng từ thịt lợn rừng, hai phần mỡ tám phần nạc, ăn khô, cực kỳ độ dai.
Điều khiến hưng phấn nhất là lạp xưởng còn mấy loại hương vị, phân biệt là cay tê đậm đà, và mặn ngọt hương r-ượu, mang đậm phong vị tỉnh G.
Thịt lạp thơm ngon mềm dẻo, mỗi miếng thịt thuần túy đều là một sự tận hưởng tuyệt đối, nếm một là khó quên!
Lục Tinh Trầm, Giang Vọng, chính trị viên Lương Chí Vinh, và “Cục than đen" Hàn Thành chung một bàn, ăn đến là ngon lành.
Phải rằng, những món ngon do chính tay Giang Tri Chi chinh phục bộ hiện trường.
Bây giờ những cựu binh và tân binh đang ăn uống vui vẻ bao nhiêu, thì ngày hôm họ ê ẩm bấy nhiêu!
Đau khổ bấy nhiêu!
“Tõm...”
“Tõm...”
“Tõm...”
Các em từng một giống như thả sủi cảo, nhảy xuống biển.
Giang Vọng hắc hắc, đích tăng cường huấn luyện cho đám lính tay .
Chống đẩy biển, vác gỗ tròn, ấn đầu nín thở lặn nước, sát hạch bơi lội...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-82.html.]
Tất cả đều là những bài huấn luyện địa ngục cứng cựa!!
Giang Vọng:
“Sao thế?
Hôm qua ăn nhiều quá, hôm nay luyện nổi nữa ?”
Mọi nghiến răng nghiến lợi huấn luyện thêm.
Cả ngày trời trôi qua cảm thấy cả như rút cạn, còn chút sức lực nào.
Mệt ch-ết mất!
Quả nhiên đàn ông cưng chiều em gái dễ chọc mà!...
Ký túc xá.
Lục Tinh Trầm tắm xong, đẩy cửa bước , những giọt nước trượt xuống cơ bụng rõ rệt, đường nhân ngư quyến rũ, nhỏ giọt chiếc quần quân đội.
Giang Vọng tắm xong, tóc còn kịp lau, liền mặc một chiếc áo ba lỗ trắng cùng quần quân đội màu xanh đậm tới.
Anh âm thầm dò hỏi nội dung bức thư đó.
Lục Tinh Trầm khẽ , giọng điệu mang theo sự vui vẻ, :
“Lão Giang , thư Chi Chi gửi cho dày bằng của .”
“Hơn nữa, em, thấy mắt cũng , nhưng thể nghi ngờ nhân phẩm của chứ!”
Giang Vọng xong thì mừng rỡ, ngoác miệng lớn:
“Ha ha ha ngay mà, em gái là quấn nhất.”
Nhân phẩm của lão Lục?
Cậu chắc chắn là cái thứ đó chứ?
hiện tại tâm trạng Giang Vọng đang , Lục Tinh Trầm cũng thấy thuận mắt hơn một chút.
Anh hứng thú bừng bừng lấy bức chân dung nhân vật hoạt hình mà Giang Tri Chi vẽ, khoe khoang mặt bạn một phen.
“Em gái vẽ đấy, sinh động hình tượng ?
Ha ha ha còn hơn cả truyện tranh liên nữa!”
“Nhìn cái ánh mắt đáng thương của thằng em út xem, đều .”
Lục Tinh Trầm nhận lấy bức vẽ trong tay Giang Vọng, trong tranh hoạt hình Giang Viễn Dương đang há miệng xin tha, ở trong nhà chạy loạn khắp nơi trông thật tội nghiệp, hai trai của hắc hắc, thuần thục chặn đường lui của em trai.
Còn hai vị phụ trong nhà một bên ha hả đám trẻ nô đùa, khắp đều tràn ngập sự hạnh phúc.
Phong cách vẽ đáng yêu, nhân vật sống động, thiết kế cấu trúc thấu thị , nét vẽ cũng linh khí, khiến là hiểu ngay tình cảm diễn đạt trong tranh.
“Chi Chi vẽ tranh ?”
Lục Tinh Trầm tò mò hỏi.
Giang Vọng phì :
“Con bé lúc nhỏ thích vẽ bậy giấy , lúc đầu nhà chỉ coi đó là sở thích của con bé, ai ngờ vẽ dần vẽ dần, giống như thật .”
Đầu ngón tay Lục Tinh Trầm khẽ vuốt ve tờ giấy, ý đáy mắt dần sâu thêm.
“Lão Giang, tặng quà cho em gái ?
Tặng ?”
Giang Vọng gãi gãi mái tóc ướt đầu, ảo não :
“Chưa kịp mua, đợt đó một nhiệm vụ khẩn cấp .”
Trong doanh trại là như , phục tùng mệnh lệnh là thiên chức.
Lục Tinh Trầm vẫy vẫy tờ giấy vẽ nhân vật hoạt hình trong tay, ánh mắt đầy ý :
“Cậu trai thì chẳng lẽ nên đáp lễ cho hẳn hoi ?”
“Chi Chi gửi nhiều đồ cho chúng như , chúng thế nào cũng thể để cô bé tốn kém !”
“Lần thể hiện cho , ngày mai huấn luyện xong thời gian, ?”
Giang Vọng lớn, đặt tay lên vai Lục Tinh Trầm, đắc ý :
“Xem kìa, cuối cùng cũng tiếng đấy.”
Nói chung ngọn lửa chiến tranh giữa hai dập tắt một chút.
Sáng hôm huấn luyện xong, vặn một buổi chiều nghỉ phép.