Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 595
Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:55:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ là “nhóc con" vặt lông nhiều quá, Giang Vọng cũng hy vọng Lục Tinh Trầm nếm mùi khổ sở, dù thì em “ phúc cùng hưởng" mà.”
Cùng lúc đó, những lính độc thầm mến Tuyết Lê về phía Giang Vọng với ánh mắt thể oán hận hơn.
Cũng là quần chúng hóng hớt nào tiết lộ tin tức, ngay cả cả Lục Thiên và hai Lục Dạ ở tận thủ đô cũng chuyện Vọng T.ử đối tượng .
Lục Dạ lên thật sự , phong thái thanh thoát, dễ gần dễ mến.
Lục Thiên vẻ ngoài trông vẻ lạnh lùng, nhưng thực lòng ấm áp, hai em là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm ở quân khu thủ đô, ngay cả các vị thủ trưởng già ở thủ đô cũng vô cùng quan tâm đến ba em nhà họ Lục.
Chính ủy quân khu thủ đô một nữa tìm Lục Thiên và Lục Dạ để trò chuyện.
“Rốt cuộc thì bao giờ các mới tìm đối tượng đây?"
“Dù cũng dắt một cô nương về chứ!
Mau ch.óng giải quyết vấn đề cá nhân của các !"
hai em, một bảo kế hoạch tác chiến liên hợp cần thảo luận chuồn mất.
Một bảo bãi tập nhiệm vụ huấn luyện nhất định mặt trực tiếp chạy nhanh hơn thỏ.
Chính ủy đau hết cả đầu, cứ kéo dài thế thì thành “ca khó" mất thôi!
Trời đông giá rét, yếm của ba đứa nhỏ mau bẩn, Lục Tinh Trầm hầu như ngày nào cũng giặt yếm cho bọn trẻ.
Giang Tri Chi pha ba cốc sữa bột, lượt đưa cho ba đứa nhỏ, bọn trẻ ôm cốc “ừng ực ừng ực" uống hết, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm còn dính một chút sữa.
Tiểu Ngoan Ngoãn cầm chiếc khăn nhỏ bên cạnh, lau khóe miệng cho em trai nhỏ.
Tiểu Phạn Đoàn theo lệ thường giữa cả và hai, uống xong sữa, ngọt ngào gọi:
“Anh cả, hai."
Tiểu B-éo Mập vui mừng khôn xiết, ôm lấy Tiểu Phạn Đoàn, thiết cọ cọ má em gái, dính :
“Em gái, em gái."
Tiểu Ngoan Ngoãn thật đáng yêu:
“Em gái gọi cơ."
Tiểu B-éo Mập ngẩn một lát, cái mặt nhỏ đầy thịt rung rung, đồng ý:
“Gọi em, gọi em."
Dù là mùa đông, đàn ông nhà cô vẫn dậy chạy bộ đúng giờ, ba đứa nhỏ tuy còn bé nhưng cũng chịu nổi việc ba chúng bắt đầu ý thức huấn luyện bọn trẻ.
Ba đứa nhỏ chạy nhảy vui vẻ ở phía , lấy s-úng gỗ là những nhóc tỳ đang trốn trong nhà cũng hào hứng nhảy .
“Pằng pằng pằng..."
“Xông lên, xông lên."
Một đám nhóc tỳ chơi trò đ-ánh trận giả.
Mà ba đứa nhỏ nhà cô ngay lập tức nhận sự yêu thích của , những bạn nhỏ khác cũng ba học tập chú Lục, cho vài món đồ chơi nhỏ để chơi cùng.
Tiểu Phạn Đoàn chơi vui nhất, cái miệng nhỏ ngừng nghỉ.
Lục Tinh Trầm, Giang Vọng, Tô Ngộ, Tống Thạch hiếm khi rảnh rỗi, cũng ở bên ngoài chơi cùng đám nhóc tỳ.
Giang Vọng bước trạng thái “trông trẻ", tận hưởng niềm vui chăm sóc con trẻ, Lục Tinh Trầm thể thấy một sự đắc ý trong mắt Giang Vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-595.html.]
Lão Giang , đơn giản , ngày nào cũng khoe khoang.
Thực khi Giang Vọng đối tượng, Tô Ngộ và Tống Thạch đều nghĩ tính cách của Vọng T.ử là chịu thỏa hiệp.
bây giờ , mở mang tầm mắt , ba vợ đ-ánh mà cứng rắn hề đ-ánh trả.
Ở bên ngoài, đoàn trưởng Giang cao lớn cương nghị chỉnh mũ quân đội, mỉm giới thiệu với :
“Tuyết Lê là đối tượng của ."
Tuyết Lê phản ứng , mặt đỏ như lửa đốt, lòng như ngâm trong hũ mật.
Đáy mắt Giang Vọng đầy vẻ nghiêm túc, một chút do dự nào:
“ lấy sinh mệnh cách mạng của một quân nhân thề, sẽ đối xử với Tuyết Lê cả đời."
Từ đến nay, là lão Lục và “nhóc con" nhà lừa cho ăn “cơm ch.ó".
Ngày hôm nay, khó khăn lắm mới gỡ một ván, sự bực bội vốn lão Lục cho nghẹn ở l.ồ.ng ng-ực của Giang Vọng ngay lập tức tan biến.
Vọng T.ử thích đắc ý , đáy mắt lộ rõ vẻ ý , lão Lục tự nhiên hết vui thế ?
Làm gì gì, giỏi thì bày sắc mặt với em gái !
Nụ của Lục Tinh Trầm dần dần biến mất.
Chương 436 Phiên ngoại 13:
Biểu diễn, hát lạc tông
Giang Tri Chi gả cho Lục Tinh Trầm lâu như , cũng phát hiện chỉ Trầm ca hát lạc tông, mà ngay cả ba đứa nhỏ nhà cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Giang Tri Chi dở dở , tuy là chim sơn ca gì nhưng ít hát cũng đúng nhạc mà.
Chuyện gì thế , nhà họ Lục lấy một chút tế bào nghệ thuật nào ?
Trước Tết, bộ đội còn tổ chức một buổi biểu diễn, dù lúc Tết đến, ít chiến sĩ nghỉ phép đều về quê ăn Tết, khu tập thể sẽ vắng vẻ nhiều.
Chi bằng tổ chức một buổi biểu diễn Tết, tổ chức gói bánh sủi cảo, cũng coi như ăn Tết sớm.
Năm nay, Vu Niệm Niệm - vốn ngại chuyện lớn, trò chuyện với Lục Hứa Minh Châu, gì mà tổ chức một tiết mục, để đám nhóc nhà chúng cũng lên sân khấu nhảy nhót một chút.
Ba đứa nhỏ vốn dĩ là đối tượng đám nhóc tỳ săn đón, đặc biệt yêu thích.
Cho dù ba đứa nhỏ hát lạc tông, nhưng chịu nổi việc chúng quá đáng yêu, chỉ cần sân khấu thôi là đủ để yêu quý .
Tiểu Kỳ Ngôn vốn , nhưng Vu Niệm Niệm một câu:
“Chao ôi, Tiểu Phạn Đoàn cũng đấy."
Tiểu Kỳ Ngôn lặng lẽ thu hồi cái móng vuốt kháng nghị, dẫn theo Tiểu Mãn tìm ba đứa nhỏ.
Đám nhóc cũng ép buộc lên sân khấu, mặt đỏ bừng vì thẹn thùng, nhưng khi thấy trang phục biểu diễn là một bộ quân phục thu nhỏ, ngay lập tức chân nhấc nổi nữa.
Quân phục thu nhỏ là do đội quân tào lao tài trợ đặc biệt, các chị dâu trong khu tập thể bộ đồ thì mà nhanh ch.óng bảo con cái ở nhà tích cực đăng ký cho .
Trí nhớ của ba đứa nhỏ siêu , mấy câu như “Lấp lánh lấp lánh sáng, khắp trời đều là những ngôi nhỏ", “Mặt trời soi rạng, hoa với em", hát trôi chảy, chỉ điều mỗi đứa hát một kiểu.
Giang Tri Chi ngả nghiêng, ngay cả Lục Tinh Trầm cũng nhịn mà bật , chân mày nhướng lên.
Vốn dĩ là tiết mục giải trí, đối với đám nhóc tỳ chỉ yêu cầu là yêu cầu gì cả, vui vẻ là .
Minh Nguyệt - vợ của Phương Chu, chính trị viên trung đoàn 793, sự điều trị của Giang Tri Chi m.a.n.g t.h.a.i thành công.