Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 575

Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:55:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bé Mập Mập và bé Cơm Cuộn bĩu môi nhỏ, , thì lời .”

 

Đôi mắt tròn xoe của bé Cơm Cuộn vẫn kìm về phía Lục Dạ, nhiệt tình gọi:

 

“Ăn ăn..."

 

Khiến Lục Dạ gắp thức ăn vô cùng chăm chỉ, suốt cả quá trình mang vẻ mặt nụ của một “ông chú già", thể đáng yêu đến mức độ cơ chứ?!

 

Nếu ba và cả mà ở đây thì còn hệ thống gì nữa?

 

Giang Vọng cũng thường xuyên dỗ dành ba đứa nhỏ, để chúng quấn lấy , hơn nữa hễ Giang Vọng ngày nghỉ, đều sẽ nghỉ ngơi, dẫn ba đứa nhỏ ngoài chơi thật oai.

 

Ba đứa nhỏ siêu cấp thích Vọng Vọng, vèo một cái là leo lên cây hái quả, móc tổ chim, còn bế chúng lên cao thật cao nữa...

 

Gần đây sức ăn của ba nhóc tì tăng vọt, ăn no nê là đòi ngoài chơi.

 

Giang Tri Chi mỉm , giơ hai tay tán thành, chỉ mong trai giúp cô trông ba đứa nhỏ nhiều hơn.

 

Vả trẻ con hiếu động thích chạy nhảy là , xót con, mà cô thấy trẻ con tránh khỏi vấp ngã, ngã thì dậy, chạy nhảy nhiều c-ơ th-ể mới cường tráng.

 

Bây giờ ba đứa nhỏ học cách bộ, lúc mới bắt đầu, Giang - Lâm Thính sẽ chú ý đến tình hình phát triển thể chất của ba đứa nhỏ.

 

Đến khi ba đứa nhỏ tròn một tuổi, ba đứa nhỏ phấn khích học bộ.

 

Người lớn trải một lớp t.h.ả.m mềm ở gian chính, lên đó, vỗ tay dỗ dành ba đứa nhỏ bò tới bò lui, dùng hai tay đỡ các bé, để chúng thử dậy, bước những bước đầu tiên trong cuộc đời.

 

Lục Dạ :

 

“Ba đứa nhỏ nhà thật sự cường tráng, quá đáng yêu , nào, bác hai đưa các cháu chơi."

 

Ba đứa nhỏ hễ khỏi cửa là vui vẻ để cho hết, Lục Tinh Trầm bế bé Cơm Cuộn, Giang Vọng bế bé Mập Mập, Lục Dạ bế bé Ngoan, ba đàn ông dẫn theo ba đứa nhỏ lên núi chơi.

 

Ba đứa nhỏ đầu tiên lên núi nên tò mò vô cùng, đông tây, Giang Tri Chi đeo gùi, nhếch môi.

 

“Được , chơi với ba, và bác hai nhé, tìm d.ư.ợ.c liệu đây."

 

Ba đứa nhỏ chằm chằm, Giang Tri Chi chỉ tay về phía :

 

“Ngay phía thôi, gọi một tiếng là thấy ngay."

 

câu trả lời chắc chắn, ba đứa nhỏ mới chịu để .

 

Một lúc , “Chít chít chít... chiu chiu chiu..." thấy tiếng kêu cứu của sóc nhỏ.

 

Lục Dạ là thấy tiên, đưa bé Ngoan trong lòng cho Lục Tinh Trầm, để lên xem thử.

 

Lục Tinh Trầm đón lấy con trai lớn, bây giờ bế đứa trẻ nặng trịch cũng thấy nhẹ tênh.

 

Hóa cái đuôi xù lông của sóc nhỏ mắc hàng rào dây thép gai, c-ơ th-ể b-éo mầm đung đưa theo gió, mà bên là một cái hố chuyên để bắt con mồi, nếu rơi xuống thì thoát .

 

Mà những bạn sóc nhỏ quanh đó lượn lờ, lo lắng kêu chiu chiu, chúng hề bỏ mặc bạn , mà leo lên cây đại thụ, nghĩ cách cứu bạn xuống.

 

Anh hai Lục Dạ nhẹ bước tới, giọng vô cùng ôn nhu:

 

“Đừng sợ, bác đến cứu cháu đây."

 

Sóc nhỏ đung đưa một cái trong trung, lưới sắt cứa đuôi nó, đau đến mức nó nước mắt ngắn nước mắt dài, tủi thôi.

 

Không vì khí trường Lục Dạ khiến đám sóc nhỏ cảm thấy thiết , đám sóc nhỏ sợ , từng con một ló đầu , chiếm cứ những vị trí quanh Lục Dạ, còn con to gan, leo hẳn lên vai Lục Dạ, bàn tay nhỏ chỉ chỉ bạn, lo lắng kêu chiu chiu.

 

“Bác , sẽ cứu xuống ngay."

 

Lục Dạ nghiêng đầu, nhẹ nhàng an ủi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-575.html.]

Con sóc treo đôi mắt lộ vẻ tủi , cố gắng sát gần Lục Dạ, sóc nhỏ cứ như linh tính , con đến để cứu nên cũng giãy giụa phản kháng.

 

Lục Dạ dáng cao, bàn tay lớn nhẹ nhàng đỡ lấy c-ơ th-ể sóc nhỏ, bàn tay lớn khác tháo dây thép gai .

 

“Đừng sợ đừng sợ, bác đưa cháu bác sĩ nhé."

 

Lục Tinh Trầm vui vẻ:

 

“Cũng may hôm nay vợ em theo lên đây."

 

“Tri Chi..."

 

“Sao thế?"

 

“Lại cứu sóc nhỏ với."

 

Giang Vọng một nữa cảm thán, mắt đầy vẻ tò mò:

 

“Anh hai Lục bẩm sinh thiện với động vật thế ?

 

Đám sóc dám gần phía chúng , nhưng dám vây quanh hai Lục."

 

Trong cái túi đeo chéo nhỏ của Giang Tri Chi để một ít thu-ốc thông dụng, lên núi mà, chắc chắn chuẩn kỹ càng, phòng hờ vạn nhất.

 

Lục Dạ ngạc nhiên nhướng mày:

 

“Tri Chi nhà còn hiểu cả kiến thức về thú y cơ ?"

 

Giang Tri Chi :

 

“Đâu ạ, em cũng theo cách cứu thôi."

 

cô cũng cứu qua Tam Hỏa , kém một con sóc nhỏ .

 

Giang Tri Chi gõ nhẹ con sóc nhỏ linh tính, nhẹ nhàng kiểm tra cái đuôi nhỏ thương của nó, may mà thương tổn đến xương, bôi thu-ốc vài ngày là kh-ỏi h-ẳn.

 

“Mặc dù chịu chút khổ, may mà gì nguy hiểm, giữ cái đuôi nhỏ ."

 

Ba đứa nhỏ đầu tiên nhiều sóc nhỏ bao quanh như , đám sóc nhỏ còn lấy lương thực quý báu từ trong hang dự trữ của , hưng phấn ném về phía Lục Dạ và Giang Tri Chi.

 

Đám nhóc đến nỡ rời mắt, bàn tay nhỏ vỗ vỗ, hưng phấn hét lớn:

 

“Mẹ, ."

 

Mà hôm nay Tam Hỏa đang dẫn dắt đội ch.ó huấn luyện ba đứa nhỏ lên núi , bèn dứt khoát dẫn cả đội ch.ó lên núi, đ-ánh tìm thấy bọn họ.

 

Lục Dạ nhịn khen một câu:

 

“Đám ch.ó nuôi thật, còn thông minh hơn cả ch.ó quân đội ở Quân khu Thủ đô."

 

Từng con ch.ó đuôi ngoáy tít như chân vịt, cái m-ông cứ thế lắc qua lắc , xem hai Lục lòng đám ch.ó.

 

Đến mức trong những ngày ở khu tập thể, Tam Hỏa hễ rảnh là tìm Lục Dạ chơi, vì hai Lục tiếc lời khen ngợi Tam Hỏa, giống như ông chủ nhỏ nhen, lúc nào cũng tranh giành sự chú ý của bà chủ với nó, cũng giống như trai bà chủ, lúc nào cũng dắt nó phóng điện chạy khắp nơi, vắt kiệt thể lực của nó, khiến nó khi về mệt đến mức nhúc nhích nổi.

 

Chương 419 Đi Thủ đô, Lục lão gia t.ử nụ rạn nứt

 

Người của Quân khu Thủ đô ở đây ba ngày, trong thời gian đó một binh lính thể dậy !

 

“Cậu khỏi ?

 

Thật sự khỏi ?"

 

“Lưng thẳng hơn nhiều đấy!"

 

 

Loading...