Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 537
Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:53:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ lúc , Giang Tri Chi đẩy ba đứa nhỏ tới, theo cô chính là Tuyết Lê với đôi mắt ngấn nước, Vu Niệm Niệm tò mò hóng hớt, Tiểu Kỳ Ngôn mệt lử, Tạ Phúc Nam chút ngơ ngác và Tiểu Mãn đang buồn ngủ.”
Còn Lục và Giang thì gia nhập đội quân lớn của chị dâu Xuân Hoa và chị dâu Yến T.ử để tán gẫu , theo.
Lục Tinh Trầm tự nhiên tới bên cạnh vợ, cục cưng nhỏ trong xe đẩy đắp một chiếc chăn nhỏ đang ngủ khò khò .
Chỉ Tiểu B-éo và Tiểu Phạn Đoàn vẫn còn đang trong trạng thái hưng phấn, đến giờ ngủ mà vẫn cố gắng ngủ.
Khá là giống thuộc tính “cú đêm" của chúng.
Giang Vọng vô thức liếc Tuyết Lê, cô gái nhỏ xem kịch sân khấu cảm động đến mức nước mắt lã chã, giờ mắt vẫn còn đỏ.
Tuyết Lê cũng sang, nụ mặt càng thêm rạng rỡ rực rỡ, đàn ông khiến mặt cô nóng bừng, gãi gãi đôi má đỏ ửng, Giang Vọng cảm giác lo sợ nơm nớp.
Giang Vọng sải bước tới, liếc “ông tổ b-éo" và Tiểu Phạn Đoàn, âu yếm hai nhóc một chút, đó trưng bộ mặt hổ báo:
“Về ngủ."
Tiếp đó Giang Vọng lấy giọng điệu bình tĩnh:
“Nhóc con, để đưa về."
“Lê T.ử cũng cùng luôn, em đừng khách sáo với , với trai em quan hệ lắm."
Khóe miệng Lục Tinh Trầm giật điên cuồng, vợ ơi, câu của quen thế nhỉ?
Lục Tinh Trầm và Giang Vọng đều là những cao ráo chân dài, hai song song với đủ thu hút sự chú ý .
Vương Đông Ninh bao giờ thấy một Giang đoàn trưởng như , lập tức như nghĩ điều gì đó, cô nghiêm túc Tuyết Lê, cô gái nhỏ ngũ quan xuất sắc, thua kém gì .
Giang đoàn trưởng thích kiểu nhạt nhẽo vô vị thế ?
Bạn của Vương Đông Ninh thấy tình hình , vội vàng chạy tới kéo Vương Đông Ninh - đang đầy vẻ “ấm ức và đau lòng" mặt:
“Đoàn trưởng gọi tập trung , chúng về ."
Vương Đông Ninh phục, cô thua ở điểm nào chứ?
Cô chằm chằm Tuyết Lê:
“Hừ, khi kết hôn, đều sẽ bỏ cuộc ."
Tốt nhất đừng để nắm cơ hội, nắm , ch-ết cũng buông tay.
Vương Đông Ninh ưỡn ng-ực thẳng lưng, mặc dù buồn nhưng vẫn ưỡn ng-ực thẳng lưng, rời khỏi nơi như một con công kiêu ngạo.
Đám lính rụt cổ , thì ngẩng đầu vầng trăng tròn bầu trời đêm, kẻ thì cúi đầu hòn đ-á đất.
Ngụy Dã nhanh trí hô to:
“Đi , nhà ăn mút ốc đ-á thôi."
Bắc T.ử là đầu tiên rút lui:
“ giành cái bánh trung thu đầu tiên ha ha ha."
Mịa nó, đừng bỏ rơi em chúng chứ, lính tráng của hai trung đoàn chạy biến như một cơn gió.
Giang Tri Chi dùng khuỷu tay huých huých cánh tay trai Giang Vọng, hạ thấp giọng :
“Hoa đào nở rộ nha, trai."
Giang Vọng b.úng nhẹ một cái đầu Giang Tri Chi, ấm ức :
“Anh oan ch-ết , trong sạch, sạch sẽ tinh tươm nhé."
Lời thì thầm của hai em nhỏ đến mức Lục Tinh Trầm bên cạnh cũng thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-537.html.]
Chương 389 Hung dữ, nhưng cô sợ
Giang Tri Chi vội vàng che trán, kêu đau :
“Đây là 'cây rụng tiền' bước từ đoàn văn công đấy, ai mà chẳng tranh giành chứ?"
“Đóa hồng đỏ rực rỡ kiêu sa của đoàn văn công" rõ ràng sẽ dễ dàng buông tay, trai cô quả nhiên là nam chính trong nguyên tác, đến cũng tỏa sáng hào quang.
“Tha cho , thực sự thích."
Giang Vọng hiệu bằng mắt bảo Lục Tinh Trầm mau ch.óng giúp:
“Anh từ chối một cách nghiêm túc mà."
Anh thật sự oan uổng quá!
Hiểu thì hiểu, nhưng giúp thì chắc chắn là giúp , Lục Tinh Trầm thầm nghĩ.
Lục Tinh Trầm vô hại, vỗ vỗ vai Giang Vọng.
Giang Tri Chi cực kỳ tinh ý, đẩy ba đứa nhỏ về phía nhà, Lục Tinh Trầm cho vợ một ánh mắt “lực bất tòng tâm", lon ton đón lấy xe đẩy trong tay vợ, hai vợ chồng đạp lên ánh trăng về nhà.
Vu Niệm Niệm và Tạ Phúc Nam hắc hắc, hai cùng .
Còn Tuyết Lê và Giang Vọng song song ở phía , Giang Vọng đợi mãi mà thấy Tuyết Lê mở miệng.
Hơi thở của cũng khỏi nặng nề thêm mấy phần, trong lòng một cảm giác nên lời.
Anh Tuyết Lê hiểu lầm , vốn dĩ Tuyết Lê nhát gan , vạn nhất vì chuyện mà hiểu lầm nhân phẩm của thì ?
Cố ý né tránh thì ?
Giang Vọng cuối cùng cũng thở dài một tiếng đầy bất đắc dĩ, dáng vẻ cam lòng.
Người đàn ông cố tình chậm bước , chờ cô gái nhỏ bên cạnh lên.
Chỉ là cô gái nhỏ một nỗi sợ vô hình rằng sẽ khiển trách.
Giang Vọng đợi trái đợi , cuối cùng vẫn quyết định chủ động tấn công, giọng điệu thảng thốt tức giận, cố kìm nén nắm c.h.ặ.t t.a.y:
“ và đồng chí nữ giữa hai trong sạch, căn bản quen cô ."
Anh cũng oan lắm chứ, chẳng gì cả, cũng chẳng trêu chọc ai, mà tai họa từ trời rơi xuống.
Trái tim Tuyết Lê như một luồng điện xẹt qua, cô dừng bước, Giang Vọng cũng dừng theo.
Khoảnh khắc , vẻ dã tính nồng đậm Giang Vọng thu , đôi mắt sáng ngời tràn đầy sự thản nhiên.
Tuyết Lê bỗng nhiên bật , mang cảm giác như gió xuân thổi tới một đêm, cô nhẹ nhàng :
“Anh Giang, em tin."
Tuyết Lê cũng giữa hai hiểu lầm gì, cô vẫn theo suy nghĩ trực tiếp nhất trong lòng, những lời nhất lúc .
Nhóm của họ lúc đó đến khéo, vặn thấy Giang Vọng mặt lạnh như tiền, hung dữ từ chối thẳng thừng “cây rụng tiền" của đoàn văn công, giọng của đàn ông lạnh đến mức rơi cả vụn băng.
Giang Vọng là thế nào chứ, nổi tiếng là tính tình cứng rắn trong quân đội, ai đến cũng ăn thua.
Rõ ràng bình thường chút kiên nhẫn nào, nhưng mỗi khi chuyện với Tuyết Lê, đều dành cho cô những cảm xúc định.
Tuyết Lê từng thấy vẻ mặt nổi giận của Giang Vọng, giờ tận mắt thấy vẻ hung dữ của , cô cảm thấy lạ lẫm.
, cô sợ.
Đôi mắt ngậm nước của Tuyết Lê vành tai ửng hồng của Giang Vọng, nhịn mà nở nụ , một nữa lặp :
“Em tin."
Hai chữ lấp đầy l.ồ.ng ng-ực Giang Vọng, dòng m-áu đang cuộn trào mãnh liệt, vô pháo hoa rực rỡ như nổ tung bên tai.