Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 518
Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:51:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lục Tinh Trầm híp mắt, Giang Vọng kiềm chế nổi ham đ-ập vỡ cái đầu ch.ó của .”
Cười cái gì mà , khoe răng trắng ?
Buổi chiều kết thúc huấn luyện, Lục Tinh Trầm, Giang Vọng, Sở Ngộ, Tống Thạch, Ngụy Dã, Bắc Tử, còn chính trị viên Phương Chu - hiện đang bất hòa với Giang Vọng, thực là chút kiêu ngạo, hẹn chơi bóng rổ.
Những đàn ông với vóc dáng cao lớn xuất hiện sân bóng rổ, tuyệt đối là tiêu điểm trong đám đông.
Ai bảo nào nấy hình đều rắn chắc, bắp tay cơ bụng đều là những thớ thịt cứng ngắc chứ.
Sở Ngộ kinh ngạc Giang Vọng một cái, trong mắt là sự thắc mắc cực lớn:
“Lão Giang, trúng độc đắc ?
Tâm trạng thế!"
“Không chỉ bây giờ , mà là cả ngày hôm nay tinh thần đặc biệt , lúc huấn luyện cũng híp mắt, ai còn tưởng đổi sang một phương thức huấn luyện mới nữa đấy."
Chính trị viên Phương Chu tuy miệng thì bằng lòng với quyết định của Giang Vọng, nhưng hành động nhịn mà chọc ngoáy Giang Vọng một cái.
Tống Thạch ghé sát một chút, đưa kết luận chính xác:
“Mặt đỏ , là đỏ vì ngượng."
“Ha ha ha ha."
Lục Tinh Trầm nhịn ngất.
Giang Vọng chộp lấy quả bóng rổ trong tay:
“Cười!
Lại còn !
Răng trắng lắm !"
Lục Tinh Trầm ha ha đại , dùng kỹ thuật khéo léo cướp lấy quả bóng rổ trong tay Giang Vọng, vui vẻ :
“ thế!
Là vợ tự pha bột đ-ánh răng cho đấy!"
“Sao như ?
chỉ là một bình thường thôi."
Sở Ngộ, Tống Thạch, Phương Chu “ê" một tiếng, lão Lục đúng là lúc nơi đều nhắc đến vợ một câu mới lòng.
Giang Vọng tức đến nghiến răng nghiến lợi:
“ quen bao nhiêu năm nay, bao giờ thấy là gì cả."
Vọng T.ử và Lục Chó là những em sinh t.ử, hai chuyện sớm còn giữ kẽ nữa .
Mọi cũng quen với sự yêu hận lẫn lộn giữa hai họ.
Trên sân bóng, sự bùng nổ hormone giữa những đàn ông, chơi một quả bóng cũng qua .
Một đám đàn ông cao to đang đuổi theo, Lục Tinh Trầm nắm giữ bí mật nhỏ của Vọng T.ử chạy ở phía .
Các em lính khác sân bóng đều ngây , đoàn trưởng Lục chuyện gì mà một đám truy sát như chứ.
Chỉ là thái độ của lão đại Lục đối với Vọng, là bình thường .
Chương 375 Đường đường là đàn ông, nhỏ mọn
Giang Vọng chạy về tìm em gái, khổ sở :
“Đồ nhóc lương tâm, để ý đến trai em một chút ?"
“Anh mong ngóng đến tìm em đây."
“Thật ?"
Giang Tri Chi chút ngạc nhiên, ngước mắt Vọng Tử.
Bốn mắt , Giang Vọng khẽ ho một tiếng.
Giang Tri Chi hi hi, trai chắc chắn đang bỏ chạy trối ch-ết đấy chứ?
Cái bóng cao lớn lén lút đột nhiên xuống bên cạnh cô, giọng điệu vô cùng chân thành:
“Nhóc con, sáng mai em dậy sớm, rèn luyện với một chút ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-518.html.]
Giang Tri Chi cảm thấy tai vấn đề:
“Em dậy á?"
Cô chút tin nổi.
Anh trai cô là cô thế nào, bây giờ chăm con hai trụ cột chính trong nhà, chồng cô quản cô, cô ngủ đến mấy giờ thì ngủ.
Trừ phi thỉnh thoảng sẽ càm ràm vài câu cô lười biếng, còn những khác bao gồm cả ông cụ Lục và Lục đều ý kiến gì.
Giang Tri Chi chịu nổi giờ giấc sinh hoạt kiểu cán bộ lão thành, cho dù hồi cô ở đại đội đặc chủng, khi đến giờ tắt đèn, cô vẫn sẽ hưng phấn một lát mới ngủ.
Một lát , Lục Tinh Trầm từ trong phòng bước , khi im lặng một hồi, đưa tay ấn vầng trán đang đau nhức, :
“Anh vợ, lời dễ đ-ánh lắm đấy."
Giang Tri Chi vô cùng chê bai:
“Anh, đúng là đáng đòn thật."
Giang Vọng chẳng thèm để ý đến Lục Tinh Trầm, ghé tai nhóc con lí nhí một tràng.
Sáng hôm , Giang Tri Chi đến điểm tập trung, mơ mơ màng màng theo Giang Vọng, điều càng khiến cô hoảng hốt hơn.
Đại để là dám tin, cú sốc quá lớn, cô tin nổi những gì đang thấy.
Tuyết Lê thế mà đang chạy bộ!
Mẹ kiếp!
Anh trai đúng là một kẻ tàn nhẫn mà!
Trong mắt Sở Ngộ là sự trêu chọc rõ mồn một, Lục Tinh Trầm chạy bộ :
“Cậu mau kiềm chế ánh mắt của ."
Tống Thạch chậc một tiếng, tuy mới đến quân khu lâu nhưng cũng những “đóa hoa cao lãnh" khó với tới nhất của bộ đội chính là Giang Vọng và Lục Tinh Trầm.
Bây giờ lão Lục thành công “gả" , còn lão Giang.
Đóa hoa cao lãnh khó với tới nhất thể đột nhiên hạ phàm ?
Lão Giang là trong lòng !
Kiên trì chạy xong hai vòng, Tuyết Lê vẫn cảm giác lâng lâng thực như đang dẫm chân trung.
Tâm trạng Giang Vọng suốt cả quá trình vô cùng sảng khoái, thậm chí còn hứng thú nhận xét một chút về biểu hiện của nhóc con và Tuyết Lê.
Đặc biệt là nhận xét đối với Giang Tri Chi thể là cay độc, cái “tật " ngứa miệng tái phát, vô cùng chê bai Giang Tri Chi thụt lùi, lời vẫn mang cái giọng điệu đáng đòn đó.
Giang Tri Chi đột nhiên ngước trai, đuôi mắt nhếch lên, đôi mắt đen tràn đầy ý , bộ dạng đúng chuẩn kẻ tiểu nhân đắc chí!
A a a a đồ tồi!
Giang Tri Chi tức giận dẫm ngay chân Giang Vọng một cái, nhe răng gầm lên:
“Anh còn nữa !"
Dứt khoát nắm tay Tuyết Lê về nhà.
Khoảnh khắc đó, Tuyết Lê cảm nhận rõ ràng trái tim như ngừng đ-ập một nhịp.
Giang Vọng đau đến mức kêu oai oái, nhưng hề tức giận, ngược khóe miệng nhếch lên thật cao, cứ thế theo bóng lưng đang hừng hực lửa giận của em gái và bóng dáng chút thẹn thùng .
Giang Tri Chi về đến nhà, uống từng hớp nước trắng lớn, nghiến răng nghiến lợi:
“Em sớm nghi ngờ , trai chính là chịu nổi việc em giỏi hơn , hôm nay chẳng em chỉ chạy chậm hơn bình thường một phút rưỡi thôi ?"
“May mà đó em chuồn nhanh, thì suýt chút nữa mắng ."
“Cười , sớm muộn gì em cũng sẽ chạy thắng cho coi!"
Con gái út hậm hực líu lo ngừng, Giang Lâm Thính khẽ một tiếng, chỉ cưng chiều cô:
“Được , trai con chính là cái tính nết đó, đợi nó về, sẽ dạy dỗ nó."
Tuyết Lê nhịn , đặc biệt thích Tri Chi và Giang đùa giỡn .
Mẹ Giang Lâm Thính nhịn Tuyết Lê thêm mấy , chỉ là một góc nghiêng thôi cũng thanh tân xinh đến mức khiến kìm lòng mà chú ý.
Trong gian nhà chính thêm nhiều phong cách tươi mới sôi nổi, thêm đủ loại mô hình đồ chơi mà ba nhóc tì yêu thích.