“Ngày hôm , Hứa Minh Châu trợn tròn mắt, trời đất ơi, nhiều thịt thế ?”
Bà vẻ mặt bình tĩnh của con trai, chắc là thằng ranh con kiếm từ bên ngoài về để tẩm bổ cho con dâu, bà là hiểu chuyện, đương nhiên sẽ la lối om sòm.
Hứa Minh Châu chút dở dở , khi tới bà còn lo đôi trẻ ăn uống , tự chăm sóc .
Hóa bà nghĩ nhiều quá , hai đứa ham ăn để chịu thiệt thòi .
Dưới sự chỉ huy của Giang Tri Chi, bà xào gia vị lẩu, dùng nồi lớn hầm một nồi nước xương bò, đun liu riu, mùi thơm nồng nàn xộc thẳng lên đại não.
Sau đó Hứa Minh Châu rửa sạch một cái nồi gang khác, bắt đầu cho gừng, hành, tỏi và các loại hương liệu xào thơm, một nồi nước lẩu cay nồng đậm đà lò.
Giang Tri Chi mỉm , khẽ :
“Mẹ, tay nghề của càng ngày càng giỏi , con còn ăn , chỉ ngửi mùi thôi mà chân nhấc nổi ."
Hứa Minh Châu bày biện bát đũa, vặn Lục Tinh Trầm và Giang Vọng cũng về tới.
Giang Vọng hai lời, lấy hai phần tiền lương, một phần cho em gái, một phần cho ba đứa nhỏ.
Anh của hiện tại một cảm giác thuộc về gia đình sâu sắc.
“Người một nhà hai lời, ăn cũng thấy vui."
“Thật là, lẽ nào em thiếu một miếng ăn ?"
Giang Tri Chi thèm đến mức chịu nổi, đợi ai gọi ngoan ngoãn chỗ chờ ăn.
Bây giờ là tháng 10 năm 1973 , mùa đông sắp đến, Giang Tri Chi tích trữ hàng hóa qua mùa đông.
“Gạo, bột mì thượng hạng, bột mì trắng, trứng gà, cải thảo, khoai tây, nấm hương..."
Lục Tinh Trầm buồn vợ, cứ như con sóc nhỏ thế .
Giang Vọng ăn đến mức nóng hầm hập, ngớt lời khen ngợi nồi lẩu , dù ăn cay nhưng thích ăn.
Không cay vui mà!
Giang Tri Chi ha ha, trai đúng là “trình thấp mà nghiện nặng", Lục Tinh Trầm bên cạnh nhúng thịt cừu và bò viên cho cô, bản cũng chẳng ăn mấy miếng, cứ lo cho vợ .
Hứa Minh Châu thì húp một miếng cay húp một miếng canh thanh, tình cảnh cũng chẳng khá khẩm hơn Giang Vọng là bao.
Ngày hôm , Lục Tinh Trầm đến bộ phận hậu cần nhận áo đại bào quân đội năm nay.
Đương nhiên , Giang phó trung đoàn trưởng uy phong lẫm liệt của chúng tối qua ăn nhiều cay quá, lúc bụng đang “biểu tình" đây.
Thế nên nhận luôn cả phần của Giang Vọng, dù kích cỡ của lão Giang đều rõ.
Lục Tinh Trầm xác nhận kích cỡ, mang áo đại bào về nhà, áo đại bào để vợ mặc qua mùa đông, còn mặc áo cũ.
Áo đại bào cũ chỉ là cũ một chút nhưng vẫn bền chắc, Lục Tinh Trầm chê bai chút nào, cái mặc là .
Giang Tri Chi tò mò sờ sờ chiếc áo đại bào, hổ là đồ quân đội sản xuất, là hàng thật giá thật.
Hôm nay cô lấy một ít d.ư.ợ.c liệu, ba phần kem trắng và kem dưỡng da cho , bác gái và chồng dùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-452.html.]
“Mau ngủ thôi."
Lục Tinh Trầm quần áo xong, một câu chúc ngủ ngon với ba đứa nhỏ xuống giường ngủ trưa.
Hôm nay tập luyện leo trèo, thật sự tiêu tốn thể lực.
Buổi chiều, Lục Tinh Trầm đến đơn vị, cùng Giang Vọng đến doanh trại lính mới để tuyển chọn hạt giống .
Mọi ở trung đoàn 792 cũng mong đợi Lục đoàn và Giang phó đoàn thể mang về những hạt giống , mới đến tự nhiên sẽ kích thích tinh thần cạnh tranh của họ.
Lục Tinh Trầm quan sát một lượt, các trung đoàn trưởng, phó trung đoàn trưởng, tiểu đoàn trưởng, phó tiểu đoàn trưởng khác đồng loạt liếc mấy cái, trong lòng lộp bộp một tiếng.
Lạ thật đấy, mấy hạt giống mà họ nhắm tới Lục đoàn trưởng vẫn tay?
Còn tay là họ cướp đấy!
Tiền Tam Thụ của trung đoàn 2, Giản Chương của trung đoàn 3, Tô Ngộ của trung đoàn 127, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 mới thăng chức Hàn Thành và tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2 mới Nhị Hổ đang rục rịch chờ đợi.
Lục Tinh Trầm với Giang Vọng một câu, Giang Vọng về phía một lính ở góc khuất, cả toát mùi vị của một “con cá mặn" (ý chỉ lười biếng, chí tiến thủ).
Đến đây rõ ràng là tình nguyện chút nào, mặt hận thể mấy chữ “đến đây gì, phiền phức quá".
Giang Vọng xì một tiếng, lão Lục thế , theo lẽ thường.
Lục Tinh Trầm dắt hai về, một là “cá mặn", trông vẻ là một thanh niên ngốc nghếch.
Thanh niên ngốc nghếch hì hì:
“Hóa tiểu đội trưởng của trung đoàn 792 chọn thì khỏi là vui thế nào, còn dặn đến đây ngoan ngoãn một chút, bảo hãy tận hưởng cho , ngàn vạn đừng để đuổi ngoài."
Còn về “con cá mặn" , nước mắt sắp rơi xuống , Lục đoàn trưởng mù ?
Hay là đầu óc nước ?
Nhiều nhân tài ưu tú như trúng, cứ kéo lên con thuyền giặc ?
Hoàn cho ở đây sống qua ngày đoạn tháng!
“Toàn thể chú ý, đeo tạ lên lưng, chạy hai mươi cây !"
Lục đoàn trưởng dứt lời, cả sân tập vang lên những tiếng than vãn t.h.ả.m thiết, họa cùng chịu mà!
Một hai trong đội thầm cái gì thế?!
Một phạt là quân phạt, dù đều là một phần của trung đoàn 792, vinh nhục !
Đám lính trẻ như ép buộc, đeo tạ lên lưng, cắm đầu mà chạy, chậm một bước chắc chắn chuyện gì .
Một nhóm chạy đến đỉnh núi, thở hồng hộc, vài lên đến nơi cao thế để tập luyện vẫn sửa chứng sợ độ cao.
Sợ quá, dám nhảy , Lục đoàn trưởng bồi thêm một cước giúp bay cao hơn.
“Đại thi đấu quân, là hổ là mèo, dắt thi đấu là ngay."
Giang phó đoàn trưởng một bên hớn hở.