Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 448
Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:46:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà lên núi hái quả, định phơi khô thành mứt, gửi kèm hết cho Tri Chi.”
Thời gian từng ngày trôi qua, chớp mắt Giang Tri Chi m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng.
Giang Tri Chi mua một cái ống và máy đo tim t.h.a.i trong siêu thị Đào Bảo trong gian, cô cũng tiếng lòng sôi nổi mạnh mẽ của ba nhóc con, ba nhóc con đang nỗ lực lớn lên mà.
Giang Tri Chi mua đồ xong, đợi ba của mấy nhóc con về nhà.
Đoàn trưởng Tô Ngộ dáng to lớn xuất hiện ở đoàn 792, đến tìm lão Lục và lão Giang để bàn bạc về chuyện đại hội võ thuật quân sắp tới.
Bàn bạc chừng một tiếng đồng hồ, ba cùng về khu tập thể.
“Lão Lục, vợ một lúc m.a.n.g t.h.a.i ba, chuyện là thật ?”
Lúc mới đầu, mấy lính trẻ trong bộ đội lập tức ngẩn ngơ.
Sau đó, lượt tỉnh táo , ngưỡng mộ mặt luôn.
Lục đoàn trưởng của chúng , chỉ bản mạnh mẽ, mà ngay cả vợ cũng đỉnh của ch.óp!
Sinh ba đấy!
Phải hưởng thế nào mới m.a.n.g t.h.a.i chứ!
Đặc biệt là các lính trẻ của tiểu đoàn 1, tiểu đoàn 2, đoàn 792 mắt sáng rực như sói, xoa tay hầm hè mong chờ mấy nhóc con nhà Lục đoàn trưởng đời.
Họ đang bàn tán riêng với , đến lúc đó để dụ mấy nhóc con nhà Lục đoàn trưởng đến bộ đội dạo chơi một vòng.
Lục Tinh Trầm lập tức tỏa hào quang rực rỡ, suýt chút nữa Tô Ngộ ch.ói mắt:
“Vợ phúc khí , dắt thực hiện việc vượt mặt.”
Giang Vọng ha ha:
“ là cả của ba đứa cháu ngoại đấy, giờ cũng đau đầu đây, nếu huấn luyện cho , thể một lúc bế cả ba đứa nhỉ?”
Tô Ngộ vững, suýt chút nữa thì cụp cả lưng.
Hai thể đừng cứ túm lấy mà mãi ?
Tô Ngộ hít một thật sâu, nhớ hồi đó bế thằng con trai mập mạp của oai mặt Lục Tinh Trầm, đường đường là Lục đoàn trưởng chắc đến mức hẹp hòi như , bế cả ba đứa nhà để khoe chứ?
Tối nay ngủ .
Lục Tinh Trầm đúng là quá xa mà!
Lục Tinh Trầm Tô đoàn trưởng liệt danh sách bước như bay, mặt đầy nụ .
Tô Ngộ vội vàng giữ vững tâm thần, chịu thiệt tay Lục Tinh Trầm mấy , bản mới thể nhớ lâu một chút đây?
Chính vì hiểu rõ, nên mới coi là đối thủ của , thúc đẩy bản tiến bộ.
điều đó hề ngăn cản việc con trai để thể đắc ý mặt Lục Tinh Trầm.
Bây giờ phong thủy luân chuyển, chuyển cũng nhanh quá đấy?
Tô Ngộ chớp chớp mắt, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh:
“ , chỗ thể mua thịt dê, các lấy một ít ?”
Lục Tinh Trầm hỏi:
“Nhiều ?
Nếu nhiều thì lấy nửa con, nhà đông .”
“Được, nếu , sẽ bảo giữ cho .”
Tô Ngộ đồng ý:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-448.html.]
“Ngày mai nghỉ, lấy.”
Lục Tinh Trầm định bụng mua thịt dê về lẩu dê, gọi cả vợ qua cùng ăn một bữa ngon.
Tô Ngộ về đến nhà, bế thằng con trai mập mạp Tô Kỳ Ngôn trong lòng, định bụng sẽ âu yếm một trận.
Thằng con mập mạp ngước mắt lên, lười biếng ba Tô một cái, ngáp một cái, nể mặt mà nhắm mắt ngủ khì khì.
Tô Ngộ như sét đ-ánh ngang tai, thể tin nổi mà mách lẻo:
“Niệm Niệm, hôm nay con trai thèm để ý đến !”
Bình thường thằng con mập mạp đều sẽ cho Tô Ngộ những phản hồi hưng phấn, những động tác nhỏ ỷ và đáng yêu, khiến lòng Tô Ngộ mềm nhũn .
Hôm nay thằng con mập mạp dính lấy nữa ?
Vợ của Tô Ngộ là Vu Niệm Niệm bước , bất lực và buồn giải thích:
“Hôm nay em đưa tiểu Kỳ Ngôn đến nhà Lục đoàn trưởng chơi .”
“Vợ của Lục đoàn trưởng đúng là một đáng mến, vẻ thích Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn chơi mệt , lấy sức mà chơi với .”
Tô Ngộ và Vu Niệm Niệm mới đến khu tập thể đầy một tháng rưỡi.
Lãnh đạo cũ của Tô Ngộ coi trọng tố chất quân sự và năng lực quân sự của , lãnh đạo tiến hành luân chuyển vị trí một năm nhất định, vì khi hỏi ý kiến của Tô Ngộ, dẫn theo cùng qua đây.
Hiện nay trong môi trường lớn như thế , thông thường sẽ để ai ở cùng một vị trí quá lâu, một là sợ dễ lười biếng, mất nhiệt huyết, hai là việc phân bổ nguồn lực sẽ nảy sinh mâu thuẫn, mất khả năng thích ứng với các nhiệm vụ mới.
Sự điều chỉnh thích hợp lợi cho việc duy trì sức sống của tổ chức, khơi dậy nhiệt huyết và khả năng sáng tạo của con , còn tối ưu hóa cấu trúc của tổ chức, hỗ trợ sự trưởng thành của binh sĩ.
Tô Ngộ năm nay ba mươi ba tuổi , phó đoàn trưởng sáu năm, năm nay lập hai công hạng nhất, theo lãnh đạo cấp điều động đến Quân khu tỉnh L, hiện tại thăng chức lên đoàn trưởng của quân đoàn 127.
Vu Niệm Niệm ban đầu lo lắng Tô Ngộ thích ứng với môi trường mới, nhưng ngoài dự liệu của cô, cái tên mà cô thấy nhiều nhất chính là Lục Tinh Trầm và Giang Vọng.
Cô đến khu tập thể gần một tháng rưỡi , cũng nên thăm hỏi những gia đình quan hệ với Tô Ngộ.
Cho nên hôm nay cô mang theo bánh ngọt tự , bế thằng con trai mập mạp Tô Kỳ Ngôn đến nhà Lục đoàn trưởng khách.
Vu Niệm Niệm chi-a s-ẻ những chuyện vui ở nhà họ Lục, ngưỡng mộ Giang Tri Chi m.a.n.g t.h.a.i ba.
Tô Ngộ thấy khó chịu , chỉ thế giới của là tổn thương thôi.
“Lão Lục thắng về lượng, thể vượt mặt cơ đấy!”
Vu Niệm Niệm quá hiểu Tô Ngộ , dáng to lớn như gấu đen, đầu óc thì thẳng tuột, lúc bắt đầu trẻ con .
Sự hiếu thắng đáng sợ của đàn ông.
Sau khi kinh ngạc chính là vui mừng khôn xiết, mấy nhóc tì ở khu tập thể chạy nhảy khắp nơi, vang lên từng đợt reo hò.
“Tốt quá quá, chú Lục em bé , còn thời gian quản chúng nữa .”
“Ha ha ha xem ba tớ còn ném tớ qua chỗ chú Lục để dạy bảo nữa .”
Giang Vọng hàng ngày đến thăm em gái, thể tưởng tượng nổi nhóc con nhà nhỏ nhắn như , trong bụng rốt cuộc thể chịu đựng ba nhóc con chứ?
Ăn no cơm, Giang Tri Chi “a” một tiếng, ba mặt ở đó sợ hết hồn.
Lục Tinh Trầm ôm lấy cô, lo lắng hỏi cô .
Giang Tri Chi ngẩn ngơ, vẫn phản ứng kịp, trái tim đ-ập loạn nhịp:
“Vừa nãy, nhóc con đ-á em.”
Hứa Minh Châu vui mừng hết mức, “Ba bốn tháng, t.h.a.i p.h.ụ sẽ xuất hiện t.h.a.i động, đây là hiện tượng bình thường.”
Ánh mắt Lục Tinh Trầm rạng rỡ, khẽ hỏi:
“Vợ ơi, thể sờ thử ?”