Trang Tư xót xa, đưa tay xoa xoa đầu Tuyết Lê:
“Bây giờ Lê T.ử khổ tận cam lai , nhà họ Minh đó đúng là thứ lành gì, đúng là ác hữu ác báo, cả nhà đều báo ứng."
Đối với Tuyết Lê, Trang Tư khỏi yêu thương thêm vài phần.
Tuyết Lê luôn là dì Tương kéo cô một tay lúc cô khó khăn, nhưng đối với dì Tương mà , chẳng Tuyết Lê cũng kéo dì một tay .
Tuyết Lê nụ rạng rỡ rực rỡ:
“Tri Chi chuyện gì cũng qua , cuộc đời của em còn dài, em còn trẻ, nên sống mãi trong quá khứ."
Trang Tư càng thêm tò mò, Tri Chi trong miệng Tuyết Lê rốt cuộc là một cô gái như thế nào, cơ hội, bà thật sự gặp một .
Trang Tư nghiêm túc hỏi qua Trang Tín Nghĩa, lúc mới gật đầu đồng ý trò chuyện với Trang Tương.
Hôm nay buổi trưa Trang Tín Nghĩa về, khó khăn lắm mới tranh một cái móng giò lớn, Trang Tương lấy đậu nành từ trong tủ , dự định món móng giò hầm đậu nành, Trang Tín Nghĩa thích ăn món .
Trang Tương đích xuống bếp, thức ăn trong bát của Tuyết Lê và Trang Tín Nghĩa xếp cao ngất.
Cả nhà ăn cơm xong, Trang Tư kéo Trang Tương sang một bên chuyện riêng.
“Ngày tháng là do chúng tự sống, thể để ngoài thì là ."
“Chị đây coi như là lấy chồng xa , hai chị em chúng một năm cũng chẳng gặp một hai , em ở bên một tâm đầu ý hợp chăm sóc, chị cũng cần lúc nào cũng lo lắng hãi hùng, sợ Tín Nghĩa nhà là tới bắt nạt em."
Trang Tư ôn hòa, vẫn giống như đây, thích nắm tay Trang Tương, tiếp tục :
“Tín Nghĩa bây giờ cũng lớn , qua một hai năm nữa cũng đến lúc lấy vợ sinh con ."
“Em , đến lúc đó thì vui vẻ hưởng phúc, bây giờ ngày tháng càng ngày càng lên, em cũng nên cân nhắc cho bản ."
“Ôn Đại Thuận, ông đến tuổi mà vẫn tái hôn, ngay cả Tuyết Lê cũng , trong lòng đàn ông đó là em đấy, ông đợi em bao nhiêu năm nay, lẽ nào trong lòng em lấy một chút cảm động là thích ?"
“Tín Nghĩa là trách nhiệm cả đời của em, chị thấy em nên cân nhắc kỹ cho hạnh phúc của , chuyện , phía Tín Nghĩa là đồng ý đấy."
Trang Tư xong thì ngoài, để một bà suy nghĩ thấu đáo cũng .
Trang Tương cả đờ giường, lời chị gái là bà và Ôn Đại Thuận góp gạo thổi cơm chung, Trang Tương im lặng một lát.
Bà bốn mươi tuổi , thể tái giá là tái giá ngay ?
Những năm qua, bà Ôn Đại Thuận là một và giỏi giang, ông thể tìm một hơn, trẻ hơn.
Trang Tương trò chuyện một chút với Trang Tín Nghĩa, con trai tính tình thế nào, như bà là hiểu rõ nhất.
Bà cảm nhận rõ ràng , con trai thật sự phản đối chuyện .
Trang Tư hai con , nụ mặt sâu thêm.
Ngày hôm , Ôn Đại Thuận bắt một con gà rừng, mang theo hai dải thịt lợn hun khói, cùng một ít nấm hương tới cửa.
Chương 309 Mẹ nuôi? Bé con mợ nhỏ cơ
Trang Tư nhiệt tình chào đón nhà:
“Anh đến chơi là , mang nhiều đồ thế gì, khách sáo quá đấy!"
“Mấy thứ đều là đồ nhà , đáng bao nhiêu tiền ."
Ôn Đại Thuận :
“Chúng cũng bao nhiêu năm gặp , đây chẳng là qua thăm chút ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-429.html.]
Trang Tương hít sâu một , giọng thêm vài phần ôn hòa:
“Vào ."
Ôn Đại Thuận đáp một tiếng, đợi Trang Tín Nghĩa xuất hiện mới trong nhà.
Trang Tư chân thành cảm ơn:
“Đại Thuận, đừng khách sáo với chúng , Trang Tương , những năm qua đa phần là nhờ giúp đỡ."
“Nếu hai con họ thể định cư định như ở thôn họ Minh."
Gương mặt ngăm đen của Ôn Đại Thuận hiện lên nụ chân thành:
“Chị Trang Tư, lời của chị mới là khách sáo với đấy, chúng chuyện khác, chỉ đến tình giao tình quen bao nhiêu năm nay, thể thấy mà giúp một tay cho ."
Trang Tư xong khỏi cảm động thêm vài phần:
“Em gái bao nhiêu năm qua chịu ít khổ cực, cũng trải qua nhiều chuyện, khổ quen , Tương Tương chính vì như nên trong lòng nghĩ đến nhưng mặt chỉ lộ một phần thôi."
“ từ tận đáy lòng hy vọng em gái thể sống thật ."
Trang Tín Nghĩa ừ một tiếng, Tuyết Lê thở nhẹ nhàng, :
“Em cũng hy vọng dì Tương sống ."
Ôn Đại Thuận bỗng ngẩng đầu, thể tin nổi Trang Tư và Trang Tín Nghĩa, cứ cảm giác chút tâm tư đó của thấu hết .
Sau đó, Trang Tín Nghĩa gọi Ôn Đại Thuận ngoài, cũng hai gì.
Đêm hôm đó, khi Ôn Đại Thuận chuẩn rời khỏi nhà họ Trang, gọi Trang Tương , một nữa bày tỏ tâm ý của , vì nhà Trang Tương đều phản đối nên Ôn Đại Thuận tự nhiên là nắm chắc cơ hội .
Trang Tương kiên nhẫn ông xong, cảm thấy trong lòng bao giờ bình yên đến thế, thế là bà cũng với ông vài câu thật lòng.
Đêm khuya, Ôn Đại Thuận về tới nhà, giường, nhịn mà mỉm .
Đợi bao nhiêu năm nay, cuối cùng cũng đơm hoa kết trái .
……
Kinh đô.
Mẹ Lục Hứa Minh Châu gọi con cả và con thứ về, Lục phụ Lục Hưng Quốc vô cùng ủng hộ bà Hứa Minh Châu.
Anh cả Lục Lục Thiên và hai Lục Lục Dạ mang về ít phiếu, đều bà Hứa Minh Châu lục soát sạch sẽ.
Dù trong mắt cả Lục và hai Lục, Lục phụ vốn dĩ cùng một chiến tuyến, họ là phe , còn Lục phụ là phe sợ vợ.
Sau đó, bà Hứa Minh Châu mới tìm một chút lương tâm ít ỏi, phấn khích tuyên bố Tri Chi nhà lão tam m.a.n.g t.h.a.i !
“Các con đừng rêu rao khắp nơi, ba tháng đầu ngoài đấy!"
Lục Thiên thấy bà Hứa Minh Châu vẫn giữ vẻ dịu dàng, hèn chi, hóa là bảo bối nhỏ của nhà họ Lục sắp tới !!
Lục Dạ kinh ngạc thôi, mắng:
“Lão tam giấu kỹ thật đấy, nếu hôm nay về thì em đúng là chẳng thấy chút phong thanh nào."
“ , phiếu cho cháu gái nhỏ đủ , đủ để con đổi thêm một ít về."
Hứa Minh Châu đến thấy mặt trời :
“Đủ đủ , hiện giờ trong tay ba tờ phiếu kiều hối, sẽ mua chút mạch nha tinh và sữa bột cho Tri Chi bồi bổ dinh dưỡng."