Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 416

Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:44:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngày hôm đó, ở trung đoàn 792 Lục Tinh Trầm đưa thao luyện, “sự chăm sóc đặc biệt" đến .”

 

Hoàn nổi nữa, nửa ngày, tim ai nấy đều lạnh toát.

 

Gần đến giờ cơm tối, từng một như sói đói, xông về phía nhà ăn với tốc độ chạy nước rút trăm mét, tiếng xót xa vang tận trời.

 

“Để phần cơm cho với!!”

 

Phía bên .

 

Tần Diệu Đông đón Tôn Mộng Dao, tránh xa bà kế Chung Cần.

 

Ông nội Tần vốn là tính tình bộc trực, tức giận đến mức c-ơ th-ể khỏe, thứ mà cha Tôn cưới về là cái gì ?

 

Chuyện đây?

 

Bắt nạt khác thì bắt nạt, đằng bắt nạt đến đầu nhà họ Tần, là thì ai chẳng bốc hỏa.

 

Ông trực tiếp sầm mặt với cha Tôn.

 

Việc cha Tôn thất bại trong việc giáo d.ụ.c Tôn Mộng Dao là điều tuyệt đối thể tha thứ.

 

Tần Diệu Đông đau đầu, hiện tại việc cần thiết nhất là tìm cơ hội chuyện với Giang Tri Chi và Giang Vọng, nhưng căn bản cho cơ hội .

 

Tôn Mộng Dao liên tục đả kích, đột nhiên cảm giác buông xuôi, dì Cần cứ mặt dày hết đến khác đến nhà họ Tần.

 

Tôn Mộng Dao hừ một tiếng, đóng cửa tiếp.

 

Đãi ngộ của Chung Cần, một cái trời, một cái đất.

 

Tần Diệu Đông rời khỏi nhà họ Tần gần một tháng, mãi mới về, Tôn Mộng Dao lập tức hưng phấn xông tới, lời tiếng ngóng về Giang Vọng.

 

Tần Diệu Đông thở dài thườn thượt, ghế sofa, một lời.

 

Anh dùng quan hệ để ngóng, mới Giang Vọng hóa là con trai của Giáo sư Giang ở Viện nghiên cứu v.ũ k.h.í, quan hệ thế mà cứng ?

 

Hơn nữa Giang Vọng hiện tại còn thăng lên vị trí Phó đoàn trưởng trung đoàn 792...

 

Tần Diệu Đông như nghĩ điều gì đó, hèn gì, hèn gì thăng chức .

 

Đầu ngón tay Tần Diệu Đông vô ý gõ gõ lên ghế sofa, xem chuyện trở nên ngoài tầm kiểm soát ....

 

Giang Tri Chi thời gian càng lúc càng lười, buổi sáng sự đút ăn của Lục Tinh Trầm.

 

Cô hầm hừ nhéo , tiếc lời mắng vài câu.

 

da dày thịt b-éo, cứ chiều chuộng cô phát tiết, dường như chẳng liên quan gì đến hai chữ vô liêm sỉ.

 

Buổi trưa Lục Tinh Trầm về, vợ vẫn đang ngủ, dỗ dành cô dậy ăn chút cơm canh, chăm sóc cô tỉ mỉ từng li từng tí.

 

Một lát , Giang Tri Chi mơ mơ màng màng ngủ , cô luôn cảm thấy buồn ngủ.

 

Lục Tinh Trầm một bộ quần áo sạch sẽ, ôm lấy Giang Tri Chi, môi đặt lên gò má cô.

 

Không nhịn tự phản tỉnh, thời gian cô mệt lử ?

 

Chương 300 Mạch tượng, cô đầu tiên cho

 

Giang Tri Chi giấc ngủ đến tận chiều, lúc dậy theo thói quen sờ sờ vị trí bên cạnh.

 

Không .

 

Cô mới thong thả mở mắt , thoáng qua thời gian trong gian, giật thấy ngủ quên .

 

Giang Tri Chi lúc dậy phát hiện bên giường để một mảnh giấy, trái tim nhịn run lên một cái.

 

【Vợ ơi, dẫn đội lên núi hai ngày hai đêm, đừng lo lắng, ở nhà tự chăm sóc cho nhé.

 

Tam Hỏa cái thằng ranh con còn theo , ngăn , để Tam Hỏa ở nhà trông chừng em cũng yên tâm hơn.】

 

Gò má Giang Tri Chi ửng hồng, đầu ngón tay vuốt ve tờ giấy, trong lòng bỗng dâng lên từng đợt nỡ, chính cô cũng thắc mắc, đột nhiên trở nên bám thế ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-416.html.]

 

Tuy nhiên, Giang Tri Chi lật gối của Lục Tinh Trầm lên, thấy lá bùa bình an gối còn nữa, đàn ông mang theo bên .

 

Trong lòng cô mềm vài phần, đẩy cửa , thấy trong thùng gỗ thả hai con cá chép lớn, ước chừng là Lục Tinh Trầm mới kiếm về, kịp gì thì đột nhiên nhận chỉ thị dẫn đội lên núi.

 

Tuyết Lê cầm mấy cái hàng mẫu qua, mặt đầy vẻ lo lắng, ánh mắt nóng rực cô:

 

“Tri Chi, bệnh ?”

 

“Sáng nay qua đang ngủ, trưa nay qua thì bắt gặp Đoàn trưởng Lục đang chuyện với Tam Hỏa, chiều nay mới ngủ dậy.”

 

“Sao thể ngủ thế .”

 

Giang Tri Chi vô thức ngáp một cái, thì ngơ ngác chớp chớp mắt:

 

“Trông sắc mặt ?”

 

Tuyết Lê thể cảm nhận sự lo lắng của Giang Tri Chi, cô tự nhiên bắt mạch cho .

 

“Ơ?!”

 

Mi mắt Giang Tri Chi run rẩy, giọng mang theo vài phần nghi hoặc.

 

Toàn Tuyết Lê căng cứng , thở trở nên dồn dập, lo lắng hỏi:

 

“Sao thế?”

 

Giang Tri Chi nhịn cúi đầu xuống, trái tim nhỏ “thình thịch thình thịch" đ-ập ngừng, nụ ngọt ngào, giọng đầy vui mừng:

 

“Mình thoải mái.”

 

Cái mạch tượng ...

 

Hoàn chịu nổi mà!

 

Niềm vui đến quá nhanh !

 

Anh Trầm nhà cô khi nào thì về nhỉ?

 

Trong mắt Giang Tri Chi tràn ngập niềm vui và sự mong đợi, thở dồn dập giữ vững nữa, khuôn mặt vẫn nóng bỏng.

 

Ngay khoảnh khắc , cô đầu tiên cho !

 

Giang Tri Chi thả nhẹ động tác, xoa xoa bụng , bé cưng , Trầm vui nhỉ?

 

họ mới bắt đầu chuẩn m.a.n.g t.h.a.i mà!!

 

Tuyết Lê còn đơn thuần trong chuyện cũng thể cảm nhận rõ ràng niềm vui của Tri Chi.

 

Tri Chi thoải mái, lúc đó cô mới yên tâm.

 

Chỉ là, Tuyết Lê nhịn ôm ng-ực, giọng của Tri Chi thật dịu dàng.

 

Tam Hỏa trong sân nhỏ, dáng một vệ sĩ nhỏ.

 

Mỗi Tuyết Lê đến đều sẽ cẩn thận xoa xoa đầu Tam Hỏa.

 

Tam Hỏa cảm nhận thiện ý phát từ xoa đầu nó nên cũng nể mặt mà vẫy vẫy đuôi.

 

Những đứa trẻ lông chỉ là thôi, nhưng chúng sẽ dùng hành động để cho bạn rằng chúng cũng thích bạn.

 

Trái tim Tuyết Lê mềm nhũn, quân khuyển công Xích Diễm, Tam Hỏa của chúng , thầm lặng lập bao nhiêu công lao, nó là một chiến sĩ.

 

Huấn luyện viên Ninh Xương Thịnh hôm nay qua đón Tam Hỏa, dẫn nó gặp cha .

 

Cha của Tam Hỏa cũng là những đại công thần của căn cứ quân khuyển, đôi vợ chồng quân khuyển rời mắt Tam Hỏa, trong ánh mắt đầy vẻ lo lắng cho con , mũi ngửi thấy thở của con nhà .

 

Huấn luyện viên Ninh Xương Thịnh dắt dây thừng, suýt chút nữa giữ nổi.

 

Tam Hỏa thấy cha , hưng phấn khua khoắng bốn chân, sức lực đó thế mà còn lớn hơn cả lúc thương, điều Ninh Xương Thịnh kinh ngạc vô cùng.

 

 

Loading...