Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 381

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:57:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bản sống khổ cực, sống cẩu thả, chút vấn đề gì, nhưng thể để vợ chịu khổ .”

 

Nhìn dáng vẻ của cô thì nên cưng chiều mới đúng.

 

Giang Tri Chi thắt nút cố định kim, đó cắt bỏ đầu chỉ, đặt kim chỉ giỏ kim chỉ.

 

Lục Tinh Trầm ghé sát , đôi mắt trong veo của cô, dường như cảm xúc của trong mắt cô đều giấu , nhịn mà hôn nhẹ lên mắt cô, một nụ hôn nhẹ nhưng vô cùng thâm tình.

 

Giang Tri Chi ngược ôm lấy , giọng điệu đầy vẻ cưng chiều dỗ dành:

 

“Trên đời bữa tiệc nào tàn, hợp hợp tan tan là chuyện bình thường, vớ nghĩ xem, đều ở trong cùng một đơn vị, còn nhiều cơ hội gặp mặt mà."

 

Lục Tinh Trầm :

 

“Cũng đúng."

 

Giang Tri Chi hỏi:

 

“Vậy lọt tai ?"

 

Lục Tinh Trầm tự nhiên cúi đầu, vòng tay ôm lấy cô, giọng tràn đầy niềm tin:

 

“Nghe lọt ."

 

Ngày hôm .

 

Giang Vọng hiếm khi tới sớm như , nghĩ bụng bản thế nào cũng gương chứ, khai sáng cho lão Lục một chút.

 

Tuy nhiên, bước cửa, thấy lão Lục, ngược thấy em gái đang chống nạnh ở cửa.

 

“Anh cứ thành thành thật thật ở đây cho em, đừng nghĩ mấy chuyện ."

 

“Em gái đừng giận, nếu giận thì đ-ánh hai cái cho hả giận ."

 

Giang Viễn Dương cả quá trình đều run lẩy bẩy.

 

Hôm qua hưng phấn cả ngày, ngưỡng mộ Vọng T.ử và em rể bay cao, nhất thời hứng chí cũng lính, cũng xông pha một phương trời trong bộ đội.

 

Chỉ là thầm với cả hai, em gái vô tình thấy.

 

Tri Chi bình thường đều gọi ba ba, hôm nay tức giận gọi thẳng cả họ lẫn tên , dọa sợ ch-ết khiếp.

 

Bây giờ nếu hỏi , vẫn lính , ước chừng giọng đều nhỏ một chút .

 

Anh cả và hai thì bên cạnh xem một cách thích thú.

 

Giang Tri Chi sợ cái tên ba vùng vẫy cẩn thận bản thương.

 

Ông ba ngốc nghếch của cô chỉ là hứng thú nhất thời thôi.

 

Giang Vọng cũng nỡ để Tiểu Dương lính, trong nhà những như họ bảo vệ, vui vui vẻ vẻ nhảy nhót ?

 

Ăn uống vui vẻ ?

 

Cái khổ của việc lính bình thường thể chịu đựng .

 

Không thấy cả và hai mỉm lên tiếng ?

 

Lục Tinh Trầm bưng bữa sáng , thấy vợ đang cầm đồ ăn ngon, ba thì hưng phấn gật gật cái đầu nhỏ, mỉm nhếch môi.

 

Hai ấu trĩ như con nít , cãi tự hòa với .

 

Sáng nay ăn sáng ở nhà, ăn xong, Giang Vọng và Lục Tinh Trầm song song con đường nhỏ.

 

“Lão Lục, nơi lính mới xem thử ?"

 

Lục Tinh Trầm lập tức hiểu ý của Giang Vọng:

 

“Được."

 

Nói về họ đây, đó là một đống “sự tích vinh quang", ba ngày ba đêm cũng kể hết.

 

Chỉ điều, họ và lão lớp trưởng đây một lời hẹn ước.

 

Đợi khi họ bay thật cao thật cao, nếu thời gian, hãy báo với ông một tiếng, để ông cũng vui lây.

 

Quân khu tỉnh H lớn, họ bộ đến doanh trại lính mới nơi từng lính mới, cũng mất bốn mươi phút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-381.html.]

Chỉ là hai tới doanh trại lính mới, vô tình thấy lão lớp trưởng dẫn dắt họ đây sắp xuất ngũ về quê .

 

“Lão Lâm cứ thế xuất ngũ ?"

 

“Không còn cách nào khác, nhà ông xảy chuyện , một trụ cột cũng , chẳng lẽ về gánh vác gia đình ?"

 

“Chao ôi, giống như chúng thế , bỏ bao nhiêu thời gian, vẫn cứ ở cái vị trí lớp trưởng , sức xông lên phía cũng chẳng ích gì."

 

sắp mài mòn hết nhiệt huyết ."

 

“Đề bạt xa vời quá, hy vọng."

 

Lão lớp trưởng nghẹn ngào khó chịu, hét lớn:

 

“Đời của chúng cứ thế ?

 

nghĩ !"

 

“Chẳng lẽ chúng thể dẫn dắt những quân nhân ?"

 

“Những đám lính mới cái gì cũng , chúng tương đương với lớp trưởng đầu tiên dẫn dắt họ cửa, chúng trách nhiệm với họ, bồi dưỡng họ cho , cung cấp những quân nhân ưu tú cho đất nước."

 

“Đây cũng là một cách báo đáp tổ quốc mà!"

 

Lão lớp trưởng chân thành .

 

Các lớp trưởng của các lớp khác trao đổi ánh mắt với .

 

Một lát , lão lớp trưởng đang dọn dẹp hành lý, trong lòng là từng trận buồn bã.

 

Ông coi bộ đội như ngôi nhà thứ hai của , hai mươi năm qua, cống hiến tuổi thanh xuân của , cống hiến nhiệt huyết của , dẫn dắt hết đợt lính mới đến đợt lính mới khác.

 

Ông quen với từng ngày ở đây, chỉ là gia đình thực sự cần ông về, ông cũng nên đưa lựa chọn rời .

 

Lần , cũng thể mang đồ ăn ngon về cho đám nhóc thối .

 

Trong mắt lão lớp trưởng giấu nổi vẻ tiếc nuối và lạc lõng.

 

Hai cái thằng nhóc đó, cũng còn ngày gặp .

 

lúc .

 

“Lão lớp trưởng!"

 

“Lão lớp trưởng!"

 

Hai giọng ...

 

Lão lớp trưởng thể tin nổi trợn to mắt, quần áo trong tay bỗng nhiên rơi xuống đất...

 

Chương 273 Rời

 

Tất cả các lớp trưởng đều về phía cửa.

 

Hai đàn ông cao lớn mặc quân phục xuất hiện ở cửa.

 

Một mang theo hàn khí nặng nề, đôi mắt trầm xuống, một khóe môi nhếch lên, từ túi quần móc một thứ.

 

ngờ tới, Trung đoàn trưởng Lục và Phó Trung đoàn trưởng Giang đang nổi đình nổi đám hai ngày nay doanh trại lính mới!

 

Lão lớp trưởng cứng đờ tại chỗ, trong mắt hiện lên sự tin nổi, mơ cũng ngờ tới, tâm nguyện nhỏ bé của thực sự ngày thành hiện thực.

 

Người hằng mong đợi, cũng xuất hiện mắt ông như ý nguyện.

 

“Cái thằng nhóc thối ."

 

Đội lấy ánh mắt kinh ngạc của những chiến hữu xung quanh, lão lớp trưởng vội vàng nhặt quần áo rơi đất lên, đưa tay phủi phủi bụi đất bên , giả vờ bình tĩnh :

 

“Trượt tay, trượt tay thôi."

 

Những khác mặt đầy kinh ngạc, tất cả đều vểnh tai lên , nếu khóe miệng ông ngoác đến mang tai , thì thực sự tin cái lời dối của ông .

 

Giang Vọng hì hì một tiếng, sải bước :

 

“Lão lớp trưởng, chúng em , tới thực hiện lời hứa đây."

 

Vừa , cài huân chương quân công tay ng-ực lão lớp trưởng, lùi một bước, chào quân lễ với lão lớp trưởng.

 

 

Loading...