Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 338

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:53:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai vợ chồng chuyện lâu trong đêm khuya, thời gian qua Cố sống chút nào.”

 

đến khu nhà tập thể thăm Tuyết Lê, nhưng Cố Thanh Bái cho phép bà .

 

Anh nếu bà vẫn còn phân rõ trắng đen như thì đừng đến phiền cuộc sống yên bình bình thường của Tuyết Lê, đừng đến tổn thương em gái thêm nữa.

 

Trái tim Cố đau đớn như d.a.o cứa từng nhát, từng nhát một:

 

“Sao tổn thương Tuyết Lê chứ, con bé là con gái ruột của mà!"

 

Bà chỉ gặp con gái thôi mà...

 

Cha Cố lòng đầy bất an, bàn tay to nhẹ nhàng vỗ về lưng bà, chân thành khuyên nhủ:

 

“Vợ , bà đừng chuyện ngốc nghếch, nếu bà sẽ mất luôn cả con trai và con gái Tuyết Lê đấy."

 

Chương 237 Con gái nuôi xanh thích đ-âm chọc, tuyệt đối tha thứ!

 

Hai ngày , Chính ủy Trần Nhạc Minh mời các cô gái của đoàn văn công đến biểu diễn tại sân tập quân khu.

 

Thật sự là chuyện đại sự cả đời của ít em binh sĩ khiến ông lo lắng, chẳng bây giờ cơ hội để gặp gỡ , vạn nhất thành đôi thì ?

 

Vốn dĩ Lục Tinh Trầm , Giang Vọng cũng hứng thú, nhưng chịu nổi việc Giang Tri Chi xem náo nhiệt.

 

Giang Tri Chi thấy Tuyết Lê từ đến nay hoạt động giải trí gì, lúc ở nhà họ Minh việc thì cũng là đang đường việc, thế là một tay nắm tay Tuyết Lê, tay xách chiếc ghế đẩu nhỏ đến chiếm chỗ.

 

Hai em Cố Thanh Bái và Cố Thanh Xuyên gặp Chính ủy Trần Nhạc Minh định chuồn lẹ, nhưng ông chặn .

 

Người ở khu nhà tập thể xách ghế đẩu nhỏ đến chiếm chỗ từ sớm, đều đang phấn khích xem tối nay tiết mục gì.

 

Mẹ Cố khó khăn lắm mới nhận sự đồng ý của cha Cố, khi đăng ký danh tính ở cổng khu nhà tập thể, bà xem đoàn văn công biểu diễn.

 

Đoàn văn công là nơi các cô gái tranh sứt đầu mẻ trán đều , Minh Thanh Thanh khó khăn lắm mới dùng tiền mua chuộc một chị em quen đây, đưa cô tạp vụ.

 

Minh Thanh Thanh rình Cố lâu như , cô đương nhiên ngu đến mức đắc tội Cố, Cố là chiếc phao cứu mạng duy nhất của cô .

 

Chỉ cần trái tim Cố còn hướng về cô , cô sẽ mãi mãi thua.

 

Buổi biểu diễn của đoàn văn công bắt đầu, tiết mục đầu tiên là hát múa “Đông Phương Hồng", các văn nghệ binh thắt b.í.m tóc đuôi tôm dáng thon thả, uyển chuyển, tiếng hát vang vọng lòng , điệu múa nhẹ nhàng mãn nhãn.

 

cũng là tiết mục mở màn, tố chất tâm lý của các cô gái , giành một tràng pháo tay của mặt.

 

Tuyết Lê chớp đôi mắt trong veo, song song với Giang Tri Chi ghế đẩu nhỏ.

 

Lục Tinh Trầm, Giang Vọng, Cố Thanh Bái, Cố Thanh Xuyên ở hàng , chắn tầm của khác, thể thấy hai bọn họ.

 

Giữa buổi biểu diễn, Minh Thanh Thanh luôn trốn ở hậu trường chằm chằm Cố, cho đến khi Cố dậy ngoài, ở một nơi bắt mắt, giống như đang tìm nào đó.

 

Mắt Minh Thanh Thanh sáng lên, nhanh chân chạy về phía Cố, dùng sức lao lòng Cố, ánh mắt liếc về phía Cố Thanh Bái, Cố Thanh Xuyên và Tuyết Lê.

 

“Huhu ơi, Thanh Thanh nhớ lắm."

 

Mẹ Cố vốn đang lo lắng tìm vị trí của Tuyết Lê trong đám đông, đột nhiên lao lòng khiến bà giật b-ắn .

 

“Thanh Thanh?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-338.html.]

Là Thanh Thanh , con ở đây?"

 

Mẹ Cố đau lòng khuôn mặt g-ầy gò của Minh Thanh Thanh, một cô gái tròn trịa xinh xắn trong hơn nửa tháng ngắn ngủi g-ầy nhiều thế , rốt cuộc là chịu bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu tội tình.

 

Trong phút chốc, Cố và Minh Thanh Thanh ôm c.h.ặ.t lấy , nỡ buông tay.

 

Trong lòng Minh Thanh Thanh dâng lên một sự đắc ý đáng hổ, quả nhiên đúng như dự đoán, dáng vẻ của Cố chính là buông bỏ .

 

“Mẹ ơi, tại đến cả cũng cần con nữa, bây giờ con ngay cả nhà cũng về , cha, hai, ba đều chịu gặp con, con còn nhà nữa ?

 

từ nay về , con chỉ một thôi ?"

 

“Mẹ ơi, đêm nào con cũng ngủ , con về nhà, con nhớ quá, nhà họ Minh đáng sợ lắm, chỉ một bà lão ở trong nhà lảm nhảm điên khùng, đêm nào con cũng khóa cửa mới dám chợp mắt một lát."

 

“Con thích , con thích gia đình , nhưng cho dù thích, con cũng dám về nhà, con cũng dám với , nhưng hôm nay thấy , con chỉ mong thấy một chút thôi, con hy vọng vui vẻ."

 

“Những chuyện khác, con dám nữa, con sợ đến cuối cùng, các sẽ tha thứ cho con, bao giờ nhận con là em gái nữa."

 

Minh Thanh Thanh như hoa lê gặp mưa, ôm c.h.ặ.t lấy eo Cố, giọng nhuốm màu bi thương và đau khổ đậm nét.

 

Mẹ Cố mà lòng tan nát, cảm giác đau buồn đó nhanh ch.óng lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng:

 

“Cha và các con chẳng sắp xếp xong ?

 

Sao sống nông nỗi ?"

 

Theo ý kiến của Minh Thanh Thanh, con chuyện ở đây tiện, thế là kéo Cố về phía nhà vệ sinh của sân tập, để kể lể về sự thê t.h.ả.m của , cốt để Cố đau lòng, đó đưa cô về.

 

Mẹ Cố nhà vệ sinh rửa mặt, Minh Thanh Thanh ở bên ngoài hứng gió đêm đợi Cố ngoài.

 

Lúc , từ xa hai bóng tới.

 

Minh Thanh Thanh nheo mắt, nhận ngay lập tức, một trong đó chính là thiên kim thật sự của nhà họ Cố — Cố Tuyết Lê.

 

Chương 238 còn con gái của chính bà thì ?

 

Nhìn khuôn mặt giống hai Cố Thanh Bái đến tám chín phần , đáy mắt Minh Thanh Thanh đầy vẻ lạc lõng và cam lòng.

 

Điều khiến cô tìm lý do thế nào nữa...

 

Một cô gái cực kỳ xinh khác, chẳng xe thu mua của bộ đội ngày hôm đó, lạnh lùng trò hề ?

 

Minh Thanh Thanh đầu nhà vệ sinh, khó để thấy tiếng nước chảy bên trong.

 

Trong lòng cô đưa một quyết định, trong môi trường cực kỳ áp chế và khó khăn như thế , nếu liều mạng đ-ánh cược một , thật sự còn quan hệ gì với nhà họ Cố nữa.

 

Nước mắt lạnh lẽo của Minh Thanh Thanh lăn dài má, ngón tay dần dần siết c.h.ặ.t, sải bước tiến lên phía .

 

“Minh Tuyết Lê, ồ, đúng, bây giờ nên gọi là Cố Tuyết Lê."

 

“Đợi lâu như , cuối cùng cũng thấy cô , nhưng cô ?

 

Cho dù cô trở về nhà họ Cố, họ cũng yêu cô."

 

“Bởi vì khoảnh khắc cô sinh , họ cần cô, coi trọng cô, nếu thì Minh cơ hội tráo đổi đứa trẻ chứ?"

 

 

Loading...