Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 337

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:53:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Các chị em bận rộn đến mức chân chạm đất đều tự giác, thấy việc là , Giang Tri Chi cảm động, tự hào.”

 

Ngoại trừ Tuyết Lê là cô gái trẻ, phụ nữ thời đại thực sự thuần hậu và cần cù.

 

Sáng sớm hôm , các chị em tiếp tục lên núi, hôm nay họ tự tin hơn hôm qua nhiều, cũng hiên ngang hơn.

 

Bạn ôm đùi thực sự ?

 

Tốt cực kỳ luôn!

 

Lần Thái Linh dẫn đội lên, Giang Tri Chi ở khu tập thể xử lý d.ư.ợ.c liệu.

 

Trước đây gói th-ảo d-ược cho trai và Trầm, một phần th-ảo d-ược là hái núi về, phần còn là đào từ trong gian , hiệu quả của sự kết hợp cả hai đến kỳ lạ.

 

Giang Tri Chi lo lắng, bởi vì đơn thu-ốc cổ truyền hiệu quả độc đáo, ngay cả khi dùng th-ảo d-ược do gian sản xuất thì hiệu quả cũng kém bao nhiêu.

 

Giang Tri Chi đang chuyên tâm nghiên cứu th-ảo d-ược, lúc rằng khu tập thể một nữa sôi sục.

 

Người dân trong khu tập thể kích động mạnh, mang theo ghế đẩu và ghế nhỏ ngoài, tụ tập một chỗ buôn chuyện.

 

“Chị Phân một chữ bẻ đôi mà còn thể đội hái thu-ốc, tại nghiệp tiểu học tư cách?"

 

“Nhìn họ mỗi ngày đều nhận tiền, trong lòng chị thoải mái ?"

 

Thực lòng mà , mỗi mặt ở đây ít nhiều đều chút suy nghĩ.

 

Thậm chí những cô vợ trẻ đang nghĩ cách để quen với vợ của Lục doanh trưởng, ít thể chuyện cũng !

 

Kéo gần quan hệ với , lợi ích của việc ôm đùi!

 

Giúp doanh trại việc, là một công lao lớn!

 

Còn thể giúp đàn ông nhà gây ấn tượng mặt lãnh đạo, chuyện như họ bắt kịp chứ?

 

“Hôm nay vợ Tiểu Lục lên núi ?"

 

“Vợ Tiểu Lục chỉ văn mà còn y thuật nữa đấy, đôi bàn tay trắng trẻo mịn màng thể những việc thô nặng ?"

 

thấy quần áo sáng sớm nhà Tiểu Lục vẫn là Tiểu Lục giặt đấy."

 

Đây đều là chuyện riêng của nhà Tiểu Lục và vợ Tiểu Lục, thực trong lòng chỉ là tính toán, tóm là hai chữ:

 

ngưỡng mộ!

 

Họ đến theo quân là để chăm sóc đàn ông nhà , quán xuyến việc nhà, chăm con.

 

Một gia đình đàn ông ở đó thì là nhà của .

 

Cứ ở mãi quê cùng với bố chồng và chị em dâu nhà chồng, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, đó là nhà của họ.

 

Chẳng thà dọn dẹp hành lý dắt theo các con chạy đến đây chịu khổ cùng chồng, tổ ấm nhỏ của do chủ, thế mới tự tại.

 

lúc một tấm gương là Lục doanh trưởng sừng sững ở đây, Lục doanh trưởng cưng chiều, thương yêu, che chở, thực lòng ngưỡng mộ Giang Tri Chi rơi hố phúc, đúng là hưởng!...

 

Thời gian trôi qua từng ngày, tiến độ của đội hái thu-ốc thuận lợi.

 

Mỗi ngày của Tuyết Lê ở khu tập thể đều trọn vẹn, buổi tối ăn cơm xong cô ánh đèn vàng nhạt khâu vá quần áo.

 

Khâu một tiếng đồng hồ, Tuyết Lê đặt kim chỉ và quần áo xuống, thẳng nhà vệ sinh tắm rửa, trong chăn ngủ.

 

Tri Chi cũng , quần áo là tấm lòng, nhưng thức khuya hỏng mắt.

 

Bận rộn suốt ba buổi tối, Tuyết Lê xong chiếc áo ngắn tay màu xám nhạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-337.html.]

 

Ngày hôm nay, Cố Thanh Phái kết thúc công việc của một ngày, đang đường thì gặp chính ủy Trần Nhạc Minh, hai cùng về phía khu tập thể.

 

thực sự ngờ hôm nay còn thể về cùng lúc với ông đấy."

 

Chính ủy Trần Nhạc Minh cũng đau đầu, chỉ xử lý vấn đề cá nhân của các chiến sĩ, tích cực tăng cường sự đoàn kết của họ, mà còn dành thời gian giải quyết một mâu thuẫn gia đình, nên thời gian tan dạo đều kéo đến hơn 19 giờ tối.

 

Cố Thanh Phái thầm nghĩ:

 

“Chẳng để sớm gặp em gái ?”

 

Trần Nhạc Minh bỗng chốc bật , tâm tư của lão Lục khó đoán, tất cả đều hết lên mặt .

 

hèn gì dạo Cố Thanh Xuyên đều ngoan ngoãn hơn hẳn, hóa thể hiện thật mặt em gái Tuyết Lê.

 

Cố Thanh Phái ngoài cửa gõ cửa, Tuyết Lê nấu xong cơm canh, cất tiếng trong trẻo:

 

“Đến đây ạ."

 

Cố Thanh Phái ngờ một ngày còn thể đích ăn cơm do Tuyết Lê nấu, trái tim tràn ngập cảm xúc, ánh mắt dịu .

 

Ăn no xong, Tuyết Lê rửa sạch tay, mặt vẫn mang theo vài phần ý thanh thoát:

 

“Chiếc áo là do em tự tay , đây là thứ hai em chạm sấp vải thế , tay chân chút lóng ngóng , cũng thích , mặc thử xem?"

 

Cố Thanh Phái, một đàn ông vốn ít lộ cảm xúc, lúc thế mà ngây tại chỗ, mặt hiếm khi lộ vẻ ngẩn ngơ.

 

“Tặng cho ?"

 

Vẻ mặt Cố Thanh Phái bất lực cưng chiều, trong lòng ngọt lịm .

 

Hiện tại còn phấn khích hơn cả đầu lập công, đợi nữa mà cầm lấy áo nhà vệ sinh .

 

Vải bông thoải mái mặc dễ chịu, Cố Thanh Phái cúi đầu sờ sờ chiếc áo, trong lòng “lão cán bộ" thêm vài phần dịu dàng.

 

Thế là rảo bước khỏi nhà vệ sinh, giọng điệu tràn đầy ý , khẽ một tiếng, “Kích cỡ vặn."

 

“Cảm ơn em gái Tuyết Lê của ."

 

Cố Thanh Phái cực kỳ thích, nỡ mặc .

 

Trái tim đang treo ngược của Tuyết Lê cuối cùng cũng buông xuống, “Anh đối xử với em như , em chỉ chút gì đó để báo đáp thôi."

 

“Hơn nữa, mặc quần áo mới ."

 

Cố Thanh Phái cố gắng định nhịp thở, “Được, hai sẽ mặc."

 

Vậy tối nay giặt sạch ngay, dù mai nắng to thế , nhanh sẽ khô thôi.

 

Ừm, chẳng lẽ nên đợi khi huấn luyện xong, mặc quần áo mới thăm thằng em Cố Thanh Xuyên của ?...

 

Phía bên , Cố thời gian dám đếm xỉa đến Minh Thanh Thanh đổi họ.

 

Dù bà xót xa cho Minh Thanh Thanh đến mức nào thì ngay cả mặt Thanh Thanh bà cũng gặp .

 

hỏi chiến sĩ gác ở cổng khu tập thể, câu trả lời nhận đều là từng thấy Thanh Thanh.

 

Ngay cả con trai út Cố Thanh Xuyên đây vốn sẽ quan tâm đến cảm xúc của bà, chiều theo ý bà.

 

Thanh Xuyên bây giờ cũng về nữa.

 

Họ rằng cần cho bà thời gian để bình tĩnh , chỉ là Cố bây giờ càng thêm lo lắng khôn nguôi, ngủ cũng yên giấc.

 

Bố Cố thấy , trong lòng đương nhiên là xót xa cho vợ, nhưng sai là sai, điều cần bàn cãi.

 

Loading...