“Liên Nhất Hằng, em ăn khoai lang."
Tâm trạng Liên Nhất Hằng chút phức tạp, vợ của rõ ràng là xem thường những phụ nữ nông thôn quê mùa, hơn nữa còn hận thể cách xa bao nhiêu bấy nhiêu.
Gì chứ, hôm nay ăn món khoai lang ăn sẽ đ-ánh rắm ?
Lồng ng-ực Liên Nhất Hằng bí bách, nhưng vẫn móc tiền từ túi quần mua một củ khoai lang nướng cho Thôi Ái Liên.
Hai vợ chồng về phía nơi bán vải, bỗng nhiên thấy Lục Tinh Trầm và Giang Tri Chi.
Thôi Ái Liên cái đầu tiên thấy Lục Tinh Trầm danh tiếng lẫy lừng thế mà mặc bộ áo thun ngắn tay bằng vải bông bình thường đến mức thể bình thường hơn?
Mà Giang Tri Chi vẫn ăn mặc tùy tiện như cũ, vải thuần bông quê mùa.
Thôi Ái Liên chiếc váy Bragg thịnh hành nhất , chân đôi giày da nhỏ cực kỳ hiếm khi mang diện.
Xem Doanh trưởng Lục cũng thương vợ như nhỉ!
Nếu thì tại nỡ mua váy Bragg cho Giang Tri Chi?
Yêu cái ai cũng , cô tin Giang Tri Chi thích chưng diện, chỉ là hiện tại đang cố vẻ mà thôi.
Thôi Ái Liên kiêu ngạo ưỡn ng-ực, cố ý dẫn Liên Nhất Hằng lượn lờ vài vòng mặt Giang Tri Chi.
Đi vài vòng mới phát hiện, Giang Tri Chi căn bản thèm cô .
Tức ch-ết !
Giang Tri Chi thể là bình thường ?
Cô thế nào mà thể phớt lờ một cách chuẩn xác như hả??!
Thôi Ái Liên tức đến mức ngay cả chợ cũng dạo nữa, sắc mặt gọi Liên Nhất Hằng đưa về khu tập thể.
Suốt dọc đường, cô đều c.h.ử.i rủa Giang Tri Chi trong lòng.
Lúc Nông Xuân Hoa dẫn theo ba đứa nhỏ và Yến T.ử - vợ Chính ủy Trần, dắt theo Đậu Đậu Nha Nha từ chợ về.
Hai đeo gùi, trông vẻ đầy ắp, đám nhỏ và Đậu Đậu Nha Nha ăn sơn tra khô ở sạp ăn vặt, vui mừng nhảy chân sáo, chẳng mấy chốc chơi trò đuổi bắt.
“Ha ha ha ha, tới đuổi em ."
Nông Xuân Hoa lau mồ hôi trán, nụ của lũ trẻ, trong lòng lập tức lẩm bẩm:
“Bây giờ c.h.ặ.t chẽ quá, chẳng thực tế chút nào, mua cái đồ cũng tiện, đều ăn no ..."
Có lẽ là mua nhiều thứ cần dùng nên cả Nông Xuân Hoa đang ở trong trạng thái phấn khích, câu vốn dĩ định lẩm bẩm trong lòng , từ lúc nào miệng.
Nào ngờ Yến T.ử bên cạnh thấy, sắc mặt đại biến, thở hắt một :
“Xuân Hoa, chị..."
Lời của Yến T.ử còn dứt, bên tai truyền đến một giọng quát tháo nghiêm khắc hơn.
“Hay cho Nông Xuân Hoa chị!
Chị đây là vấn đề về tác phong tư tưởng!"
“ thấy chị là ở khu tập thể nữa !"
Chương 201 Bay bổng? Đi con đường của chị khiến chị còn đường để !
Cụm từ “tác phong tư tưởng" đặt những năm là vô cùng nghiêm trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-291.html.]
Trong nháy mắt Nông Xuân Hoa sợ đến mặt cắt còn giọt m-áu, lảo đảo vững, giọng run rẩy ngừng:
“... , ý ..."
Lúc Nông Xuân Hoa cực kỳ tự tát một cái, thể những lời sai trái như chứ.
Trước trong khu tập thể chỉ vì lỡ lời mà xảy chuyện, khiến chồng ngay cả trong doanh trại cũng ở , chị suýt chút nữa là sợ ch-ết khiếp, giờ bản Thôi Ái Liên nắm thóp, chị còn thể ở khu tập thể ?
“Nói dối!"
Thôi Ái Liên sải bước xông tới, ngón trỏ chỉ Nông Xuân Hoa, dữ dằn chỉ trích:
“Chị chính là ý , hai tai đều thấy cả , Nông Xuân Hoa, chị đừng ngụy biện cho hành vi của nữa, tư tưởng của chị là sai lầm, tố cáo đích danh chị."
“Thôi Ái Liên, nghĩ cô hiểu lầm , Xuân Hoa là như ."
Yến T.ử kẹp ở giữa hai , trong lòng vẫn chút kiêng dè.
Vừa Xuân Hoa chuyện qua não, khiến cô sợ thót tim, cô cũng thắc mắc, Xuân Hoa dám chứ?!
Vốn dĩ xung quanh chỉ một cô thấy thì thôi, cô sẽ riêng tư công tác giáo d.ụ.c tư tưởng cho Xuân Hoa thật , để tránh họa từ miệng mà , rước họa .
Ai ngờ giữa chừng nhảy một Thôi Ái Liên.
Thôi Ái Liên tự phụ thanh cao, học thức, mạnh hơn những như bọn họ quá nhiều, giờ thật khó tưởng tượng, nếu Thôi Ái Liên cứ khăng khăng chuyện buông, chừng chỉ cần một đơn kiện là đủ để g-iết ch-ết tương lai của cả nhà Nông Xuân Hoa!
Tim Yến T.ử đ-ập cực nhanh, sốt ruột thôi, cô vài lời , đều Thôi Ái Liên phản bác nể mặt mũi chút nào.
Vốn dĩ Yến T.ử là vợ Chính ủy Trần, là nhà, Yến T.ử đối với công tác tư tưởng phương diện nếu là am hiểu thì chắc chắn cũng sẽ vài phần hiểu , mà giờ cô bày bộ mặt “ " là ý gì?
Cố ý giúp đỡ sai lầm tư tưởng nghiêm trọng như ?
Vẻ mặt vốn dĩ khinh khỉnh của Thôi Ái Liên càng thêm tức giận:
“Nói cho cùng, cũng là sự tắc trách của cô."
“Vốn dĩ Chính ủy là công tác phương diện , nhưng cô là nhà, đóng vai trò gương mẫu."
“Nếu ảnh hưởng đến sự tiến bộ của khu tập thể, Yến T.ử cô gánh vác nổi ?"
Giọng điệu hùng hổ dọa của Thôi Ái Liên ẩn chứa cơn giận dữ mãnh liệt, cô vốn bằng trung học, còn đang tạp vụ ở văn phòng, những thứ đặt thời đại đều là điểm cộng, là nhà vô cùng lợi hại.
Thế là cô chú ý đến một việc, bản trông vẻ thiếu hiểu như .
Không ngờ lúc trở nên oai phong như thế.
Yến T.ử khỏi ngẩn , biểu cảm mặt sự đổi lớn.
Cô vạn ngờ tới, chuyện cũng kéo cả Trần Nhạc Minh .
Trong khoảnh khắc , Nông Xuân Hoa tim đ-ập chân run, chị gì nữa?
Chị từng học, khi gả cho Lương Chí Vinh chị chỉ nuôi lợn, chị hiểu những đạo lý lớn lao , nếu hôm nay vì cái sai của chị mà liên lụy đến lão Lương, cả đời chị cũng sống yên .
Đám nhỏ và Đậu Đậu Nha Nha đang chạy nhảy xa đột nhiên đầu, lạch bạch chạy về.
Đậu Đậu Nha Nha nắm c.h.ặ.t gấu áo .
Đứa lớn nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, há miệng hỏi xảy chuyện gì, Nông Xuân Hoa một tay bịt miệng, hai đứa nhỏ ngơ ngác tại chỗ .
Thôi Ái Liên để mấy đứa trẻ mắt, chính xác hơn là những phụ nữ nông thôn cô căn bản chẳng thèm để mắt.