Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 247

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:43:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hứa Minh Châu vui mừng khôn xiết, bà sớm chuẩn sẵn ba phần quà gặp mặt cho con dâu.”

 

bà vẫn nhịn mà thêm nhiều đồ trang sức bằng vàng ròng cho Tri Chi.

 

Bà Hứa Minh Châu cũng thèm tránh mặt con trai lớn và con trai thứ hai, mỉm :

 

“Các con ghen tị ?"

 

“Vậy thì mau cưới vợ về đây!"

 

Tin tức con trai nhỏ nhà họ Lục sắp định lan truyền khắp khu tập thể thủ đô, trong khu tập thể truyền tai , ít nhắm nhà họ Lục đều trợn tròn mắt.

 

“Hán t.ử sắt đ-á gả ?"

 

“Nhanh quá, nhanh quá!"

 

“Xem nhà họ Lục hài lòng với cô con dâu ."

 

“Nhà họ Lục bắt đầu chuẩn sính lễ , lão gia t.ử , cả nhà họ lập tức xuất phát đến nhà gái định ."

 

Chương 170 Trên đường truy thê, cả nhà thảo phạt

 

Bà thím ngang qua cuối cùng cũng gặp Lục lão gia t.ử, nóng lòng hỏi:

 

“Lão gia t.ử, sắp xuất phát ?"

 

“Chỉ Lục Hưng Quốc và Hứa Minh Châu thôi ?"

 

“Chẳng lẽ cả nhà đều ?"

 

Những khác chuẩn sẵn ghế nhỏ để hóng hớt, vểnh tai lên, nôn nóng đợi Lục lão gia t.ử giải đáp thắc mắc.

 

Điều khiến các thím trong khu tập thể khó chịu ch-ết, họ từng thấy đàng trai sốt sắng, nhưng từng thấy đàng trai nào long trọng như thế .

 

Đặc biệt là Lục lão gia t.ử là phận gì chứ?

 

Lão tướng quân khai quốc, đầy công trạng, là bậc tiền bối đời kính trọng!

 

Ông cũng đích đến nhà gái , đủ thấy ông coi trọng đứa cháu dâu đến mức nào.

 

Ba đứa con trai nhà họ Lục còn trẻ như sĩ quan, những ngày tháng còn dài, chừng còn thăng tiến thêm nữa, tự nhiên là “miếng mồi ngon" trong mắt nhiều .

 

Lục lão gia t.ử hì hì:

 

, con gái trăm nhà cầu, nhà chúng mà hành động nhanh một chút là cô con gái ngoan nhà họ Giang khác cướp mất."

 

Người trong khu tập thể càng thêm sôi sục, tâm trạng lúc tò mò + phấn khích + khó tin + tiếc nuối.

 

nhớ đến cô gái nhỏ đến khu tập thể mùa thu, liền hỏi lão gia t.ử là cô .

 

Lục lão gia t.ử khép miệng, hài lòng gật đầu, cái ông chính là hiệu ứng .

 

Để đều thằng nhóc thối chủ , đừng mà tăm tia nó nữa, kẻo cháu dâu vui.

 

Muốn nhắm thì cứ nhắm thằng cả và thằng hai , nhà chẳng vẫn còn hai con “chó độc " ?

 

Để ông nghĩ xem, để “tống khứ" thằng cả và thằng hai đây?

 

Lục Thiên vốn định gọi ông nội về ăn cơm, nhưng khi ông nội vài , luôn cảm thấy nụ chút quen thuộc, mỗi lão gia t.ử như , ba em họ chắc chắn sẽ gặp xui xẻo lớn.

 

Lục Thiên theo bản năng thấy rợn tóc gáy.

 

Lục Dạ đang đơn xin nghỉ phép bỗng thấy sống lưng lạnh toát, kỳ quái thật, lạnh từ thế ?...

 

Lúc Lục Tinh Trầm cả và hai ông nội nhắm .

 

Càng gọi điện về nhà xong, giây nhà bắt đầu đóng gói đủ loại hành lý và tiền phiếu, ăn cơm xong là xuất phát ngay.

 

Anh đang cùng đối tượng nhỏ nướng hạt dẻ, vỏ hạt dẻ khía những rãnh nhỏ, đặt cạnh bếp lò để nướng.

 

Lục Tinh Trầm cầm hạt dẻ nóng hổi, động tác thành thục bóc vỏ hạt dẻ, đưa hạt dẻ nướng vàng ươm cho Giang Tri Chi:

 

“Nướng thế hạt dẻ thơm ngọt dễ bóc, nếm thử xem?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-247.html.]

 

“Thơm."

 

Giang Tri Chi ăn mỗi lúc một hạt, hai má phồng lên, ăn xong một hạt nhịn ăn hạt tiếp theo.

 

Bây giờ cô còn đối tượng của giúp bóc vỏ hạt dẻ, bồi dưỡng tình cảm, bồi dưỡng thì bồi dưỡng, tiên là bồi dưỡng việc .

 

Nào ngờ Lục Tinh Trầm đang buồn cô, vẻ mặt hưởng thụ, cam tâm tình nguyện để cô sai bảo.

 

Giang Vọng ở bên đang run rẩy trong trời tuyết mịt mù, đám đàn ông nhà họ Giang lôi ngoài để chịu cả nhà thảo phạt, cái tội trông coi em gái cẩn thận tính lên đầu .

 

Cái gì đến cũng đến, Giang Vọng vẻ mặt nghẹn khuất, chỉnh cho t.h.ả.m hại, trong lòng thấy ấm ức vô cùng.

 

Thế là, Lục Tinh Trầm còn cạnh đối tượng nhỏ mấy phút Giang Vọng lôi tuột ngoài, danh nghĩa là mau đến giúp một tay.

 

Giang Tri Chi chớp chớp mắt, thừa hiểu các trai vì gỡ một ván nên thích gây hấn với Trầm.

 

Dào ôi, sự trẻ con nhỏ nhặt giữa đàn ông với , đùa đùa nghịch nghịch mà, cũng chẳng hại gì, cứ để họ tự nhiên .

 

Giang Tri Chi mặc kệ sống ch-ết của đối tượng, tiếp tục nhấm nháp hạt dẻ nướng một cách ngon lành.

 

Ba em chặn ở bên ngoài:

 

“Lôi ?"

 

Giang Vọng xòe tay, vẻ mặt vô tội :

 

“Sao là lôi, như em thô lỗ lắm ."

 

Lục Tinh Trầm đống củi trong bếp, nhếch môi , bổ củi thôi mà, rành lắm, bảo đảm bổ đều tăm tắp.

 

Tay bận rộn, miệng thì tranh thủ dò hỏi rể cả về những sở thích của đối tượng nhỏ.

 

Giang Vọng hừ một tiếng, mỉa mai :

 

“Nhờ hồng phúc của , bây giờ trở thành một thương binh , lúc đầu đau quá, trí nhớ , nhớ rõ nữa."

 

Hại cả nhà thảo phạt, còn từ chỗ dò hỏi tình báo về em gái?

 

!

 

Lục Tinh Trầm thành tiếng, niềm vui nơi khóe mắt gần như chạm đến bầu trời.

 

Trên đường truy thê, cảm ơn Vọng!

 

Toàn nhờ rể cả!

 

Được , rể cả vui, thông cảm một chút, vì sớm rước mỹ nhân về nhà, nhường một chút thì ?

 

Đợi Lục Tinh Trầm bổ củi xong, khó khăn lắm mới đợi cơ hội ở riêng với Giang Tri Chi, mới tiến sát cô gái nhỏ một chút, bàn tay lớn nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, hai mật thì thầm to nhỏ nhân tiện mách lẻo vài câu.

 

Lúc ánh mắt Lục Tinh Trầm sâu, dường như ăn tươi nuốt sống con thỏ trắng thơm tho mềm mại mặt.

 

Anh một chút cũng rời xa cô, chỉ hai ở bên .

 

“Cạch..."

 

Bất thình lình, cửa đẩy mạnh .

 

“Tri Chi , hạt dẻ nướng ngon , chúng cũng đến đây."

 

“Ở đây ấm áp, cả."

 

“Tri Chi đây chỗ cả , nướng khoai lang cho em ăn."

 

“Mẹ kiếp!

 

Chỗ ấm thế ?

 

Hai đỏ mặt cái gì?"

 

Ba em “Sơn Phong Dương" hì hì với Giang Tri Chi, đầu Lục Tinh Trầm một cái, lập tức sa sầm mặt mày, nổi nữa.

 

 

Loading...