Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 237

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:41:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con ngỗng ngốc" Giang Viễn Dương đẩy ngoài:

 

“..."

 

Mười phút .

 

Giang Hướng Sinh:

 

“?"

 

Con gái nhỏ đối tượng ?

 

Sao ông thấy chút tin tức nào cả!

 

Rốt cuộc là ai giữa cầu nối ?

 

Xem đ-ánh ch-ết tên đó !

 

Hèn chi Lục Tinh Trầm đến đây, nhiệt tình vô cùng, còn mua bao nhiêu đồ mang qua.

 

Hóa âm mưu từ lâu!

 

Từng bước từng bước một lừa mất cây cải trắng nhỏ mọng nước nhà ông!

 

Trước đó ông còn khen tên nhóc , giờ thì... mắt nữa !

 

Lâm Thính vẻ mặt “Mẹ ngay mà", nụ càng lúc càng lớn.

 

Thằng bé Tiểu Trầm và Vọng T.ử là em , diện mạo diện mạo, nhân phẩm nhân phẩm, quan trọng nhất là rõ gốc rễ.

 

Vọng T.ử còn phù sa chảy ruộng ngoài, em rể thì giữ c.h.ặ.t lấy từ sớm.

 

Con trai, lắm!

 

Chương 164 Mẹ vợ trợ công, ai đó thành hòn đ-á vọng thê

 

Lâm Thính mở hộp cơm bằng nhôm , bên trong là cháo thịt băm do chị dâu cả Đinh Hương Lan nấu, vị mềm mượt thanh ngọt, uống xong thấy ấm bụng hơn hẳn.

 

Giang Hướng Sinh đem hộp cơm ngoài rửa sạch, đội gió đêm trở .

 

“Hai ngủ sớm , ngủ đây."

 

Tô Trạch An hai mí mắt đ-ánh nh-au dữ dội, tuổi cao , cứ đến giờ là c-ơ th-ể thấy mệt mỏi rã rời.

 

“Dạ ạ."

 

Tô Trạch An mặc chiếc áo khoác vá víu dày dặn, là do Chi Chi tự tay cho ông, đặc biệt ấm áp.

 

Ông siết c.h.ặ.t áo khoác, c-ơ th-ể cuộn tròn một tấm ván gỗ khác, nhắm mắt , vài nhịp thở chìm giấc ngủ.

 

Hai vợ chồng một cái, nhẹ tay nhẹ chân mở những túi đồ mà ba em “Sơn Phong Dương" mang tới.

 

Một túi là lương thực cho mấy ngày tới.

 

Một túi khác đựng áo bông, quần bông và tất, bên ngoài dùng một ít vải vụn khâu lên, qua thì rách rưới, nhưng kỹ bên trong đường kim mũi chỉ dày đặc, bên trong nhồi đầy bông, sờ thấy đặc biệt ấm áp.

 

Lâm Thính dịu dàng rũ mắt, đôi bàn tay thô ráp hơn nhẹ nhàng vuốt ve những đường kim mũi chỉ , giọng mềm mại:

 

“Chi Chi nhà lớn thật , thương ."

 

Trước khi con gái nhỏ xuất phát thủ đô, còn mang cho bà b.ăn.g v.ệ si.nh mới, đường đỏ và túi sưởi, chính là lo lắng bà trong kỳ kinh nguyệt bụng thoải mái, tay chân lạnh ngắt, dễ lạnh.

 

Lâm Thính luôn nghĩ kiếp bà chắc chắn nhiều, nhiều việc , kiếp mới cô con gái nhỏ lời hiếu thảo như .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-237.html.]

Kể từ khi đến thôn Đại Lưu, hai cha con mỗi đều thu gom những vật tư mà con gái nhỏ và bên nhà họ Giang gửi tới, lúc dùng mới mang .

 

Cộng thêm thôn trưởng thôn Đại Lưu Lưu Đại Khánh mắt nhắm mắt mở, mặt hề khó họ, cho nên bên thực mấy ai chạy tới quấy rầy.

 

Họ sống thấp thỏm ở thôn Đại Lưu, cắm đầu việc, gây chuyện rước họa, cũng tiếp xúc với trong thôn.

 

Cho nên ngày tháng dù khổ cực thật, nhưng so với những nơi khác thì hơn nhiều , hai vợ chồng cảm kích Thôn trưởng Lưu và phần lớn dân làng lương thiện ở thôn Đại Lưu.

 

Giang Hướng Sinh tới nắm lấy tay vợ, nặng nề thở dài :

 

“Gái lớn trong nhà, cha còn thương yêu cho đủ, tên nhóc chuyên ăn cỏ gần hang tha mất ."

 

“Con gái nhỏ gả chồng, chỗ dựa lớn nhất chính là nhà đẻ, nhưng bây giờ điều kiện thế , cho con gái chỗ dựa."

 

Giọng điệu đàn ông tràn đầy sự thất vọng, nắm tay bà nhẹ nhu.

 

Lâm Thính xếp gọn quần bông và tất, giấu tấm ván gỗ, đó kéo Giang Hướng Sinh xuống ván gỗ, cầm lấy chiếc áo khoác dày “đồ cái bang" do con gái nhỏ đắp lên hai .

 

Từ lúc ba em nhà họ Giang đến đây cho đến khi hai vợ chồng trò chuyện đêm khuya, chồng bà thất vọng bao nhiêu .

 

Nghĩ ông thực sự sợ cho con gái nhỏ sự định và chỗ dựa, nhiều hơn cả là nỡ gả con gái .

 

Đây chính là tâm lý của cha.

 

Hai vợ chồng tựa gần, hạ thấp giọng những lời thì thầm.

 

Lâm Thính tựa l.ồ.ng ng-ực ông, tiếng tim đ-ập mạnh mẽ truyền đến từ l.ồ.ng ng-ực ông, dịu dàng :

 

“Hướng Sinh, ngày tháng đều là do con sống cả, bây giờ thế lắm ."

 

“Vả một câu cũ, trai sợ chọn nhầm nghề, gái sợ gả nhầm chồng, ông sợ con gái gả nhầm , tên đàn ông bạc tình bắt nạt ?"

 

ngược cảm thấy Tiểu Trầm là một lựa chọn , Tiểu Trầm và Vọng T.ử là em bao nhiêu năm, Tiểu Trầm thể vượt qua cửa ải của Vọng Tử, thì ông là cha, cũng nên yên tâm phần nào chứ."

 

Lâm Thính xoa xoa đầu ngón tay Giang Hướng Sinh, mỉm tiếp:

 

“Tiểu Trầm khi nhà chúng xảy chuyện, hy sinh bao nhiêu, ông , thằng bé còn trẻ như mà đ-ánh cược cả tiền đồ, cũng hề xa lánh Vọng Tử, tặng than trong tuyết thật đáng quý, chỉ dựa điểm , tán thưởng nhân phẩm và tính tình của Tiểu Trầm ."

 

“Sau nếu định , chúng cảm ơn nhà họ thật .

 

Trong mắt , Chi Chi và Tiểu Trầm lưỡng tình tương duyệt, mà Tiểu Trầm đối xử với con gái chúng , thật lòng thương Chi Chi, đó mới là điều quan trọng nhất."

 

Lâm Thính Giang Hướng Sinh, đây nghi ngờ gì là một đàn ông diện mạo , đôi mắt ôn nhu lúc chỉ chú ý tới bà.

 

nhịn , trêu chọc :

 

“Năm đó, lúc ông theo đuổi , chẳng cũng hận thể lúc nào cũng xán gần một chút ?"

 

“Chẳng lẽ ông quên , ông và trai đấu trí đấu dũng như thế nào ?"

 

Giang Hướng Sinh là con nhà nghèo học giỏi, điều kiện gia đình Lâm Thính hơn nhà Giang Hướng Sinh nhiều, nhưng Lâm Thính vẫn thích Giang Hướng Sinh.

 

Bởi vì đàn ông mà, cách nắm thóp bà.

 

Lúc còn trẻ, bà nghịch ngợm, ở yên trong nhà , thử đầu tiên trèo tường ngoài chơi, ông đợi bà gốc cây.

 

Sau đó bà từ bỏ ca hát, chọn học y, những lúc kiến thức y học cho phát điên mỗi ngày, cũng chính ông giúp bà ghi chép.

 

Bao nhiêu năm mưa gió qua, nếu hỏi Lâm Thính gả cho Giang Hướng Sinh hối hận ?

 

Vốn dĩ thể đại tiểu thư, gả cho một học trò nghèo, theo ông dầm mưa dãi nắng, khắp nơi xây dựng, ngày tháng trôi qua khổ cực trăm bề.

 

Lâm Thính , cũng , đàn ông của bà lập lập nghiệp, báo đáp tổ quốc, đối xử cực với bà, bà hối hận cái gì chứ.

 

 

Loading...