“Cũng hiểu rõ nếu thực sự đồng ý nhận lấy thì điều đó nghĩa là gì.”
Giang Tri Chi vẫn gật đầu, ánh mắt mềm mại:
“Vâng."
Yết hầu Lục Tinh Trầm khẽ chuyển động, khóe miệng từ từ nhếch lên, mặt nở nụ say lòng :
“Chi Chi, sớm gả cho ?"
Giang Tri Chi vui vẻ:
“Anh đó, lúc nào cũng danh phận."
“Vậy Chi Chi cưng chiều một chút ."
Giọng thanh khiết dễ của Lục Tinh Trầm nhẹ, rơi tai cô, bàn tay lớn đan c.h.ặ.t mười ngón tay với cô.
Lục Tinh Trầm dịu dàng và tập trung đến mức trong mắt chỉ một cô, cứ như thể nếu cô đồng ý, giây tiếp theo biến thành một chú cún nhỏ đáng thương .
Chương 161 Xem chân dung mà hoảng, tiểu hủ bại tâm lệch
Buổi chiều.
Lục Thiên và Lục Dạ vẫn đang dừng chân tại quân khu tỉnh H.
Hai bước khỏi phòng thẩm vấn thì thấy Lục Tinh Trầm, Giang Vọng và Giang Tri Chi đang đợi bên ngoài.
Người còn đến gần thấy đứa em trai thối của và Vọng t.ử đang cãi chí ch.óe, đứa em trai thối còn lý sự cùn nữa chứ.
Hai cứ như thể nghiện đối đầu với !
Chẳng lẽ vợ mà lật mặt thì ngày tân hôn sẽ tay ?
Giang Tri Chi nhịn khẽ, kéo kéo tay áo Lục Tinh Trầm, nhỏ:
“Anh còn qua cửa của trai em đấy, đừng đắc tội quá mức."
Giang Vọng:
“Hả?"
Nhóc con đang gì thế?
Tách từng chữ thì hiểu.
khi ghép những chữ đó thành một câu, Giang Vọng gãi gãi tai, chút hiểu lắm.
Lục Tinh Trầm mỉm , một cánh tay khoác lên vai Giang Vọng, che giấu sự biến động trong lòng.
“ đây chẳng là đang đùa vui với vợ , hai là ai với ai cơ chứ!"
“Lời của ..."
Giang Vọng nheo đôi mắt hẹp dài:
“Chắc định để đây nuôi đấy chứ?"
Da mặt của em đúng là dày thật sự!
Lục Tinh Trầm vui vẻ:
“Cũng là thể."
Lục Thiên và Lục Dạ cạn lời:
“..."
Lúc nên dùng từ gì để diễn tả tâm trạng của họ đây?
Cứ cảm giác chút với Tiểu Chi, đều tại lúc họ quá nuông chiều đứa em út , dung túng cho nó giờ da mặt dày thế , đến mức dựa mặt để kiếm cơm, dùng mặt để lấy lòng Tiểu Chi .
Năm đến văn phòng của Tư lệnh Triệu, ngay khoảnh khắc đẩy cửa , họ bắt gặp ba ánh rực lửa.
“Cuối cùng cũng đợi tổ tông nhỏ về !"
Giang Vọng và Lục Tinh Trầm lộ vẻ mặt “ ngay mà".
Giang Tri Chi bất thình lình lão Đường một câu như , kìm khẽ, khuôn mặt tươi trông vô cùng ngọt ngào và ngoan ngoãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-232.html.]
Lão Đường hừ một tiếng, tự nhủ tuyệt đối thể mủi lòng nữa, vẻ ngoài của tổ tông nhỏ quá dễ lừa .
Rõ ràng trông thì ngoan ngoãn, nhưng chuyện lớn thì hoang dã vô cùng.
Lão Tư tiến lên hai bước, híp mắt :
“Được , lúc về thì ông cứ lải nhải suốt, lo cái thì lo cái , giờ về ông hung dữ thế để gì."
Tâm tư nhỏ của lão Đường cộng sự lâu năm vạch trần, ngay lập tức già mặt nóng bừng, ngượng ngùng đầu sang một bên.
Giang Tri Chi thành tiếng, ngại ngùng gãi gãi sống mũi:
“Lão Đường , vụ là của cháu."
là chút bụng đen tối thật, một phát quét sạch d.ư.ợ.c liệu của học viện y.
mà đều tiêu hao gần hết ở tiền tuyến .
Lão Đường sớm hết giận , một viên thu-ốc cấp cứu do một thiên tài y học đủ khiến quá kinh ngạc.
Đây căn bản là ưu thế áp đảo, đủ để khiến hai vị phía động lòng.
Nếu bàn về thực lực, thể Giang Tri Chi ông và lão Tư, tự tin mà , cô khả năng còn cả họ.
Lão Đường xoa xoa tay, hào hứng hỏi:
“Thu-ốc cấp cứu đều dùng d.ư.ợ.c liệu của Viện nghiên cứu Y học ?
Có bao nhiêu viên?"
Giang Tri Chi:
“Chỉ sáu viên thôi ạ."
Lão Đường hét lớn:
“Chỉ?!"
Cái tổ tông nhỏ rốt cuộc thu-ốc cấp cứu quý giá đến mức nào ?
Đây là bắp cải mà nhổ là một cây.
Nếu để các giáo sư ở các viện nghiên cứu y học khác cháu một lúc nhiều thu-ốc cấp cứu như , từng một chắc sợ đến ngất xỉu mất.
Tư lệnh Triệu bộ đầu đuôi sự việc, trầm giọng :
“Đồ đạc trong ba chiếc vali mật mã đó gửi lên , mỗi một bí mật bên trong đều sẽ điều tra triệt để, tin rằng sẽ sớm kết quả thôi."
“Trong những , kẻ từng tố cáo Giáo sư Giang Hướng Sinh và Bác sĩ Lâm Thính, kẻ hãm hại Viện trưởng Tô Trạch An."
“Tin rằng chính nghĩa thể đến muộn, nhưng sẽ bao giờ vắng mặt!"
“Sau khi điều tra rõ ràng, cha và cháu sẽ về thôi."
“Lần mỗi các cháu đều lập công, phần thưởng xứng đáng đều sẽ , cấp đều sẽ ghi nhớ tên các cháu, Tổ quốc sẽ ghi nhớ sự cống hiến của các cháu, hy vọng các cháu giữ vững sơ tâm, tiếp tục báo quốc, cống hiến vì Tổ quốc, bảo vệ nhân dân chúng , cho Tổ quốc chúng ngày càng lớn mạnh."
Giang Tri Chi, Lục Tinh Trầm, Giang Vọng, Lục Thiên, Lục Dạ mặt tại đó thẳng lưng, đồng thanh hô lớn:
“Rõ!"
Tư lệnh Triệu nhắc đến việc từng liên lạc với cấp để gia đình Giang Tri Chi đoàn tụ, đây đều là những việc ông tự nguyện giúp đỡ, đáng để nhắc tới.
Giang Tri Chi ánh mắt mang theo ý :
“Vâng, cháu đợi, cha cháu và thầy Tô cũng đang đợi!"
Lão Đường và lão Tư một nữa dọa cho giật , hốc mắt cay xè, vội vàng hỏi:
“Con bé , cháu quen cái tên Tô Trạch An bướng bỉnh cứng nhắc đó ?"
Những mặt ở đây đều là nhà, còn ai mà Giang Tri Chi chạy đến chuồng bò ở làng Đại Lưu?
Vì đây còn là bí mật nữa, chuyện ngay cả cấp cũng .
Giang Tri Chi im lặng một thoáng, chẳng lẽ bức thư mà sư phụ giao cho cô khi , hai bạn già nhắc đến trong thư chính là lão Đường và lão Tư?
Giang Tri Chi tươi tắn đáng yêu, gật đầu.
Lúc lão Đường và lão Tư cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, dù chỉ mới tin tức nhưng họ đều mừng cho bạn già.