Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 211

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:41:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đã bảo các ông thong thả thôi!

 

Thong thả thôi!”

 

Lát nữa dọa tiểu tổ tông một cái là vui mà bỏ đấy!

 

Giang Tri Chi xoa xoa đầu ngón tay, ngoại trừ thầy y học Tô Trạch An ở trong chuồng bò, lâu cô giao lưu kinh nghiệm y học với những vị giáo sư y học lão thành , dòng m-áu tươi mới trong c-ơ th-ể kích động cuộn trào, các tế bào não của cô dần trở nên hưng phấn.

 

Cô nhận lấy báo cáo và ghi chép trong tay Đường lão, cúi đầu xem xét, nhanh như gió, trong đầu ngừng hiện các đơn thu-ốc và phương án điều trị.

 

Thế là cô tràn đầy tự tin quan điểm của .

 

Cô đang giảng, Đường lão đột nhiên nắm lấy hai cánh tay cô, kích động đến mức hít thở thông:

 

“Cô bé, cháu gì cơ?”

 

“Cháu hướng nghiên cứu thu-ốc cầm m-áu và thu-ốc cứu mạng ?”

 

Tư lão trợn to mắt, xoạch một cái bật dậy.

 

Thực sự hai bọn họ vững vàng, mà là lô thu-ốc đầu tiên Giang Tri Chi gửi đến quân khu đều phân phát các đội ngũ chiến sĩ theo tỷ lệ.

 

Hiệu quả đạt vượt ngoài dự liệu của bọn họ.

 

Bọn họ ghi bộ những phản ứng và hiệu quả , mỗi một thời điểm và bước đều ghi chép vô cùng chi tiết.

 

Dù bọn họ già chăng nữa, nhưng chỉ cần còn thể , thì sẽ nhiều thêm một chút.

 

Huống chi Đường lão và Tư lão sự tích lũy kinh nghiệm mấy chục năm, cộng thêm kiến thức và tổng kết của bản về Đông y và Tây y, khiến Giang Tri Chi hưởng lợi nhiều.

 

Cái khí thế của thế hệ khiến Giang Tri Chi từ đáy lòng cảm thấy kính phục.

 

Hai già một trẻ ghế, trò chuyện quên cả trời đất.

 

Rõ ràng mới gặp mặt đầu mà như thể là đôi bạn vong niên .

 

Đang trò chuyện, Đường lão đột nhiên dùng ánh mắt rực cháy chằm chằm Giang Tri Chi, chân thành :

 

“Tri Chi, là cháu theo chúng về Thủ đô , ở Thủ đô tài nguyên và thiết hơn, cháu thể phát quang phát nhiệt hơn, tỏa sáng vạn trượng!”

 

Giang Tri Chi:

 

“……”

 

“Xin Đường lão, Tư lão, nhà của cháu đều ở tỉnh L, quy hoạch hiện tại của cháu chỉ định ở tỉnh H và tỉnh L thôi.”

 

Thủ trưởng Triệu suýt chút nữa phun một ngụm m-áu cũ:

 

còn ở đây mà các ông dám đào ngay mặt ?”

 

Tư lão ha ha lớn:

 

“Cái dựa bản lĩnh của mỗi .”

 

Sau đó, họ còn đích đưa Giang Tri Chi đến Viện nghiên cứu Y d.ư.ợ.c của quân khu.

 

Khi đang đường, quân y Thải Linh sống ở tầng hai kinh ngạc trợn to mắt, cô nhầm chứ?

 

Hai vị chẳng là những nhân vật lớn trong giới y học mà bình thường gặp cũng gặp !

 

Ngay cả Viện trưởng Đường tính khí nóng nảy nhất cũng đang dùng ánh mắt rực cháy, mỉm chuyện với cô gái nhỏ bên cạnh.

 

Tư lão tinh thần phấn chấn, mặt là niềm vui vô hạn.

 

Hơn nữa hai nhân vật lớn của ngành y gọi cô gái nhỏ là… tiểu tổ tông?

 

Thế giới ảo ma ?

 

Ba đến Viện nghiên cứu Y d.ư.ợ.c, đôi mắt đen của Giang Tri Chi sáng rực, kìm tâm triều dâng trào.

 

Ở đây bày biện nhiều d.ư.ợ.c liệu Đông y, chủng loại ít nha.

 

Trong mắt Giang Tri Chi, những thứ đều thể dùng để viên cầm m-áu, cao nối xương, kem trị sẹo!

 

Thậm chí còn nhiều loại thu-ốc quý hiếm mua ở bên ngoài, đây chẳng là nguyên liệu dùng để những loại thu-ốc cực phẩm .

 

Đường lão thấy Tri Chi thích những thứ ở đây như , đến đỏ cả mặt:

 

“Tri Chi, chẳng cháu hướng nghiên cứu ?”

 

“Dược liệu ở đây cháu cứ tùy ý sử dụng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-211.html.]

 

Tiểu tổ tông thiên tài y học của chúng đầu tiên gửi đến thu-ốc mỡ và thu-ốc viên điều trị ngoại thương, hiệu quả thực sự .

 

Tri Chi còn trẻ, cho dù cháu thực hiện nghiên cứu thu-ốc cầm m-áu tiếp theo, cũng dùng hết bao nhiêu d.ư.ợ.c liệu nhỉ?

 

Cho dù thành công cũng cả.

 

Chỉ cần Tri Chi vui vẻ, giữ vững ý định ban đầu tiếp tục nghiên cứu d.ư.ợ.c phẩm, cũng lãng phí bao nhiêu d.ư.ợ.c liệu !

 

Chẳng lẽ bọn họ nỡ bỏ chút d.ư.ợ.c liệu ?

 

Bọn họ sống đến tuổi , chẳng cũng là từng bước một lên ?

 

Làm gì chuyện vượt mặt thần tốc như ?

 

Giọng của Giang Tri Chi tràn đầy sức sống:

 

“Thật ạ?”

 

Tay cô ngứa ngáy thử ngay.

 

Tư lão :

 

, lát nữa ngoài một cái đăng ký phận là .”

 

Cô bé đúng là cô bé, thấy dùng d.ư.ợ.c liệu là vui mừng như , lát nữa bọn họ nghĩ cách liên lạc xem thể gửi thêm nhiều d.ư.ợ.c liệu qua đây ?

 

Đôi mắt hạnh của Giang Tri Chi sáng lấp lánh, nụ rạng rỡ vô cùng:

 

“Đường lão, Tư lão, hai ông thực sự là quá!”

 

Tư lão tiếp tục :

 

“Những năm qua, chúng luôn giữ chân nhân tài của Hoa Quốc, một sống hơn nên từng chọn chạy bên ngoài.”

 

những bậc tiền bối một lòng chỉ ở Hoa Quốc, dù về ăn đủ no mặc đủ ấm trải qua những ngày khổ cực, họ cũng kiên quyết chọn về, bởi vì Hoa Quốc là gốc rễ của họ!”

 

“Hoa Quốc là nhà của họ!”

 

và lão Đường mong đợi sự trưởng thành của thiên tài y học là cháu.”

 

Mũi Giang Tri Chi đột nhiên cay cay, trong lòng chảy tràn một dòng ấm áp.

 

Đường lão và Tư lão đưa Giang Tri Chi đăng ký phận.

 

Họ cũng định giấu giếm gì cả, mầm non mà họ trúng thì đương nhiên đường đường chính chính bảo vệ chứ!

 

Nếu lão cộng sự của họ còn ở đây, thì chắc chắn là hổ mọc thêm cánh.

 

lúc lão cộng sự đó còn là Viện trưởng, tính tình khá thẳng thắn, bao giờ quan hệ nhân sự, một lòng đắm chìm trong nghiên cứu, khác hãm hại, buộc về nông thôn .

 

Cũng hiện tại ông sống .

 

“Nói nữa xem?

 

Em gái của Giang Vọng quen Thủ trưởng Triệu từ bao giờ?

 

Còn quen cả hai vị thái đấu y học nữa?”

 

Đoàn trưởng đoàn Hai Tiền Tam Thụ đột nhiên não bộ như nổ tung một cái.

 

“Lòng can đảm của cô bé giới hạn nha!”

 

“Ch-ết tiệt!

 

Cả bộ đội cũng tìm nhân vật trẻ tuổi nào như cô !

 

Quá trâu bò luôn!”

 

Bị ánh mắt nhiệt tình của chú ý, nhưng Giang Tri Chi là ai chứ, biểu cảm đó vẫn thản nhiên vô cùng.

 

Ngày hôm đó, quân khu thông báo buổi tối thể xem phim ở bãi tập.

 

Đám lính trẻ kết thúc huấn luyện liền ùa chạy về tắm rửa chiến đấu.

 

Trong mắt Lục Tinh Trầm lóe lên một tia :

 

“Lão Giang, chúng đưa Tri Chi xem phim .”

 

Anh đúng là từng đưa cô gái nhỏ xem phim bao giờ.

 

 

Loading...