Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:26:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tư Mạt Lỵ và Mạnh Tự Cẩm bên cạnh ngưỡng mộ Giang Tri Chi.”

 

Anh trai của Hoa Quốc, ngưỡng mộ đến phát hờn.

 

Đối tượng của Hoa Quốc, ngọt ch-ết ai đây?

 

Mạnh Tiền Trình tự nhiên nhận , thế là tay trái dắt một đứa, tay kéo một đứa:

 

“Chọn !

 

Anh trả tiền!"

 

phiếu ngoại hối ông nội cho mấy tháng nay, đều để dành hết , lúc cuối cùng cũng chỗ dùng.

 

Tư Mạt Lỵ và Mạnh Tự Cẩm vui mừng “Ô de ô de", đây chính là giác ngộ đến từ cả đó!...

 

Cùng lúc đó, nhà họ Lục.

 

Lục lão gia t.ử cầm tờ Báo Hoa Hạ ngoài tán gẫu.

 

Những bạn già trong đại viện hì hì.

 

“Lão gia t.ử, ông đang cầm tờ Báo Hoa Hạ ngày nào đấy?

 

Cho xem với."

 

“Sao là bản ?"

 

“Chà, cái tên mà quen thế?

 

Đây chẳng là tên của cô bé mà Tiểu Lục dẫn về ?"

 

“Hai ngày nay lão gia t.ử Báo Hoa Hạ và truyện tranh rời nhỉ."

 

Lục lão gia t.ử khép miệng, cả tỏa ánh sáng rạng rỡ:

 

“Cô đối tượng nhỏ mà cái thằng ranh con nhà dẫn về đấy."

 

“Cô bé đó đúng là b.út nở hoa mà!

 

Còn hai quyển truyện tranh xem ?

 

Câu chuyện đó gọi là tuyệt vời vô cùng!"

 

“Nói thì thật hổ thẹn, từng tuổi , vẫn thể tạo ngoại hối cho quốc gia, nhưng con bé , đặc biệt chí khí, đặc biệt vẻ vang cho đất nước, tạo ngoại hối, ngay cả quốc gia cũng khen thưởng con bé đấy."

 

Mọi ghen tị đỏ mắt:

 

“..."

 

Khoảng cách giữa với mà lớn thế ?

 

Một cô bé như thằng út nhà họ Lục nẫng mất !!!

 

Là ai đang ngưỡng mộ thế?

 

May mà đương sự ở trong đại viện, nếu ngày nào cũng chịu kích thích thế , họ chắc chắn sẽ phát điên mất!

 

Lục lão gia t.ử bước cứ lâng lâng, trong lòng vui sướng vô cùng, lộ rõ hết lên mặt.

 

Không ít các thím trêu chọc Lục lão gia t.ử, đây là yêu ai yêu cả đường lối về đây mà.

 

Nào ngờ Lục lão gia t.ử ngoài miệng chê bai thằng ranh con nhà , chỉ khen mỗi cô bé họ Giang.

 

Mọi sửng sốt, xem Lục lão gia t.ử hài lòng với cô bé họ Giang nha!

 

Tuy nhiên cô bé Giang Tri Chi vốn dĩ xinh xắn như tạc, nụ ngọt ngào ngoan.

 

Thằng Lục nhà họ Lục, là tìm đối tượng đấy.

 

Quả nhiên, con gái nhỏ và lũ con trai thối tha là giống !

 

Vừa ngoan chí khí!...

 

Quân khu.

 

Cha Lục - Lục Hưng Quốc dọn dẹp xong đồ đạc, dậy chuẩn bước khỏi văn phòng.

 

Vi Chính:

 

“Lục lữ trưởng của chúng hai ngày nay về sớm thế?

 

ông bạn già, là qua nhà ăn cơm ?"

 

Lục Hưng Quốc:

 

“Không , về nhà ăn cơm."

 

“Chà...

 

Nhìn cái bộ dạng hồng quang đầy mặt của ông, lẽ nào trong nhà chuyện gì ?"

 

Vi Chính ngạc nhiên hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-197.html.]

 

Lục Hưng Quốc hiếm khi nở nụ :

 

“Thằng ranh con nhà dẫn đối tượng về, về chống lưng cho nó đây."

 

Vi Chính tim đ-ập nhanh hơn, nở một nụ thật tươi:

 

“Vậy chẳng là chuyện sắp đến ?

 

Chuyện !

 

là chuyện !

 

Nếu con trai út nhà ông thể điều về quân khu, thì hơn nữa."

 

Con trai cả và con trai thứ của ông bạn già đều đang báo đáp tổ quốc ở quân khu kinh đô, chỉ còn thiếu thằng út thôi.

 

Lục Hưng Quốc bất đắc dĩ thành tiếng:

 

“Cái xem sự lựa chọn của thằng nhóc đó, vả thằng nhóc đó ở cũng thể tỏa sáng rực rỡ vì tổ quốc, đây mới là sứ mệnh của lính, ở cũng thôi."

 

“Thằng ranh con dã tính khó thuần, thấy nó tức ch-ết thì ."

 

Điểm quan trọng nhất là, ông luôn cảm thấy thằng út nhà chỉ hận thể theo cô đối tượng nhỏ của nó.

 

Cái xem cô bé định cư ở ....

 

Nhà họ Lục.

 

“Ngày mai Tri Chi theo Vọng t.ử và thằng ranh con về quân khu tỉnh H , trong lòng cứ thấy nỡ."

 

Hứa Minh Châu đang dọn dẹp những thứ chuẩn cho Tri Chi, đến việc cô bé sắp rời khỏi nhà họ Lục, trong lòng thấy chua xót.

 

Đồng thời cũng mắng nhiếc con trai cố gắng.

 

“Không nắm bắt nhanh lên, Tri Chi là cô bé như , chắc của nhà ."

 

“Thằng ranh con đúng là đồ vô dụng!"

 

Lục Thiên và Lục Dạ huấn luyện xong:

 

“..."

 

Họ cảm thấy nhà khả năng thà vứt ba đứa con trai ngoài, chỉ cần một cô con dâu ngoan ngoãn mềm mại!

 

“Thằng cả, lát nữa con đến đại lầu bách hóa, lấy r-ượu, thu-ốc l-á, sữa bột mạch nha, sữa bột, đồ hộp mà đặt về , , phiếu cho con đây."

 

“Con , thưa !"

 

Lục Thiên nhận lấy phiếu, mặc áo khoác , lập tức ngoài.

 

“Thằng hai, con qua chỗ bà Vương, lấy đường đỏ và trứng gà mà “đổi" về đây, đóng gói sẵn cho Tri Chi bồi bổ khí huyết."

 

“Rõ rõ rõ, thưa bà Hứa Minh Châu, tiểu nhân ngay đây ạ."

 

Lục Dạ chụm hai chân , chào một cái theo nghi thức quân đội.

 

Sự vui mừng của ruột hiện rõ mười mươi.

 

Biết bà nỡ để đối tượng nhỏ của thằng út rời , nhưng còn cách nào khác, cô bé việc mà .

 

Cô bé bản lĩnh lớn, một lòng vì nước, cô bẩm sinh thuộc về loài đại bàng sải cánh bay lượn bầu trời xanh bao la!

 

Hứa Minh Châu lườm con trai thứ, trong lòng ấm áp vô cùng:

 

“Mẹ ủng hộ Tri Chi chứ!"

 

“Bây giờ chỉ hận thể cho tất cả , Tri Chi là con dâu của nhà họ Lục chúng !"

 

“Chỉ cần nhà họ Lục còn tồn tại một ngày, gia đình chúng sẽ vô điều kiện bảo vệ con bé!"

 

“Đây chính là chỗ dựa!"

 

mà, với tư cách là sở hữu tình hữu nghị cách mạng thâm hậu như Hứa Minh Châu, lúc nên giục truyện tranh... thì vẫn giục nha.

 

Bà xem nghiện !...

 

Cùng lúc đó, sân tập.

 

“Khi nào thì Lục lão đại mới về nhỉ!"

 

“Còn cả Giang doanh trưởng của chúng nữa, nhiều ngày gặp, thấy nhớ quá mất!"

 

, chẳng Vọng em gái sẽ đến quân khu ?"

 

“Lâu thế , ?"

 

Đám lính tơ của tiểu đoàn 1 và tiểu đoàn 2 vẻ mặt ngơ ngác.

 

Phó tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 3 huấn luyện xong ló mặt :

 

“Mấy chẳng chú ý đến đại sự gì cả!"

 

 

Loading...