Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 170
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:25:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái thứ Giang Tri Chi , một khi tay là chẳng nể nang gì hết, hại cô khi về đoàn trưởng Đoàn Văn công chỉnh cho một trận trò.”
Lần , cô tuyệt đối sẽ để Giang Tri Chi cướp mất hào quang của nữa.
Lần , cô thề ch-ết cũng giữ lấy chút thể diện cuối cùng!
Ba bước lên sân khấu, tiếng hát uyển chuyển ưu mỹ vang lên, kèm theo nhịp trống dịu dàng, tựa như những giọt mưa nhẹ nhàng gõ cửa sổ tâm hồn.
Tề Diệu ưỡn thẳng lưng đài, cất giọng đầy tự tin, ánh mắt luôn dõi theo một nào đó khán đài.
Những nước M ghế, kẻ thì bỗng nhiên thả lỏng c-ơ th-ể buồn ngủ rũ rượi, kẻ thì thì thầm bàn tán, kẻ ngáp ngắn ngáp dài liên tục, thậm chí còn bàn bạc về ý định thu mua khi đến Hoa Quốc.
“Chịu thôi, bài hát của Hoa Quốc thì thật đấy, nhưng chẳng gì thu hút cả."
“Hì hì, những buổi biểu diễn đẳng cấp thần thánh của Thiên hậu nước M thiếu gì chứ, là thực lực cả!
Hoa Quốc lấy gì mà so?"
“Thiên hậu nước M cực kỳ tự tin và phóng khoáng, mang một cảm giác thư thái khó tả, lực bùng nổ của khoang ng-ực siêu mạnh, sân khấu đầy sức sát thương, Hoa Quốc bì kịp ?"
“Hố hố hố, Hoa Quốc nghèo lạc hậu, văn hóa chỉ đến thế thôi..."
“Văn hóa kém cỏi!
Hừ!"
“Thế thì thà về ngủ còn hơn, đây là nể mặt Hoa Quốc lắm ."
Đáp án trong lòng đám nước M chính là thể so sánh , những thính giả như họ chỉ cần đài tận hưởng là .
Ngược , những đến từ nước Anh Cả tuy ngay ngắn, nhưng ánh mắt đờ đẫn, đang nghĩ gì.
Rõ ràng, cả hai bên đều chẳng lọt tai câu nào!
Bộ trưởng Đinh của Bộ Ngoại giao đài một nữa cảm thấy sống lưng lạnh toát, trái tim như lỡ nhịp ngay lúc .
Ông tạo nên nghiệp chướng gì thế ?
Lại một nữa của Đoàn Văn công kéo xuống hố !
Từng câu từng chữ tiếng Anh chê bai lọt tai Tư Mạt Ly, giống như một quả b.o.m khổng lồ nổ tung bên tai, màng nhĩ như sắp xé rách.
Tư Mạt Ly hận thể cầm s-úng “tạch tạch tạch tạch" b-ắn ch-ết lũ già khốn kiếp .
Bộ trưởng Đinh của Bộ Ngoại giao và Bộ trưởng Trịnh của Bộ Ngoại thương vội vàng hỏi Tư Mạt Ly, Mạnh Tiền Trình, Mạnh Tự Cẩm, xem đám nước ngoài đang lầm bầm cái gì?
Sao cảm giác còn náo nhiệt hơn cả Tết thế !
Với tư cách là phiên dịch viên theo, họ dịch bộ nguyên văn lời của những nước ngoài đó, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Nghe xong, hai vị Bộ trưởng tức đến nổ phổi.
Bộ trưởng Đinh của Bộ Ngoại giao đ-ập mạnh xuống bàn, giận dữ hét lên:
“Đây là danh sách tiết mục gì thế ?
Ai sắp xếp?"
“Trụ cột của Đoàn Văn công hết ?"
Chương 120 Cái miệng quạ đen! Văn hóa Hoa Quốc chỉ thế thôi ?
Nhân viên phụ trách địa điểm cục cằn đáp:
“Trụ cột bệnh ạ..."
Bộ trưởng Đinh tức đến mức nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, đ-ấm mạnh đùi :
“Cái miệng quạ đen của , ngay là xảy chuyện lớn mà."
Vấn đề là tạm dừng giữa chừng thì khí độ của nước lớn để ?
Hát xong giải tán, thì tiếng của Hoa Quốc sẽ truyền khó đến mức nào?
Nếu hôm nay ông vui mừng quá mức, thì sự sơ suất bên phía Đoàn Văn công tuyệt đối bóp ch-ết từ trong trứng nước .
Dù bóp ch-ết , thì việc ngăn chặn kịp thời cũng thể giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất.
Trong thời gian ngắn như , còn cách nào cứu vãn ?
Chắc chắn là , ở đây còn ai biểu diễn nữa chứ?
Về phần những nước ngoài rõ ràng là yên nữa, từng một bật dậy, hai tay đút túi quần, vẻ mặt cao ngạo và tản mạn.
“Chán ngắt!
Thật sự chán ngắt!"
“Là đ-ánh giá cao đạo đãi khách của Hoa Quốc , hóa cũng kém cỏi như ."
“Không !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-170.html.]
là chút nào!
Cho mi-ễn ph-í cũng chẳng thèm !
Thấp kém!"
“Tìm kiểu gì thế hả?
hỏi các tìm kiểu gì thế?
Fuck fuck fuck!
chịu hết nổi !
Cả buổi chiều định hành hạ lỗ tai đấy ?"
“Nhà nghề xây dựng đ-á đấy, tặng cho Hoa Quốc các mấy chữ , shit!
Đ-á đúng là đ-á (thô kệch)!"
“You make me sick!
Các buồn nôn quá!"
Một đám nước M hố hố như lũ vịt, tiếng cạch cạch cạch cạch vang dội.
Tư Mạt Ly nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, cô một một tiến lên phía để lý luận với đám nước M đó.
chẳng thèm đếm xỉa gì đến cô.
Lúc Giang Tri Chi mặt ở hiện trường, lũ khỉ vàng bắt đầu loạn núi !!!
Tư Mạt Ly thầm kêu .
Mạnh Tiền Trình và Mạnh Tự Cẩm quả quyết tới bên cạnh của nước Anh Cả, trấn an tâm trạng của những bạn quốc tế.
Ba-tu, Ba-đặc, Ba-phi-á dần dần lấy tinh thần, cũng chút ngơ ngác.
Sao tới đây nhỉ?
Ồ ồ ồ, là tới xem chương trình.
chương trình ?
Sao tạm thời đổi tiết mục ?
Động tác ?
Biểu cảm ?
Trở thành buổi họp mặt của các bà kế ?
Mạnh Tiền Trình:
“..."
Mạnh Tự Cẩm:
“!!!"
Mọi khán đài bụng đầy một cục tức.
động tĩnh lớn như , Tề Diệu ở đài lập tức hoảng loạn, từng hạt mồ hôi to như hạt đậu điên cuồng ứa trán, lông tơ dựng cả lên.
Tiếng hát kết thúc run rẩy chịu nổi, còn lợi hại hơn cả tiếng uốn lưỡi của Mạnh Tiền Trình.
Vương Oanh càng dám thở mạnh, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực, cảm thấy chuyện hôm nay ngoài dự tính của họ.
Rõ ràng cô cực kỳ tự tin bản !
Thế nhưng chẳng ngờ núi cao còn núi cao hơn!
Đôi chân run rẩy của Tiết San San suýt nữa thì quên lời, hát nửa ngày trời, sự náo nhiệt bên là mắng nhiếc họ ?!
Đôi mắt Tiết San San đỏ hoe, mặt nóng bừng, hổ đến mức thu đầu , bất cứ ai thấy.
Ba hát xong, ngơ ngẩn đài chờ đợi tiếng vỗ tay của khán giả.
Thế nhưng rước lấy một trò lớn hơn.
Lúc , nước M chính là cố tình tìm , ai bảo chiều nay Hoa Quốc “chặt c.h.é.m" họ một vố đau đớn?
Ai bảo họ Hoa Quốc soi mói sát , mặc cả đến mức ch-ết thôi?
Bây giờ cơ hội để xả giận như thế , kẻ nào mà nhảy giẫm thêm vài nhát chứ?
Hố hố hố, vui thật đấy.
“Cuối cùng cũng dừng !
Lỗ tai của ơi!"