“Tất cả chuyện, quy kết một điểm, đó là Hoa Quốc lạc hậu!”
Hoa Quốc nghiên cứu máy tính thuộc về !
Hì hì hì hì, thế chẳng hời cho nước M họ , đến Hoa Quốc đây nhặt tiền lớn!
Đôi mắt hạnh của Giang Tri Chi nhanh ch.óng lóe lên một tia sáng, nhanh ch.óng dịch cho các lãnh đạo .
Tiếp theo, Bộ trưởng Đinh của Bộ Ngoại giao lên sàn, đến lúc thể hiện khí thế đại quốc của chúng .
Đôi bên đấu trí đấu dũng... cộng thêm đấu võ mồm!
Trả giá!
Chém thêm một nhát!
Lại thêm một nhát đao Đồ Long!
Chương 119 Đoàn văn công hát, khách ngoại quốc khán đài ngủ ?
Giang Tri Chi nhếch môi, quả nhiên là nhân tài của Hoa Quốc.
Thật mở mang tầm mắt.
Đầu óc đám trong nhóm nước M to , chuyện gì thế ?
Tại cô Giang Tri Chi sáng nay trông xinh rạng ngời, mà đến chiều dường như thức tỉnh huyết mạch , nghệ thuật ngôn từ phát huy đến cực điểm?
Trên bàn đàm phán cô quá trả giá!
Cái miệng nhỏ của cô liến thoắng ngừng.
Bất kể họ phản bác thế nào, cô đều thể chặn họng họ.
Lúc , sự phiên dịch thần thánh của Giang Tri Chi, của Bộ Ngoại giao như hổ mọc thêm cánh, ngay lập tức ưỡn thẳng lưng.
Lần tuyệt đối sẽ nhượng bộ.
Trên địa bàn Hoa Quốc chúng , một tấc nhường.
Đôi bên trả giá đến mức mặt đỏ tía tai, thỉnh thoảng còn phun vài câu!
Một bên nước M Hoa Quốc kẻ ngốc, c.ắ.n răng mua hai món đồ đào thải với giá cao.
Một bên Hoa Quốc ngày càng mạnh mẽ, bày dáng vẻ các giảm giá?
Được thôi!
Các kéo về !
Chúng cần nữa đấy!
Mẹ nó cái đám Hoa Quốc điên hết ?
Người nước M nhóm Giang Tri Chi với ánh mắt như những kẻ điên.
Kéo về thì còn hệ thống gì nữa?
Chỉ thể xử lý như r-ác thải thôi mà!
Ruby, Bill, Shabi trong nhóm nước M run rẩy, đầu óc Giang Tri Chi dẫn dắt xoay mòng mòng.
Xoay xoay , xoay đến mức bọn họ sắp ngất xỉu luôn .
Đợi đến khi họ tỉnh táo , con ngươi suýt thì rơi ngoài, cái quái gì thế ?
Trên tay họ thế mà đang cầm b.út?
Nhìn chữ ký tiếng Anh hợp đồng quen thuộc như sắp bay ngoài , một ngụm m-áu suýt chút nữa là phun !!
Á á á cái giá rẻ mạt gì thế , thế mà thấp hơn con họ dự kiến trong lòng?
Ít nhất là thấp hơn 30% đấy!!!
Cứu mạng, Hoa Quốc chơi thật đấy ?
Cái giá của hai chiếc máy tính căn bản là một cuộc ăn lỗ vốn, họ ngay cả tiền lộ phí và tiền vận chuyển cũng kiếm !!
Vòng thứ hai kết thúc.
Bộ trưởng Đinh của Bộ Ngoại giao vui mừng nhảy cẫng lên, tuy nhiên Bộ trưởng Trịnh của Bộ Ngoại thương hâm mộ đến mức rơi hai hàng nước mắt.
Nhiệm vụ của lão Đinh thành xuất sắc, nhưng nhiệm vụ xuất khẩu tạo ngoại hối của ông vẫn còn xa vời vợi!
là so với , tức ch-ết mà.
Cả đời , ông từng đ-ánh một trận đàm phán nào sướng như thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-169.html.]
Kết thúc một ngày hành trình chính thức, tiếp theo là phụ trách hoạt động giải trí cho đám khỉ đó.
Người của đoàn văn công tự nguyện xung phong, gì cũng thể hiện thật văn hóa ca múa của Hoa Quốc chúng mặt nước ngoài.
Tề Diệu là đầu tiên đăng ký.
Cô tin là hát và múa đều chỉ kém át chủ bài của đoàn và ba vị tiền bối, mà đủ đám nước ngoài đó mê mẩn thần hồn điên đảo ?
Đoàn trưởng đoàn văn công hào sảng đ-ập bàn một cái, “Làm !
Phê chuẩn!"
“Các cô lấy danh tiếng mất đấy, nếu cách nào bàn giao với các lãnh đạo cấp ."
Tề Diệu, Vương Oanh, Tiết San San:
“Rõ!"
Sau khi ba , lập tức thương lượng với át chủ bài xem nên biểu diễn tiết mục gì.
Thật may, át chủ bài của đoàn văn công cảm , giọng khản đặc, căn bản cách nào lên sân khấu biểu diễn.
Ánh mắt Tề Diệu ngay lập tức đổi, cả hưng phấn lên hẳn!
Bộ trưởng Đinh của Bộ Ngoại giao bỗng nhiên hắt xì liên tục mấy cái, cảm thấy sống lưng một luồng lạnh.
Không lẽ chứ?
Không lẽ xảy chuyện xui xẻo gì chứ?
Phi phi phi, điềm gở thì linh, điềm lành thì !
Hôm nay phép xảy sơ suất gì....
4 giờ chiều.
Tề Diệu, Vương Oanh, Tiết San San của đoàn văn công đến hội trường, tất cả thiết biểu diễn đều mang tới.
“Khách ngoại quốc ở ?"
Tề Diệu trang điểm đậm, dáng vẻ yểu điệu thu hút ít ánh của .
“Chúng là diễn viên thanh nhạc của đoàn văn công, chuyên môn đến biểu diễn tiết mục cho khách ngoại quốc."
Nhân viên công tác tại hội trường bỗng vỗ trán một cái, vội hỏi bạn bên cạnh:
“Bộ trưởng Đinh sắp xếp tiết mục ?"
Một nhân viên công tác khác lập tức xác minh, vài phút chạy về, hổn hển :
“Sắp xếp tạm thời đấy, chúng mau ch.óng thông báo thôi, nếu khách ngoại quốc chạy hết mất."
Hai lập tức gọi những khác đến giúp đỡ.
May mà hôm nay lúc đàm phán trong nội trường, đồ đạc vẫn dọn .
Họ chỉ cần dọn dẹp r-ác r-ưởi trong nội trường, đó bằng nước khoáng sạch là .
Chẳng mấy chốc, của “nước Anh em lớn" và nước M , kinh nghiệm , nhanh tìm vị trí của .
“Làm cái gì ?
Biểu diễn tiết mục cho chúng ?"
“Bài hát của Hoa Quốc bằng bài hát nước M , giọng hát của thiên hậu chúng bao!
Bỏ xa Hoa Quốc mười tám con phố!"
“Nghe cũng chỉ mấy bài đó, chán ngấy ."
Tề Diệu sân khấu, lòng bàn tay là mồ hôi, lo lắng đều là phét.
“Sao đám nước ngoài trông tinh thần gì ?"
Vương Oanh chút thấp thỏm lo âu, hỏi.
Tiết San San ngó mấy , nhẹ nhàng đáp:
“Hôm nay họ họp cả ngày , đương nhiên là mệt !"
“Đây là cơ hội của chúng , hãy dùng tiếng hát tuyệt vời của chúng để đ-ánh thức họ !"
Sau những lời , cả Tề Diệu và Vương Oanh đều kìm mà gật đầu lia lịa.
Ngã ở thì dậy ở đó, họ thể ngã thứ hai nước ngoài !
Tề Diệu nghiến răng nghiến lợi, đáng ch-ết thật, mặt mũi và lòng tự trọng của cô mất sạch mặt Giang Tri Chi đáng ghét nhất .