Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 155

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:23:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lại còn một đối tượng nữa, mắt cũng thèm chớp cái nào, hào phóng mua hẳn một chiếc đồng hồ đeo tay nữ nhãn hiệu Thượng Hải!”

 

Gấp gấp gấp!

 

Làm để nhiều trai thần tiên và một đối tượng hào phóng như đây?

 

Giang Tri Chi một tay gạt phăng cái áo bông đỏ rực cổ trong tay ba , hoa văn đó là phượng hoàng mẫu đơn, nút thắt thủ công, qua là đặc sản ở đây.

 

Đôi mắt sáng quắc của Giang Viễn Dương cứ chằm chằm cô, phấn khích cầm quần áo ướm lên cô.

 

Giang Tri Chi:

 

“..."

 

Anh ba, đáng tin chút ?

 

Cũng may hai chọn một chiếc áo khoác nỉ len màu trắng gạo, ngay cả kích cỡ chiếc áo đang cầm tay cũng vặn.

 

Giang Tri Chi đưa tay sờ sờ chiếc áo nỉ mềm mại, miệng ngọt ngào :

 

“Anh hai chọn, em thích."

 

Giang Viễn Phong lập tức vui như mở cờ, dứt khoát mua xuống.

 

“Mua quà cho Tri Chi nhà chúng là điều đương nhiên!"

 

Giang Viễn Sơn do dự một lúc lâu giữa hai đôi giày da nhỏ, cuối cùng chọn một đôi giày da nhã nhặn và giản dị.

 

Giang Tri Chi xỏ thử chân, cảm thấy thoải mái tự nhiên, ngạc nhiên :

 

“Anh cả, khéo chọn thật đấy!"

 

Giang Viễn Sơn nhếch miệng, xoa xoa cái đầu nhỏ của cô:

 

“Vậy thì mua."

 

thật, các trai đối xử với cô thực sự , Giang Tri Chi vô cùng cảm động.

 

Tiền các tiêu đều là tiền mồ hôi nước mắt vất vả kiếm , họ thực sự đặt cô trong tim mà cưng chiều.

 

Giang Tri Chi ở thế giới , nuôi dưỡng bởi nhiều tình đầy yêu thương, cả trái tim như ngâm trong hũ mật, con cũng trở nên nũng và bày tỏ tình yêu hơn.

 

Ở quầy hàng bên cạnh, Lục Tinh Trầm lấy tiền và phiếu , mua chiếc đồng hồ đeo tay.

 

Lúc đang đầy ý đeo đồng hồ nữ cho cô gái nhỏ.

 

Cổ tay cô gái nhỏ mảnh khảnh, chiếc đồng hồ màu nâu dành cho nữ càng tôn lên làn da trắng nõn, lay động lòng của cô.

 

Giang Tri Chi tò mò hỏi:

 

“Sao mua đồng hồ ạ?"

 

Vốn dĩ mấy ngày nay cô cũng định mua một chiếc đồng hồ thương thành Đào Bảo, đôi khi bận rộn quá là quên mất thời gian.

 

Chỉ là ngờ Trầm nhanh hơn cô một bước mà mua đồng hồ.

 

Vào những năm bảy mươi, “Ba vòng một tiếng" là xe đạp, máy may, đồng hồ đeo tay, đài radio.

 

Đó là lễ vật cao nhất trong lòng nhiều , là một trong những tài sản lớn nhất mà mong sở hữu.

 

Càng là sự coi trọng của đàn ông dành cho yêu.

 

Lục Tinh Trầm so với những lời hão huyền, càng trực tiếp giao bộ tài sản của cho cô, bao gồm cả bộ thu nhập .

 

Để cô tin rằng, sẽ nỗ lực để cô một cuộc sống hơn.

 

Lục Tinh Trầm nắm lấy bàn tay mảnh khảnh trắng trẻo của cô, đôi mắt rũ xuống, lóe lên ánh sáng rạng rỡ.

 

Trầm ngâm một lát, đàn ông cô, vô cùng nghiêm túc .

 

“Bởi vì cưới em."...

 

Mua đồ xong, một nhóm đến tiệm cơm quốc doanh trong thành phố, trong lòng các trai dấy lên một chút u sầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-155.html.]

Bởi vì em gái trông thực sự vui vẻ, khi ở mặt họ Lục nào đó thư giãn, tự nhiên.

 

Nhan sắc của Lục Tinh Trầm tuyệt đối coi là hiếm , ba em thể thừa nhận điểm .

 

Hơn nữa, đều tại họ sơ suất mà!

 

Ngày ngày ở mặt em đắc ý cộng thêm khoe khoang, kết quả... trộm mất nhà !

 

Nếu em gái khu quân sự tỉnh H, Vọng t.ử giữ vững đại bản doanh đấy!

 

Lục Tinh Trầm quả nhiên bao no, gọi nhiều món ăn mặn thịnh soạn, đúng kiểu cho các vợ tương lai ăn no nê.

 

Đương nhiên thể thiếu món ăn mà cô gái nhỏ yêu thích....

 

Bên , thôn Từ Gia.

 

Từ Siêu Bình và trưởng thôn Từ tàu hỏa thuận lợi trở về, đến đầu thôn, trong thôn ùa đón, tranh hỏi han hai .

 

Đội trưởng Từ thấy trưởng thôn Từ gật đầu, khỏi vô cùng kích động.

 

Lăng Hiểu Huệ dẫn Đại Bảo và Tiểu Bảo ở ngoài cùng đám đông, vui mừng chồng tinh thần phấn chấn, tràn đầy sức sống và sức lực, khác hẳn với vẻ mặt ủ rũ khi xuất ngũ trở về, quả thực là một trời một vực.

 

Như thế , thực sự .

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đại Bảo và Tiểu Bảo phấn khích đến đỏ bừng, hét lớn:

 

“Ba ơi, ba ơi."

 

Từ Siêu Bình lớn với những quan trọng nhất của , kiên định bước về phía họ.

 

Mặc dù chân vẫn khập khiễng, nhưng mỗi bước đều vững chãi.

 

Trưởng thôn Từ và đội trưởng Từ tính toán công điểm, chia tiền đào d.ư.ợ.c liệu cho , đám đông ngay lập tức sôi sục.

 

Nhà họ Từ trốn trong bóng tối suýt chút nữa tức ch-ết, dựa cái gì mà trong thôn cho cả nhà họ đăng ký?

 

Những ngày , bà cụ Từ phổi suýt nổ tung, miệng đầy lời c.h.ử.i rủa, lao lên núi quấy rối, cố ý bắt nạt những con dâu hiền lành trong thôn, nhất định cho họ đào, khiến họ mất công việc .

 

Tao , tụi mày cũng đừng hòng !

 

Nhiều nàng dâu mới da mặt mỏng, đ-ánh cũng đ-ánh , c.h.ử.i cũng c.h.ử.i bà cụ Từ, ngược còn bà cụ Từ c.h.ử.i cho vuốt mặt kịp, bắt nạt vô cùng t.h.ả.m hại.

 

Lăng Hiểu Huệ thấy bà cụ Từ gậy khuấy phân, tức giận cầm gậy lên núi:

 

xem xem, cái bà già rốt cuộc lòng đen tối đến mức nào, cố ý phá hỏng chuyện của em gái Tri Chi nhà , đồ hổ hại các chị dâu mất việc."

 

Vừa nhắc đến Giang Tri Chi, những từng Giang Tri Chi, Lục Tinh Trầm, Giang Viễn Sơn, Giang Viễn Phong, Giang Viễn Dương cứu mạng dẫn theo nhà, cầm v.ũ k.h.í xông tới.

 

Còn nhóm bà tám hóng hớt của Giang Tri Chi ngay lập tức bảo vệ gà nhà, từng một sức chiến đấu bùng nổ, tự giác theo đội ngũ.

 

Thật sự phục thì cứ tới mà đ-ánh!

 

Dám chọc thần tài nhỏ Tri Chi của bọn họ, đúng là tìm ch-ết!

 

Cố ý bắt nạt con dâu nhà chúng , mà đê tiện thế hả?

 

Bà cụ Từ và nhà họ Từ sức chống đỡ, đối phương quá đông , căn bản cách nào trốn.

 

“Bộp bộp bộp..."

 

“A a a a đau ch-ết ."

 

Những nàng dâu mới bắt nạt t.h.ả.m hại tập thể nhét tay một cây chổi, tại hiện trường các bà các thím hóng hớt dạy cách đ-ánh .

 

“Đồ vô dụng, học !

 

Sau để bắt nạt nữa!"

 

đúng đúng, đ-ánh đây là đau nhất!

 

Nhớ kỹ cảm giác đ-ánh hôm nay ?"

 

“Sau nếu kẻ nào dám ý đồ với thần tài nhỏ của chúng , các cô cứ việc lao lên đ-ánh, chuyện gì thì trốn lưng chúng !"

 

 

Loading...