Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:23:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đại ca Giang Tri Chi của chúng tay, còn việc gì thành ?"

 

Giang Vệ Dân kinh đến mức chiếc giày “pa tà" một tiếng rơi xuống đất:

 

“Chuyện là thật?"

 

“Mày sẽ hố tao chứ?

 

Thật sự mày đang dát vàng lên mặt đấy chứ?"

 

Giang Phong Thu cực kỳ tự tin, lớn tiếng phản bác:

 

“Con dám đem danh tiếng của cha nuôi con trò đùa ?"

 

“Con còn sống lâu thêm chút nữa mà."

 

Giang Vệ Dân nghiến răng nghiến lợi:

 

“Chuyện mày sớm hơn!!!!"

 

“Bây giờ tao đến nhà họ Giang ngay lập tức, thể đợi thêm nữa, nếu hỏi cho rõ ràng, tối nay tao khỏi ngủ."

 

Không gì khiến ông vui hơn việc xây dựng quê hương, dẫn dắt dân làng sống hơn.

 

Khụ khụ khụ, nếu , thì đó chính là thằng con út nhà ông cũng tiền đồ !

 

Con trai lớn cũng giỏi giang!

 

Ha ha ha ha ha ông đúng là lợi hại mà!

 

Hai đứa con đều giống ông!

 

Vả , con bé Tri Tri nhà họ Giang mà, đúng là một cô gái nhất đời.

 

Vị chính là Thần Tài, ai dám đắc tội chứ?

 

Giang Vệ Dân Giang Phong Thu đang nhe răng ngô nghê, xách cổ ngoài....

 

Sau khi bàn bạc xong việc hợp tác đào d.ư.ợ.c liệu và trồng d.ư.ợ.c liệu, về những điều cần chú ý.

 

Chuyện cuối cùng cũng chốt .

 

Giang Tri Chi thỏa thuận thành ba bản, đến lúc đó đem quân khu đóng dấu, mỗi bên giữ một bản, cô giữ một bản, một bản để ở thôn, một bản để ở quân khu.

 

“Có thể việc cho Hoa Quốc , cầu còn đây."

 

Tâm trạng hiện tại của Giang Vệ Dân thật sự dùng từ gì để tả sự vui mừng, đời ông sống uổng , lúc tuổi già còn thể chút việc cho Hoa Quốc và các chiến sĩ của chúng , cống hiến một phần sức lực của , tỏa sáng ở thôn Đại Giang.

 

Là việc ông mơ cũng mà!

 

Giang Vệ Dân nhịn xoa xoa chỗ hói đầu, cái đám tóc của ông vẫn còn cứu !

 

Cuối cùng cần vì việc tạo thu nhập cho thôn mà rụng tóc cả mớ nữa .

 

Giang Hướng Lương mặt mày rạng rỡ, vì trong danh sách cơ bản đều tên của đội bảy chúng họ, những đội viên theo ông bao nhiêu năm , đều là gốc rễ, dùng cũng yên tâm.

 

“Chúng , danh hiệu đại đội tiên tiến chắc chắn chạy , nghĩ đến vẻ mặt của thôn trưởng Liêu và thôn trưởng Vi khi chuyện , ha ha ha ha tuyệt đối đặc sắc, đều nhịn đ-ập bàn , đây tuyệt đối là ngày thôn Đại Giang chúng mở mày mở mặt."

 

“Nhà họ Giang giỏi lắm!"

 

Nếp nhăn nơi khóe mắt Giang Vệ Dân cũng thành mấy rãnh, vui đến phát điên .

 

Đợi thỏa thuận đóng dấu xong mang về, ông lập tức triệu tập đại hội dân làng trong thôn, đến lúc đó tuyệt đối sẽ còn điên hơn ông ha ha ha ha.

 

Giang Phong Thu thấy ánh mắt tán thưởng của Giang Tri Chi, trong lòng nhịn thấy mỹ mãn.

 

Hắc hắc hắc, việc thật mà!

 

Sau những việc chạy vặt như thế , cứ giao hết cho , chính là cái loa truyền tin chuyên nghiệp!...

 

Sáng sớm ngày hôm .

 

Lục Tinh Trầm mang ba bản thỏa thuận về quân khu, Thiếu sư trưởng là hợp tác thu-ốc men do lão Triệu và đồng chí Giang nhỏ , ông thể yên ?

 

Quân khu tỉnh L của họ cũng !

 

Lão Triệu họ cho !

 

Chúng cũng cho !

 

Lão Triệu cái lão già , còn sợ ông sẽ đào góc tường ?

 

Hừ... chỉ cần cuốc vung , góc tường nào là đào đổ , ?

 

Thiếu sư trưởng ho nhẹ một tiếng, Giang Tri Chi là nhân tài xuất sắc như !

 

Vốn dĩ chính là của tỉnh L chúng !!

 

Khoảng thời gian , Lục Tinh Trầm Giang Tri Chi tẩm bổ đủ loại món ngon, tinh thần cả đều trở nên .

 

Bây giờ ngay cả quần áo mặc cũng thoang thoảng mùi xà phòng thanh đạm, mặt đám chiến hữu hôi hám đầy mùi mồ hôi trông thật là... chỉnh tề đẽ!!!!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-142.html.]

Lão Miêu thấy Lục Tinh Trầm, nhiệt tình vô cùng:

 

“Lão Lục ăn ?

 

ở đây còn mấy cái bánh bao, hai cái ?"

 

Lục Tinh Trầm lộ hàm răng trắng:

 

“Sáng nay Tri Tri bánh bao nhân thịt, đều ăn no căng !"

 

“Lão Miêu , bụng đói ?"

 

Lão Miêu lảo đảo một cái:

 

“..."

 

Lời của mà...

 

đắc ý thế !!!

 

Lục Tinh Trầm tâm trạng phơi phới, ở quân khu gọi một cuộc điện thoại về văn phòng tiểu đoàn một.

 

“Reng reng reng..."

 

lúc Giang Vọng đang ở văn phòng tán gẫu với chính trị viên Lương Chí Vinh máy.

 

“Mẹ kiếp, lão Lục ..."

 

“Anh thành nhiệm vụ ?

 

Ha ha ha ha khi nào về?"

 

“Đám binh lính trướng ngày ngày mong nhớ lão đại Lục của họ đấy!"

 

Lục Tinh Trầm thấy giọng của em , nhiệt độ trong lòng bàn tay càng thêm nóng bỏng.

 

Anh ho nhẹ một tiếng, hiếm khi đấu khẩu:

 

“Người em, về nhanh thế !"

 

... còn việc cực kỳ quan trọng ."

 

Giang Vọng ngây , cuống quýt cả lên!

 

Đầu dây bên thật sự là cái thằng em gây gổ của ?

 

“Xì..."

 

“Chuyện gì thế!

 

Lão Lục giọng điệu vui vẻ thế?"

 

“Khá lắm nha!

 

Với bản lĩnh của , còn chuyện gì khó ?"

 

“Tới tới tới, cho em xem, giúp phân tích phân tích!"

 

Chương 102 Quân sư Giang Vọng hiến kế, mặt dày mới lấy vợ

 

Lương Chí Vinh bên cạnh bật dậy, vẻ mặt kiểu “Điên !

 

Lão Lục sắt cũng nở hoa " hiện rõ.

 

Chính trị viên của các tiểu đoàn khác như mấy chữ “hóng hớt tới ".

 

Lòng bàn tay Lục Tinh Trầm càng ngày càng nóng:

 

“Chính là... trúng một cô gái, tim cứ như nhảy khỏi l.ồ.ng ng-ực ."

 

Khoảnh khắc đó, Giang Vọng kinh ngạc đến mức tận mắt thấy biểu cảm của lão Lục lúc .

 

Mẹ kiếp!

 

Mẹ kiếp!

 

Mẹ kiếp!

 

Lão Lục sắp chủ ?

 

Đầu óc Giang Vọng luôn linh hoạt.

 

Lúc ngược sốt ruột Lục Tinh Trầm, đến mức khép miệng:

 

“Lão Lục, thật sự nữ đồng chí thích ?"

 

“Ha ha ha ha ha mắt nha!"

 

Lục Tinh Trầm ngẩn , mà mắt ?

 

Mắt của nhất thế giới!

 

 

Loading...