Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:23:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vẻ mặt đàn ông trở nên nghiêm nghị hơn đôi chút, nhanh ch.óng định trọng tâm c-ơ th-ể, với một sự kiên định và lòng dũng cảm tiến về phía , thuận theo sức mạnh to lớn của thiên nhiên, cả c-ơ th-ể những con sóng gầm thét quăng lên trung, rơi mạnh xuống.”

 

“Bùm..."

 

“Ào ào..."

 

Những cột nước b-ắn cao hàng chục mét.

 

Không thể tránh né thì hãy đối mặt với nó!

 

Trong niềm tin cuộc sống của bao giờ hai chữ “từ bỏ"!

 

Anh tuyệt đối sẽ dễ dàng từ bỏ!

 

Bao gồm cả sinh mạng của chính !

 

Ngay giây phút , trong đầu Lục Tinh Trầm là nụ rạng rỡ như ánh mặt trời của Giang Tri Chi, dường như tiêm một luồng sức mạnh vô hình to lớn.

 

Đầu dây thừng bên buộc thuyền, đều cảm thấy cả con thuyền rung lắc dữ dội.

 

Hồn vía suýt chút nữa bay mất tiêu, lúc sợ vội, miệng ngừng lẩm bẩm:

 

“Về !

 

Về mà!"

 

Sinh t.ử trong gang tấc, Giang Tri Chi sâu Lục Tinh Trầm đang bơi từ biển về, vành mắt bỗng chốc đỏ hoe.

 

Cảnh tượng dường như một bàn tay lớn bóp nát trái tim đang thấp thỏm lo sợ của cô.

 

Khi Lục Tinh Trầm bình an bơi trở về, các ngư dân thuyền lập tức quây , dùng hết sức nắm c.h.ặ.t lấy đôi tay của Lục Tinh Trầm, nghẹn ngào nên lời.

 

“Đồng chí quân nhân về !

 

Bình an về !"

 

“Chúng trở về!"

 

, chúng về nhà!"

 

“Mẹ còn đang đợi về đấy."

 

“Xì, vợ còn đang ở giường đợi kìa, hâm mộ ?

 

Vợ con giường ấm nệm êm!"

 

Xung quanh tối đen như mực, lúc bão tố cuối cùng cũng nhỏ dần.

 

Khi trở cửa biển, thôn trưởng Từ dẫn theo những đàn ông trong thôn tới đón bọn họ, từng đó mà thót cả tim, hận bản giúp gì, bản lĩnh lớn như .

 

Phụ nữ trong thôn lấy gừng từ nhà , bỏ nồi lớn nấu nước gừng nóng hổi cho bọn họ.

 

Các trai lập tức bưng một bát nước gừng cho Giang Tri Chi, tận mắt cô uống ực ực hết sạch mới yên tâm.

 

Đợi em gái uống xong, ba bọn họ mới uống bát của .

 

Ánh mắt Lục Tinh Trầm luôn dõi theo Giang Tri Chi, ý trong mắt càng đậm hơn.

 

Chỉ cần cô như , thể vui vẻ lâu .

 

Lục Tinh Trầm:

 

“Anh em, uống chút nước đường đỏ cho ấm !"

 

Từ Siêu Bình:

 

“Một tiếng em, thiết !"

 

Đã lâu lắm Từ Siêu Bình mới cảm xúc như .

 

Lần tham gia cứu viện , cảm thấy như trở những ngày tháng ở quân ngũ năm xưa, cũng liều mạng như , cũng từ bỏ như .

 

Lăng Hiểu Tuệ yên tâm để Đại Bảo và Tiểu Bảo ở nhà, nhưng cũng nỡ để các con ngoài dầm mưa chờ đợi.

 

Thế là cô chỉ thể ở nhà đợi tin tức.

 

Đợi lâu như , bên ngoài một chút động tĩnh cũng , Lăng Hiểu Tuệ lo lắng đến mức tim gan như vỡ vụn.

 

Một lúc , cuối cùng Lăng Hiểu Tuệ cũng thấy bên ngoài vang lên từng đợt reo hò và vỗ tay, lúc mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Khi thấy chồng và các chiến hữu bình an trở về nhà, mũi Lăng Hiểu Tuệ cay cay, lập tức , nhanh ch.óng lau sạch nước mắt mặt, , mỉm chào đón .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-131.html.]

 

“Nước nóng đun sẵn , mau tắm nước nóng , kẻo cảm lạnh."

 

còn nấu nước gừng đường đỏ nóng, khi ngủ mỗi uống một bát để xua tan hàn khí trong ."

 

Đại Bảo và Tiểu Bảo vội vội vàng vàng lao tới ôm lấy đùi Từ Siêu Bình, giọng mang theo tiếng gọi ba, ba.

 

Bàn tay to thô ráp của Từ Siêu Bình xoa xoa đầu hai đứa nhỏ:

 

“Ba ở đây , đêm nay Đại Bảo và Tiểu Bảo của chúng dũng cảm đấy, ở nhà bảo vệ ."

 

Nước mắt Lăng Hiểu Tuệ vất vả lắm mới nén , giờ ngừng trào .

 

Những khác ý, lùi bước .

 

Đợi Giang Tri Chi tắm nước nóng xong, một bộ quần áo sạch sẽ.

 

Lục Tinh Trầm bưng một bát nước gừng nóng cửa phòng cô đang ở.

 

Mái tóc ngắn đen nhánh của đàn ông còn ẩm ướt, giây tiếp theo, nhận thấy ánh mắt của Giang Tri Chi, đồng t.ử đen láy của sáng rực rỡ đến đáng sợ.

 

Tim Giang Tri Chi đ-ập nhanh, trong đầu là hình ảnh dũng cảm tuyệt đối tiến về phía , thuận theo tự nhiên nhưng liều giành giật sự sống, thể xua .

 

“Nếu em mở cửa, định đây cả đêm ?"

 

Lục Tinh Trầm chỉ thấy cô, trầm thấp :

 

“Biết em mủi lòng mà!"

 

Giang Tri Chi trong lòng rõ là mùi vị gì, chua chua xót xót.

 

“Vào !"

 

Lục Tinh Trầm trợn to mắt, trong lòng chỉ hai chữ...

 

Mẹ kiếp...

 

Cô gái nhỏ trong phòng, thơm thơm mềm mại.

 

Cô thật là quyến rũ .

 

Sắc mặt Lục Tinh Trầm hồng hào, thở hỗn loạn dồn dập, ngẩn ngơ một hồi, lỗ tai sắp cháy bùng lên .

 

Cô lùi một bước.

 

Anh tiến một bước.

 

Chương 93 Ở riêng một phòng, ... xuống?

 

“Tri Chi, thật ?"

 

Như sợ cô giật , Lục Tinh Trầm vô thức hạ thấp giọng.

 

Cảm giác hưng phấn điên cuồng lan tỏa khắp , kích động một hồi run rẩy, ngoại trừ lúc g-iết địch chiến trường , hiếm khi cảm giác như thế .

 

Cô gái nhỏ lời mời phòng ban đêm ý nghĩa gì ?

 

Anh nên vui mừng vì sự tin tưởng của cô ?

 

Đôi mắt Giang Tri Chi đen láy, phản chiếu trong đáy mắt .

 

Lục Tinh Trầm luôn cô gái nhỏ xinh , đặc biệt là khi .

 

Tiếng của Lục Tinh Trầm vô cùng vui sướng, chỉ cần qua cũng đang vui.

 

Cô ở ngay gần trong gang tấc, chỉ cần tiến thêm một bước nữa thôi là thể chạm .

 

Lục Tinh Trầm tham lam tận hưởng khoảnh khắc , ích kỷ buông thả bản đắm chìm trong sự ngọt ngào mà cô gái nhỏ dành cho.

 

Chỉ sợ bây giờ đang mơ, đợi khi tỉnh mộng là một tràng ảo tưởng của chính .

 

Ánh mắt Lục Tinh Trầm thâm thúy chuyên chú, như thể đang đợi một câu trả lời.

 

Tâm tư của sớm còn đơn thuần nữa !

 

Anh thật sự đúng là một con súc sinh!

 

Không cách nào coi Tri Chi là em gái nữa!

 

Lục Tinh Trầm vẫn luôn tự bảo đừng vội, đừng quá vội vàng!

 

 

Loading...