Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 130
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:23:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ cảm giác sợ hãi c-ái ch-ết tựa như bén rễ trong tim bọn họ, xua đuổi thế nào cũng chịu tan , khiến trong lòng khó chịu vô cùng.”
Bọn họ đ-ánh giá quá cao sinh mạng của , nhưng đ-ánh giá quá thấp uy lực của thiên nhiên.
Thậm chí ngay cả vị thuyền trưởng già giàu kinh nghiệm nhất cũng thót tim một cái, dần dần thấm thía thế nào là tuyệt vọng.
ngay lúc bọn họ tuyệt vọng nhất, thấy phía xa một chiếc tàu đ-ánh cá đang cưỡi gió đạp sóng, lao về phía bọn họ với tốc độ nhanh nhất.
“Mọi kìa!
Có tới !
Có đến cứu chúng !"
Chỉ một câu thắp lên hy vọng sống sót cho tất cả , bọn họ đội mưa gió tới mạn thuyền, mặc cho nước mưa xối xả mắt cũng nỡ chớp mắt lấy một cái.
“Là thật sự tới !!!"
Thuyền trưởng già hai mắt đỏ ngầu, bám c.h.ặ.t lấy cột buồm, giọng điệu kích động như thể cả thế giới.
“Đó là các đồng chí quân nhân của chúng đấy!!!"
“Là quân nhân của chúng tới cứu chúng !!!"
Chương 92 Sinh t.ử trong gang tấc
Vì quá mức kích động, ít l.ồ.ng ng-ực phập phồng ngừng, há miệng thở dốc từng lớn.
Có thậm chí còn bật nức nở như để phát tiết.
Rất nhanh, thuyền của bọn Giang Tri Chi tới gần chiếc tàu đ-ánh cá .
Lục Tinh Trầm và Giang Tri Chi vô cùng ăn ý, liên tục nhấn mạnh hai con thuyền dựa quá sát .
Nước biển ập tới từng đợt theo hình gợn sóng, cuồng phong cuốn lấy những con sóng lớn đ-ập mạnh về phía hai con thuyền.
Nếu hai thuyền giữ cách nhất định, mà tốc độ sóng biển cực kỳ nhanh, hai con thuyền sẽ chống đỡ nổi sự va đ-ập đó mà dễ dàng đ-âm .
Lỡ như cứu mà biến thành b-ia đỡ đ-ạn thì nguy.
Giọng bình tĩnh của Lục Tinh Trầm vang lên:
“Sợ cái gì?"
“ là quân nhân, họ là chiến hữu của , chúng tới cứu các đây!"
“Trời sập xuống thì quân nhân chúng chống đỡ, chúng tới đây , tuyệt đối sẽ dốc hết sức đưa các trở về!"
“Cho nên đừng lộn xộn, chờ đợi cứu viện."
Người tàu đ-ánh cá đặc biệt lời quân nhân, từng một kìm mà đỏ hoe mắt, dần dần dừng bước chân, còn chạy loạn nữa.
Lục Tinh Trầm cô gái nhỏ:
“Tri Chi đừng xuống nước, cho c-ơ th-ể em."
Giọng trầm xuống.
Giang Tri Chi vỗ vỗ hòm thu-ốc:
“Em ở đây luôn chuẩn sẵn sàng, Lục Tinh Trầm, cũng chú ý an của , bình an trở về nhé?"
“Được, hứa với em."
Lục Tinh Trầm dùng sợi dây thừng thô buộc quanh eo, đầu buộc mạn thuyền.
Khí chất mạnh mẽ toát từ tận xương tủy thép của mang theo sức mạnh dũng mãnh khi nhảy xuống biển, bơi về phía tàu đ-ánh cá của vị thuyền trưởng già.
Giang Viễn Sơn, Giang Viễn Phong, Giang Viễn Dương dựa theo kế hoạch cứu viện bàn bạc lúc nãy, đem dây thừng dày dài buộc lên , đầu dây còn giao cho Từ Siêu Bình.
Từ Siêu Bình buộc c.h.ặ.t đ.ầ.u dây thừng thuyền, dùng hết sức bình sinh để buộc thật chắc.
Đây là đạo bảo hiểm cứu mạng cuối cùng của bọn họ, tuyệt đối xảy sơ suất.
Các trai lượt nhảy xuống nước, bọn họ từ nhỏ thích bờ sông bơi lội, khả năng bơi lội cực kỳ , bản lĩnh xem như chỗ dùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-130.html.]
Giang Tri Chi thuyền luôn chuẩn sẵn sàng để cứu chữa cho các ngư dân, Từ Siêu Bình vì vấn đề chân cẳng nên xuống nước, nhưng thuyền, chờ đợi động tác của Lục Tinh Trầm.
Tiếng sóng biển và tiếng bọt nước truyền đến từng đợt, Lục Tinh Trầm nhanh bơi tới mạn tàu đ-ánh cá, bàn tay to đầy lực bám lấy lan can tàu, lợi dụng phản lực của nước biển, hai chân dùng sức một cái, thuận lợi leo lên tàu.
Trên chiếc tàu tràn nhiều nước biển, chỉ cần muộn một chút nữa thôi là cả lẫn tàu đều sẽ chìm nghỉm.
“Nhảy xuống nước , họ sẽ đưa các trở về!"
“Vậy còn con thuyền ..."
“Chúng vất vả lắm mới con tàu lớn thế mà!!!"
Lục Tinh Trầm hừ lạnh một tiếng đầy giận dữ:
“Lúc còn quản thuyền cái gì?
Mạng cũng cần nữa ?"
“Mạng của quan trọng là thuyền quan trọng?"
“Cái mạng của còn sống, còn sợ thuyền ?
Người mất mới thật sự là trắng tay."
Thuyền trưởng già là đầu tiên , quát lớn với đàn ông đang giữ thuyền:
“Anh ngốc , xem con thuyền bây giờ còn vá ?
Chỉ vài phút nữa thôi, con thuyền sẽ nước biển nhấn chìm , dùng nữa ."
“Đồng chí quân nhân, xin hãy cứu chúng ."
Lục Tinh Trầm gật đầu, hai bàn tay to nắm lấy cổ áo của hai đàn ông, dùng sức quăng về phía ba em nhà họ Giang:
“Đón lấy!"
“Tới đây!"
“Mẹ kiếp!
Nước biển mặn thật đấy!"
“Bơi bơi bơi, ba em đều dây thừng buộc , sợ sóng cuốn , theo sát chúng !"
Những đàn ông cứ như đang chơi trò tiếp sức , một thuyền ném, ba ở nước đón lấy , đó bơi kéo các ngư dân trở về.
Giang Tri Chi ở thuyền ngừng kiểm tra tình trạng c-ơ th-ể cho , đôi tay từng dừng .
Từ Siêu Bình ở bên cạnh vững vàng kéo các ngư dân nước lên, dùng sức một cái là nhấc lên.
Qua vài như , cuối cùng cũng cứu bộ con tàu đó xuống!
nước biển tàu ngày càng nhiều, ngày càng dâng cao, chỉ còn chút xíu nữa là thể nhấn chìm .
Ngay lúc , con tàu chỉ còn một Lục Tinh Trầm!
Một trận cuồng phong rít gào thổi tới, cánh buồm tàu lung lay sắp đổ, dường như giây tiếp theo sẽ sập xuống.
Trong mắt , bóng dáng đàn ông cao lớn, nhưng con tàu rõ ràng sắp chìm !
Tất cả đều thấp thỏm Lục Tinh Trầm, lo lắng gào lên.
“Lục doanh trưởng, nhanh lên!
Thuyền sắp chìm !"
Trong thời khắc nguy nan nhất, sức sống ngoan cường và sức mạnh của quân nhân Lục Tinh Trầm bùng nổ ngay lúc .
Anh nhảy biển với tốc độ nhanh nhất, đôi tay sải rộng giữa những đợt sóng cuồng cuộn, bóng dáng dũng mãnh nhanh ch.óng áp sát về phía .
“Ầm!"
Phía lưng đàn ông, chiếc tàu đ-ánh cá chìm xuống đại dương!!!
Ngay lúc , một đợt sóng lớn hơn nữa điên cuồng ập về phía Lục Tinh Trầm, thể tránh né nữa!!!