Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 103
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:20:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giang Vọng cứ thế kéo đến sân bóng rổ một cách bất ngờ, khi hồn , nắm đ-ấm tung như bão táp.”
Mọi kêu oai oái!
Tiểu đoàn trưởng Giang đ-ánh giỏi quá!
Họ vẫn đ-ánh !
Giang Vọng hì hì :
“Lũ nhóc thối ... thua một quả, ba mươi cái chống đẩy!"
Cũng Lục Tinh Trầm hiện giờ đang ở ?
Nhiệm vụ khó ?
Cái nhóc con nhà đang gì nhỉ?
Có nhớ trai ruột ?
Chương 70 Vui ? Các vị, thắng !
Giang Vọng , vỗ vỗ vai các đồng đội.
Cái đám , thời gian nhiệm vụ áp lực lớn, huấn luyện cường độ cao hành hạ họ bã.
Phải tìm cách cho họ xả stress một chút, nếu từng một đều nghẹn hỏng hết.
Lúc đó thì mà huấn luyện vui vẻ nữa?
Giang Vọng vỗ mạnh quả bóng rổ, ánh mắt mang theo ý chí chiến đấu, hỏi:
“Nào, ai lên ?"
“Em lên em lên!"
“Cho em một suất!"
“Đợi , xem ai đến kìa?"
“Thật là kiếp trâu bò, của trung đoàn hai đến , tiểu đoàn ba thế mà cũng đến luôn!"
“Ha ha ha họ đến để đòi danh dự ?"
“Ai bảo Tiểu đoàn trưởng Giang và Tiểu đoàn trưởng Lục cơ chứ!"
Lúc là Giang Vọng đấu với các em trướng nữa !
Mà là dẫn dắt các em đấu với của phe đối diện!
Giang Vọng mắng, “Có tự tin !"
Các em của tiểu đoàn một và tiểu đoàn hai giọng dõng dạc, “Có!!!"
Chỉ cần một ánh mắt của Tiểu đoàn trưởng Giang đủ để kích phát ý chí chiến đấu gấp trăm gấp ngàn của các em.
Các chiến sĩ bắt đầu luyện tập dẫn bóng, chạy chạy từ vạch bán nguyệt đến vạch ba điểm, chạy chạy từ vạch cuối sân đến vạch giữa sân, từng một nóng lòng so tài với của trung đoàn khác cùng với Diêm Vương Giang nhà .
“Pạch pạch pạch pạch..."
“Bùm bùm bùm..."
Sân bóng rổ là tiếng đ-ập bóng rổ nảy sàn nhà.
“Xoẹt..."
Tiếng bóng rơi lưới.
Toàn trường náo nhiệt vô cùng, của các trung đoàn khác tin liền vội vàng chạy đến xem trận bóng giao hữu .
Ai bảo Giang Vọng và Lục Tinh Trầm nổi tiếng là lợi hại, hai họ là những đối thủ cực kỳ săn đón mà!
Sự tò mò của đều khơi dậy, rốt cuộc Lão đại Lục và Diêm Vương Giang thế nào mà giữ vững cái vị trí “Vua bóng rổ quân khu" đến .
Tiếng còi vang lên, trận đấu bắt đầu.
Tất cả mặt đều phấn khích vung tay, phát những tiếng hét và tiếng reo hò vang dội.
Lúc Giang Vọng khởi động tìm cảm giác bóng, lúc tốc độ dẫn bóng của cực nhanh, các kỹ thuật độ khó cao đều vận dụng tự nhiên, “pạch pạch pạch..." quả bóng rổ tay liên tục nảy lên.
Người của tiểu đoàn ba đương nhiên hiểu rõ để Giang Vọng vượt qua, đúng lúc lập tức hai nhanh ch.óng lao tới bao vây, tiên phong tấn công Giang Vọng, đ-ánh theo kiểu một kèm một, ngừng giang rộng cánh tay đầy lực lượng để gây nhiễu!
“Tiểu đoàn trưởng Giang xông lên!
Tiểu đoàn trưởng Giang!
Tiểu đoàn trưởng Giang!"
“Chặn !
Có cơ hội!
Đ-ánh theo nhịp của !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-103.html.]
“Tiểu đoàn ba phòng thủ, phòng thủ, nhanh phòng thủ!"
Giang Vọng phản ứng cực nhanh, nhạy bén bắt một thời cơ cực , đều toát khí thế “ ai phép đến cướp bóng của ", một động tác giả lừa hai đối diện.
Hai đối diện trợn tròn mắt, hỏng bét, đại ý !
Hai họ lập tức đuổi theo nhưng kịp nữa !
Thời cơ thể bỏ lỡ, Giang Vọng dẫn bóng từ tay sang tay trái, đồng thời chân và bàn chân đột ngột phát lực, sức mạnh cơ bắp bắp chân đưa c-ơ th-ể chuyển động, nhanh ch.óng lao về hướng bên trái, khoảnh khắc lao qua đó đột phá sự phòng thủ của cuối cùng phe tiểu đoàn ba.
Nhảy lên, úp rổ!
Quả bóng rổ rơi vành rổ nảy qua nảy vài cái!
Dưới ánh mắt căng thẳng của , tiếng “xoẹt!" một cái rơi trong rổ!
Lính mới của tiểu đoàn hai vung chiếc áo ngắn tay mới cởi , vẻ mặt phấn khích tột độ, hét lớn:
“Tiểu đoàn trưởng Giang đỉnh quá!
Bóng lắm!"
Chỉ cần kỹ thuật dẫn bóng mắt và cú ném bóng cực kỳ tự tin của Tiểu đoàn trưởng Giang là thấy đây là một sự tận hưởng về thị giác .
Trên sân vang lên tiếng sảng khoái của Giang Vọng, “Cho các cơ hội mà dùng !
Tất cả sáu mươi cái chống đẩy!"
Nhóm ảo não rời sân, thành một hàng cam chịu chống đẩy, trong lòng uất ức ch-ết .
Giang Vọng chuyện chút cà lơ phất phơ:
“Sao thế, xác định đổi ?"
Trên sân đổi một nhóm mới.
Lần Giang Vọng ba chằm chằm, mắng:
“Có hổ , còn hổ hả?"
Người của trung đoàn hai chằm chằm như hổ đói, bỗng nhiên cảm thấy Tiểu đoàn trưởng Giang của tiểu đoàn hai mà đáng đòn thế ?
Giang Vọng càng tăng nhanh nhịp độ, dẫn bóng qua hai tay, ngạo mạn phóng khoáng :
“Ha ha ha ha nhóc khá né đấy, như nhé!"
Người của trung đoàn hai nghẹn lòng, thể né ?
Quả bóng mà đ-ập trúng mặt thì mặt cũng đ-ánh lệch mất!
Tất cả của trung đoàn hai mặt đều phấn khích hẳn lên, từng đốm lửa nhỏ mới nhen nhóm Giang Vọng dội cho một gáo nước lạnh tắt ngóm hết.
Nhìn cái bộ dạng đắc ý đó của Giang Vọng kìa!
Đi ch-ết cái đồ nhà !
Hóa sớm đối phó với trung đoàn hai bọn , cái tâm tư nhỏ mọn e là chuyện ngày một ngày hai .
Giang Vọng hì hì :
“Muốn cướp bóng của ?
Cửa !
Đậu xanh!
Đồ cầm thú, buông hai cái tay của cho !"
Người của tiểu đoàn một và tiểu đoàn hai phấn khích phát điên, miệng liên tục hô hào:
“Ổn !
Hạ gục !
Xông lên nào!"
Cả hai bên đều đ-ánh đến hăng m-áu, nhưng thực lực bày đó, tỉ dần nới rộng.
Giang Vọng chơi vui vẻ , đ-ánh đủ sướng , híp mắt :
“Vui ?
Các vị, thắng !"
Chỉ thấy sân một nhóm của trung đoàn hai và tiểu đoàn ba đang khổ sở chống đẩy!
A a a a họ chính là phục!
Chính là hạ gục Tiểu đoàn trưởng Giang!
Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn ba và Trung đoàn trưởng trung đoàn hai tức đến lộn ruột ngay tại chỗ, cái tên Giang Vọng bán hành cho như thế?
Mẹ kiếp trong lòng đúng là một trận uất ức!