Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 87: Đại Ca, Bọn Chúng Đuổi Tới Rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:49:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Haiz, y thuật như mà khám bệnh, tiếc quá, tiếc quá!
Tuy nhiên, Cát lão đảo mắt, trong lòng nảy một ý: “Nếu cháu tổng viện, cháu học viện dạy y ?”
Nói xong, trong lòng Cát lão thấp thỏm. Ông địa vị của giáo viên hiện nay cao, còn gánh cái danh xưng "xú lão cửu" (trí thức thối).
Chỉ sợ Hứa Lâm chướng mắt vị trí . Quả nhiên, ông thấy Hứa Lâm lắc đầu.
“Cháu còn quá trẻ, thể khiến khác phục tùng. Còn về việc giáo viên , để hẵng .”
Hứa Lâm chặn con đường giáo viên, đó là vì cô cảm thấy nếu thể một giáo viên cũng tồi.
Chưa đến chuyện khác, mỗi năm hai kỳ nghỉ dài là chắc chắn chạy .
Thêm nữa, nếu chỉ cần mặt giờ lên lớp, thời gian còn tự do, cô hẳn là thể đảm nhiệm.
Chỉ là trong lòng Hứa Lâm cũng hiểu, đời gì chuyện như . Giáo viên ngoài việc lên lớp còn những rắc rối khác.
Đợi đến khi thực lực của cô đạt đến một tầm cao nhất định, cô thể tránh những rắc rối , còn bây giờ thì thể tránh khỏi.
Đã tránh thì cứ ở nông thôn cho xong. Đến lúc khôi phục kỳ thi đại học, cô sẽ thi đại học chơi vài năm.
Dù cô cũng sống một cuộc đời quá mệt mỏi, cô sống cho thoải mái nhất.
Cát lão suy nghĩ của Hứa Lâm, thấy cô từ chối thẳng thừng, ông cảm thấy vẫn còn cơ hội, thì để bàn tiếp.
Tư Chiến thấy họ bàn xong chuyện chính, nâng bát canh lên kính rượu. Người khác lấy rượu, còn ông lấy canh rượu.
Đó còn là canh dưỡng sinh.
Dù cũng liệt giường hơn hai năm, cho dù Tề Mẫn và Tư Hàn chăm sóc đến , cơ thể vẫn còn ít tổn thương.
Tỉnh thì bồi bổ.
Nghĩ đến việc nhóm Hứa Lâm chỉ năm ngày nghỉ, ngày mốt tàu hỏa về, Tề Mẫn chút lưu luyến, mang chút áy náy :
“Dì ơi, Đồng Đồng, còn cả Lâm Lâm nữa, thật sự xin . Mọi hiếm khi đến một chuyến, cháu thời gian đưa dạo.
Hay là ngày mai chúng khu trung tâm dạo một vòng, mua sắm chút đồ ?”
Bà cụ Trịnh hứng thú gì đặc biệt với việc dạo. Bà Vu Đồng, Hứa Lâm, hỏi: “Có tiện ?”
Tề Mẫn gật đầu, đang định mở miệng tiện, thấy Hứa Lâm lắc đầu : “Mấy ngày dạo phố e là tiện .”
“Tại ?” Tề Mẫn khó hiểu hỏi. Cát lão và những khác cũng lộ vẻ tò mò, chỉ Tư Hàn là mặt mày bình thản.
“Mấy ngày tới cấp chắc sẽ bận rộn bắt gián điệp, đặc vụ, nhị quỷ t.ử. Bên ngoài loạn lắm, nếu việc gì cần thiết thì ở nhà là an nhất.”
Hứa Lâm xong chớp chớp mắt, cảm thấy vẫn đủ c.h.ặ.t chẽ, thêm: “Tốt nhất là đóng c.h.ặ.t cửa nẻo, đừng mở cửa cho lạ.”
Cát lão mà mí mắt giật liên hồi, trực giác mách bảo sắp chuyện lớn xảy .
Bà cụ Trịnh và Vu Đồng . Bà cụ Trịnh với kinh nghiệm chiến đấu phong phú liền hỏi: “Cháu bao nhiêu?”
Hứa Lâm dang hai tay, vẻ mặt vô tội. Cho dù cô nhiều, cô cũng thể .
“Vậy ảnh hưởng đến việc ngày mốt chúng lên tàu hỏa ?” Vu Đồng hỏi xong bổ sung: “Lỡ như ảnh hưởng,
Chúng còn gọi điện về báo cáo tình hình, tiếp tục xin nghỉ.”
Vu Đồng cảm thấy đơn vị của cô thì , lão Trịnh chống lưng phía , đơn vị khó mà từ chối. Chỉ là Hứa Lâm mới xuống nông thôn vài ngày.
Nếu cứ xin nghỉ mãi thì ảnh hưởng . Nếu thực sự xin nghỉ thì cũng cho khéo léo một chút, xóa bỏ ảnh hưởng .
Hứa Lâm lắc đầu, ảnh hưởng đến việc cô cũng , điều xem bên Quách An ăn hồn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-87-dai-ca-bon-chung-duoi-toi-roi.html.]
Nếu họ thể kiểm soát đại cục trong vòng một ngày, thì vấn đề gì.
chuyện e là khó. Nhà họ Quý dù cũng là gia tộc lâu đời bám rễ ở ba tỉnh Đông Bắc hàng trăm năm nay.
Hơn nữa trong tay bọn chúng còn ít đại sư thể sai khiến, càng khó đối phó hơn.
Sau bữa cơm, Cát lão Tề Việt đưa về nhà, đó đưa ba Hứa Lâm và bà cụ Trịnh về nhà khách.
Thời gian trôi qua nhanh, màn đêm buông xuống. Hứa Lâm đẩy cửa sổ phòng, thò đầu bầu trời đêm bên ngoài.
Dưới màn đêm, vài bóng đang chạy thục mạng, xen lẫn tiếng s.ú.n.g vang lên.
Hứa Lâm thấy những ngọn đèn nhà nhà vốn đang sáng rực bỗng chốc tắt ngúm quá nửa, chỉ ít giống như Hứa Lâm thò đầu xem xét.
Lúc cửa phòng Hứa Lâm vang lên tiếng gõ, giọng của Vu Đồng vang lên ngoài cửa: “Lâm Lâm, cháu ngủ ?”
“Chưa ạ.” Hứa Lâm bước nhanh mở cửa, chú ý thấy Vu Đồng đang đỡ bà cụ Trịnh ngoài cửa với vẻ mặt đầy lo âu.
“Lâm Lâm, cháu sợ ?” Bà cụ Trịnh nắm lấy tay Hứa Lâm: “Đêm nay e là thái bình, là cháu sang phòng bọn bà ngủ .”
“Bà Trịnh, để bà lo lắng .” Hứa Lâm vỗ vỗ tay bà cụ Trịnh: “Bản lĩnh của cháu bà còn rõ ?
Người y võ phân gia, y thuật của cháu lợi hại như , võ nghệ tự nhiên cũng tồi , bà cứ yên tâm .”
Nói Hứa Lâm tướng mạo của Vu Đồng, thấy mặt cô hồng hào tướng xui xẻo, lúc mới :
“Mọi cần lo cho cháu, cháu sẽ tự bảo vệ bản . Mọi cũng bảo vệ , buổi tối đóng c.h.ặ.t cửa,
Ban đêm bất kể ai gọi cửa cũng đừng mở, trừ phi là cháu gọi.”
Lời của cô chắc chắn, mang một niềm tin mạnh mẽ và đáng tin cậy, khiến bà cụ Trịnh và Vu Đồng nhịn mà tin tưởng cô.
Tốn chút nước bọt, Hứa Lâm đưa hai về phòng, lúc mới trở về phòng đóng cửa , một nữa bên cửa sổ.
Cô quan sát kỹ một lúc, phát hiện biện pháp an ninh của nhà khách . Dưới lầu bảo vệ gác, sân thượng cũng canh giữ.
Muốn lén lút mò nhà khách thực sự dễ dàng. Tương ứng với đó, mò khỏi nhà khách cũng dễ.
May mà những thứ khó Hứa Lâm.
Cô dán Ẩn Thân Phù lên , dán thêm Thần Hành Phù và Khinh Thân Phù, lúc mới cẩn thận chui khỏi cửa sổ rời khỏi nhà khách.
Đứng ở ngã tư đường, Hứa Lâm bấm đốt ngón tay tính toán, tính tài vận của ở hướng Bắc, thế là cô chạy một mạch về hướng Bắc.
Chạy hơn năm dặm, Hứa Lâm dừng bước đang định bấm quẻ tính tiếp thì phía bên trái truyền đến tiếng bước chân dồn dập và lộn xộn.
Hứa Lâm lách ven đường. Không lâu , cô thấy mười mấy từ trong hẻm chạy . Kẻ dẫn đầu là một gã trọc đầu, mặt mũi đầy thịt ngang ngược.
Chỉ tướng mạo là gã hạng lương thiện. Gã chạy c.h.ử.i đổng, những lời c.h.ử.i rủa bẩn thỉu đến mức lọt tai nổi.
Còn c.h.ử.i ngoa hơn cả mấy mụ đàn bà chanh chua.
“Đại ca, bọn chúng đuổi tới , bây giờ?”
“Làm , còn nữa. Mày dẫn hai ở chặn hậu, thành công thì tập hợp ở chỗ cũ.”
Gã trọc bực dọc ném một câu, bước chân ngừng chạy về phía , những lời c.h.ử.i rủa trong miệng cũng dừng , thế nào cũng giống một kẻ lẻm mép.
Tên đàn ông hỏi sắc mặt lạnh lẽo, nhưng thể dừng bước, chỉ định hai tên đàn em tìm chỗ ẩn nấp.
Hứa Lâm những kẻ chặn hậu, gã trọc đang vội vã chạy trốn, do dự một chút đuổi theo gã trọc.
Trực giác mách bảo Hứa Lâm gã trọc là một con cá lớn, bỏ lỡ thì tiếc lắm đây.