Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 54: Cô ta phải chăm sóc Tần Phương như thế nào?

Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:49:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Lâm thấy Tôn Hoài Thánh lấy địa chỉ và điện thoại xong thì như mèo ăn vụng, nhịn cũng cong khóe miệng.

 

Không hề tính toán những tâm tư nhỏ nhặt của Tôn Hoài Thánh, Hứa Lâm hiểu Tôn Hoài Thánh quanh quẩn cũng chỉ với cô, giao lưu y thuật.

 

Chỉ cần tâm tư xa, Hứa Lâm thể dung túng cho chút tính toán đó của ông.

 

Ra khỏi nhà họ Trịnh, Hứa Lâm xem giờ, hơn hai giờ chiều. Bây giờ cô thời gian dạo quanh huyện thành nữa.

 

Vẫn là để tới dạo tiếp . Cô mau ch.óng đến bưu điện, gửi chút đồ rừng cho thím Quế Hoa .

 

Sau đó mua xe đạp chở vật tư trong gian về.

 

Nghĩ đến việc than tổ ong, Hứa Lâm quyết định gửi đồ xong sẽ chợ đen lượn một vòng. Nếu than tổ ong hoặc than cục thì mua một ít mang về.

 

Nếu mua , thì chỉ đành nghĩ cách khác thôi.

 

Nghĩ đến con ngỗng trắng lớn nhốt trong phòng chứa củi, món nồi sắt hầm ngỗng còn ăn miệng, cô cố gắng lên.

 

Buổi chiều bưu điện ít , Hứa Lâm nhanh ch.óng điền xong phiếu gửi bưu kiện chuẩn rời .

 

Nghĩ đến việc kinh doanh sưu tầm tem ở đời khá hot, Hứa Lâm với nhân viên công tác:

 

“Chị ơi, em mua tem các phiên bản khác , chỗ chị ?”

 

“Có chứ, em mua nguyên bộ là mua cả bộ lẫn tem lẻ?” Nhân viên công tác hỏi.

 

“Mỗi kiểu dáng đều mua một ít.” Hứa Lâm .

 

cũng thiếu tiền, bất kể tăng giá , mua về để đó thưởng thức cũng tồi.

 

Nhân viên công tác xong cũng vui. Vừa nghĩ đến việc những con tem bám bụi đó thể bán ít, chị cũng vui.

 

Chẳng mấy chốc nhân viên công tác báo một đống tem đặt mặt Hứa Lâm: “Đồng chí em xem , em mua những loại nào thì chọn chị tính tiền.”

 

“Vâng ạ, cảm ơn chị nhé.” Hứa Lâm híp mắt cảm ơn, tiện tay nhét mấy viên kẹo sữa cho nhân viên công tác, “Chị đợi một lát nhé.”

 

“Ừm, em gái em cũng khách sáo quá . Chị họ Trương, em thể gọi chị là chị Trương. Sau em mua tem thì cứ đến tìm chị nhé, chị mà gặp tem cũng sẽ giữ cho em một phần.” Nhân viên công tác nhiệt tình chào hỏi, kẹo Đại Bạch Thố trong tay cũng nhanh ch.óng cất túi.

 

Đây chính là đồ , phiếu kẹo thì mua . Mà phiếu kẹo định mức, chị .

 

Thấy Hứa Lâm tay hào phóng như , chị liền giao hảo với Hứa Lâm, chừng ngày nào đó dùng đến.

 

Hứa Lâm đáp ứng: “Vâng, em gọi chị là chị Trương nhé. Em tên Hứa Lâm, là một thanh niên trí thức, phiền chị nhiều .”

 

“Dễ dễ , cứ bao chị.” Chị Trương hào sảng đáp .

 

Hứa Lâm nhanh ch.óng chọn những con tem ưng ý, nhờ chị Trương tính xem cần bao nhiêu tiền.

 

Trong lúc chị Trương tính tiền, Hứa Lâm nghĩ đến bộ tem "Toàn quốc sơn hà nhất phiến hồng", bộ tem đời xào lên tới mấy triệu.

 

Cô liền hỏi: “Chị ơi, bưu điện bộ Toàn quốc sơn hà nhất phiến hồng ?”

 

“Ây da, chỗ chúng bộ tem đó . Bộ tem đó vẽ bản đồ chính xác, phát hành lâu thu hồi . Em mua bộ tem đó để sưu tầm, khó, quá khó.” Chị Trương là trong ngành, nhiều tin tức.

 

Nói chính xác thì, bộ tem đó còn truyền đến huyện Thanh Sơn của họ gọi về . Muốn sưu tầm thì em cũng chỗ mua chứ.

 

Hứa Lâm nghĩ cũng đúng, nếu thật sự dễ mua như , đời cũng sẽ xào lên cao như thế.

 

Không mua Hứa Lâm cũng thất vọng. Tiền mà, cô thiếu, thì thu thập, cũng cưỡng cầu.

 

Rất nhanh chị Trương tính tổng tiền. Đừng thấy một con tem chỉ mấy xu, ngặt nỗi Hứa Lâm mua nhiều a.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-54-co-ta-phai-cham-soc-tan-phuong-nhu-the-nao.html.]

Vị em gái lúc móc tiền lông mày cũng nhíu một cái, xem trong tay thiếu tiền.

 

Tạm biệt chị Trương, Hứa Lâm chạy đến chợ đen. Vị trí của chợ đen là do cô phát hiện lúc dạo.

 

Lúc là giữa buổi chiều, chợ đen đang bắt đầu đông . Hứa Lâm nộp năm xu chợ đen.

 

So với chợ đen ở Kinh Đô, chợ đen ở đây cứ như trò đùa . Các sạp hàng bày la liệt chỗ một cái chỗ một cái, đồ bán cũng đủ loại hầm bà lằng.

 

Hứa Lâm lượn một vòng cũng tìm thấy bán than tổ ong, ngược mua mấy miếng đậu phụ đông lạnh.

 

Mang theo sự thất vọng, Hứa Lâm rời khỏi chợ đen. Khi qua một đoạn ngõ hẻm, phía truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

 

Hứa Lâm với nguyên tắc bớt một chuyện bằng thêm một chuyện, định tránh , ngờ tới thấy cô.

 

“Cứu mạng với, cứu mạng với, đồng chí xin cô cứu với, thể cho cô một trăm tệ tiền thù lao.”

 

Người phụ nữ hét lên lao về phía Hứa Lâm, miệng hứa hẹn phần thưởng hậu hĩnh. Một trăm tệ, Hứa Lâm tuy thiếu tiền, nhưng cũng ngại giơ tay kiếm món tiền .

 

Tuy nhiên điều khiến Hứa Lâm kinh ngạc là, đối phương khi đuổi kịp Hứa Lâm hề giảm tốc độ, ngược lúc vượt qua Hứa Lâm, còn dùng sức kéo mạnh cánh tay Hứa Lâm, kéo Hứa Lâm ngã xuống để đỡ d.a.o cho .

 

Cái ! Hứa Lâm nổi giận, thầm nghĩ con dở nào ngu độc thế , với cái bộ dạng thiếu não mà còn chuyện , tìm c.h.ế.t ?

 

Hứa Lâm trở tay khóa c.h.ặ.t cổ tay phụ nữ, giơ tay vỗ một cái gáy cô ngất xỉu.

 

Thấy phụ nữ ôm một chiếc túi da nhỏ tinh xảo trong lòng, Hứa Lâm hai lời giật lấy chiếc túi nhỏ lách gian.

 

Ngay khi Hứa Lâm biến mất lâu, mấy gã đàn ông lao đến gần. Thấy phụ nữ ngất xỉu mặt đất, hai lời khiêng lên .

 

Chỉ để một ngó nghiêng trái một hồi cũng theo.

 

Trong gian, Hứa Lâm mở túi da của phụ nữ xem. Ối giời ơi, khá tiền đấy, trong túi đựng hơn một ngàn tệ tiền mặt.

 

Ngoài còn một chiếc đồng hồ vàng, hai bức thư.

 

Hứa Lâm mở thư lướt nhanh, biểu cảm mặt trở nên đặc sắc.

 

Một bức thư trong đó là bảo phụ nữ âm thầm liên lạc với Tần Phương, bảo vệ sự an của Tần Phương. Người thư tên là Lục Nguyệt Minh.

 

Cái tên Hứa Lâm từng qua, cũng là bạn của Hứa phụ, là bí danh của gián điệp.

 

Địa chỉ là từ Kinh Đô gửi đến chợ đen. Nói cách khác, bản Tần Phương cư trú ở chợ đen, chăm sóc Tần Phương như thế nào?

 

Mang theo sự khó hiểu, Hứa Lâm đặt bức thư một góc, lấy bức thư khác xem.

 

Bức thư là thư tình, sến súa thôi , quả thực nỡ .

 

Làm Hứa Lâm nổi hết cả da gà.

 

Cầm bức thư , mặt Hứa Lâm xẹt qua vẻ trầm tư. Người thời đại tương đối mà bảo thủ, thật sự thể bức thư tình nóng bỏng như ?

 

Hứa Lâm đoán , liền đặt bức thư sang một bên, đó lặng lẽ bám theo. Phải xem xem mấy gã đàn ông lai lịch gì?

 

Là bọn chúng nội chiến, là nhân viên chấp pháp phá án. Nếu là nhân viên chấp pháp, Hứa Lâm sẽ nghĩ cách trả chiếc túi.

 

Nếu nhân viên chấp pháp, thì cũng xem đối phương lai lịch gì. Nếu cơ hội, cô ngại hắc ăn hắc.

 

Cứ như , Hứa Lâm bám theo mấy đến một căn nhà dân hẻo lánh ở ngoại ô huyện Thanh Sơn.

 

Mấy gã đàn ông ném phụ nữ xuống đất, khởi động cổ tay c.h.ử.i: “Con mụ thối lớn lên bằng cách ăn cứt , nặng quá mất.”

 

“Ăn cứt thể tăng cân ? Sao tao từng .” Một trong đó hỏi, dẫn đến một tràng cợt nhả.

 

 

Loading...