Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 45: Trao đổi
Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:48:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đứng cạnh Hổ T.ử là một ông lão năm sáu mươi tuổi, chân ông lão đặt hai bó củi lớn.
Thấy Hứa Lâm , hai đồng loạt nở nụ lấy lòng. Có lẽ cảm thấy ngại ngùng, ông lão ngừng xoa xoa hai bàn tay.
“Chị Hứa, đây là ông nội em Vương Tam Lai. Nghe chỗ chị thể đổi sữa mạch nha và kẹo Đại Bạch Thố, bà nội em liền bắt một con ngỗng trắng lớn, còn đồ rừng nhà tự phơi khô bảo bọn em mang đến . Bà bảo lấy thêm ít dưa muối và khoai lang cõng qua, lát nữa bà sẽ tới ngay. Chị xem thể...”
Hổ T.ử nặn vẻ mặt lấy lòng đáng thương, ông lão bên cạnh gật đầu, đỏ mặt tiếp lời:
“Hứa tri thanh, xin nhé, cũng tham lam. Chuyện ... haizz, thật sự xin . Cô xem thể chia cho chúng một ít , đại ân đại đức chúng đều ghi nhớ. Thật sự là đứa bé quá nhỏ, sinh non.”
Ông lão đến hốc mắt đỏ hoe. Thật đây nhà họ cũng từng cầu xin các thanh niên trí thức, chỉ là đồ trong tay thanh niên trí thức cũng hạn.
Lần cầu xin thanh niên trí thức mới đến, rốt cuộc cũng chút chột , khó .
“Không , , chúng là trao đổi đồng giá, hai cần cảm thấy .”
Hứa Lâm cho ngại ngùng. Cô là sợ khác hung dữ với , cô chỉ sợ khác nhẹ nhàng cầu xin.
Hứa Lâm gọi hai mau , còn tiến lên nhận lấy con ngỗng trắng lớn trong tay Hổ Tử. Nồi sắt hầm ngỗng to, đây chính là món ăn nổi tiếng của vùng Đông Bắc.
Chỉ mới nghĩ thôi, trong miệng Hứa Lâm ứa nước bọt.
Không nhiều nữa, con ngỗng to chắc chắn giữ .
Ông lão là thật thà, chuyện cho lắm, ngược Hổ T.ử cái miệng nhỏ liến thoắng ngừng.
Cậu bé kể cho Hứa Lâm trong núi những đồ ăn ngon gì, còn hỏi Hứa Lâm thích ăn gì, bé sẽ tìm về cho cô.
Dáng vẻ nhỏ nhắn thật đáng yêu.
Hứa Lâm buộc con ngỗng trắng lớn cạnh phòng chứa củi, lúc mới : “Sữa mạch nha là hàng hiếm, hợp tác xã cung tiêu cũng 25 tệ một hộp. Nếu đến những chỗ đó mua, mất ba bốn mươi tệ mới mua một hộp. Đương nhiên hàng chỗ là mua từ hợp tác xã cung tiêu, cho nên cũng đòi hai nhiều, chúng cứ tính theo giá của hợp tác xã cung tiêu để đổi, hai thấy ?”
“Được , thật sự quá cảm ơn cô. Nếu cô, chúng mua đồ quý giá thế . mặt đứa bé cảm ơn cô.”
Ông lão định hành đại lễ, Hứa Lâm sợ nhẹ, vội vàng lách ngăn ông .
“Bác ơi, bác thế là tổn thọ cháu đấy. Hơn nữa, chuyện mà truyền ngoài, cháu còn ở đại đội Vương Trang thế nào . Nếu truyền đến Ủy ban Tư tưởng, cháu chừng...”
Hứa Lâm gửi gắm một ánh mắt "bác hiểu mà", ông lão lập tức sợ đến trắng bệch mặt, vội vàng thẳng , là ông nghĩ sai .
Năm tháng thể sai bước nhầm, lỡ vì ông mà hại đồng chí nhỏ nhà thì tội của ông lớn lắm.
Ông lão đang gì cho thì ngoài cửa vang lên tiếng gọi.
“Hứa tri thanh, cô ở nhà ?”
Hổ T.ử thấy tiếng gọi liền vui vẻ, phấn khích : “Bà nội em đến , bà nội em đến .”
Hứa Lâm bước nhanh ngoài, liền thấy ở cổng viện là một bà lão tóc hoa râm, khuôn mặt đầy nếp nhăn.
“Bác gái đến , mau ạ.” Hứa Lâm chào hỏi, Hổ T.ử và ông lão cũng bước nhanh đón.
Ông lão vội vàng đỡ lấy cái gùi lưng bà lão, xách trong tay.
Mặc dù ông một chữ nào, nhưng hành động đó âm thầm lên sự quan tâm của ông dành cho bà lão.
Rất nhanh bốn yên vị ở gian ngoài. Nhìn căn phòng dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm, bà lão ngừng gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-45-trao-doi.html.]
“Hứa tri thanh chào cô, là bà nội của Hổ Tử. cậy già, cô cứ gọi là Vương tam nãi nhé.”
“Vâng, Vương tam nãi.” Hứa Lâm mỉm gọi một tiếng. Đối mặt với yếu hơn , Hứa Lâm thật sự thể xù lông lên .
Ây da, Vương tam nãi vui vẻ đáp lời, ánh mắt Hứa Lâm càng thêm ôn hòa, chỉ cảm thấy cô gái thật sự là tâm thiện.
“Hứa tri thanh , cô đúng là đại ân nhân của nhà chúng . Sau cô việc gì cứ gọi Đại Ngưu, Nhị Ngưu nhà . Bọn chúng mà dám nửa chữ , bà già sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t chúng.”
Vương tam nãi vỗ vỗ bàn tay nhỏ của Hứa Lâm: “Cái hình nhỏ bé của cô việc nặng , sẽ ảnh hưởng đến việc phát triển chiều cao đấy.”
“Cháu cũng nghĩ .” Hứa Lâm gật đầu hùa theo. Bị nhà họ Hứa ngược đãi mười sáu năm, sự phát triển của cơ thể cũng ảnh hưởng.
Hứa Lâm quyết định bồi bổ cho thật , cấp cứu một phen, chừng còn thể cao thêm.
Sự thẳng thắn của cô khiến Vương tam nãi càng vui hơn. Bà thích nhất là những cô gái sảng khoái, kéo Hứa Lâm kể nhiều chuyện ở nông thôn.
Bà cho Hứa Lâm việc gì thể nhận, việc gì thể . Những việc thể nhận nếu phân công thì cứ tìm Đại Ngưu, Nhị Ngưu nhà bà đổi.
Người nông thôn bọn họ gì nhiều, chỉ sức lực là nhiều, dùng hết mọc .
Bà còn cho Hứa Lâm trong làng những ai tính tình , những nhà nào thể dây , ai là kẻ lưu manh, gặp thì tránh xa.
Tóm , nhiều bí mật thể truyền ngoài trong làng đều kể cho Hứa Lâm. Chỉ trong một lúc ngắn ngủi, những bí mật mà ngay cả thanh niên trí thức cũ chắc , Hứa Lâm đều hết.
Dặn dò những điểm trọng yếu mấy , Vương tam nãi lúc mới chuyện chính. Về khoản giao tiếp , Vương tam gia thật sự cưỡi ngựa cũng đuổi kịp Vương tam nãi.
Nhìn thế thì cái miệng nhỏ của Hổ T.ử đúng là giống Vương tam nãi, .
Nghe sữa mạch nha của Hứa Lâm chỉ cần 25 tệ một hộp, Vương tam nãi càng cảm động hơn. Giá thật sự sát, đòi thêm một xu nào.
Quan trọng nhất là, bọn họ cầm tiền cũng mua . Hợp tác xã cung tiêu là hết hàng thì cũng là hàng lên kệ cướp sạch.
Những quan hệ tin chạy đến hợp tác xã cung tiêu cướp hàng . Đợi đến khi tin tức lọt tai bọn họ, sớm cướp sạch.
Chợ đen bọn họ cũng từng mua, đắt c.ắ.t c.ổ thì chớ, mấu chốt là cũng khó mua, cũng dựa may mắn. Đi mười mua hai là may mắn lắm .
Quan trọng nhất là nhà bà nhiều tiền, nếu cứ dựa việc mua ở chợ đen, bọn họ cũng mua nổi a.
Mua một hai thì còn đỡ, mua nhiều , những khác trong nhà sẽ ý kiến mất.
Haizz, Vương tam nãi thầm thở dài trong lòng, đây đúng là cái nghèo khổ mà.
Hứa Lâm chiếm tiện nghi của họ. Ngỗng trắng lớn tính một tệ rưỡi một cân, Hứa Lâm nhấc tay ước lượng liền con ngỗng trắng lớn hơn sáu cân.
Vương tam nãi tính sáu cân, mặt nổi là Hứa Lâm chiếm tiện nghi, nhưng so với sữa mạch nha, thực chất là nhà Vương tam nãi chiếm tiện nghi.
Một con ngỗng trắng lớn tính chín tệ, củi gánh đến thật đáng tiền, Hứa Lâm tính năm hào, Vương tam nãi đồng ý.
Củi gỗ núi sẵn, nhặt bao nhiêu cũng , gì đáng giá năm hào?
Vương tam nãi kiên quyết tính hai hào, nhiều hơn bà tuyệt đối đồng ý.
Nhà bà vốn chiếm món hời lớn, thể tiếp tục chiếm tiện nghi .
Hứa Lâm cũng khăng khăng, dù là năm hào hai hào, đối với cô mà đều khác biệt. cô nhân phẩm của Vương tam nãi .
Sẽ ỷ là địa phương mà bắt nạt từ nơi khác đến, cũng sẽ ỷ Hứa Lâm trẻ tuổi hiểu chuyện mà chiếm tiện nghi.