Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 301: Dô, Nói Ông Nhỏ Làm Tổn Thương Lòng Tự Trọng Của Ông Rồi Sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:58:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngọc Hóa đại sư từng nghĩ qua nhiều cảnh tượng gặp mặt Hứa Lâm, điều duy nhất ngờ tới là chặn giường.

 

Còn là chặn giường lúc lão sắp hành sự .

 

Hứa Lâm liếc phụ nữ đang sợ hãi hét lên, giơ tay tát ngất ả, lúc mới cảm thấy tai thanh tịnh.

 

Quay đầu chằm chằm Ngọc Hóa đại sư đang ôm chăn, vẻ mặt căng thẳng, lạnh phun trào.

 

“Dô, đây chính là Ngọc Hóa đại sư xếp trong top 10 Cảng Thành a, lớn lên, ừm, thật .

 

Chỗ đó, ừm, thật ngắn!”

 

Hứa Lâm đến chỗ đó, còn lấy tay khoa tay múa chân vài cái, cuối cùng chừa một ngón tay út.

 

Ý là chỉ dài chừng !

 

Tức đến mức mặt Ngọc Hóa đại sư xanh tím luân phiên diễn , nếu ánh mắt thể giế.t , Hứa Lâm t.ử trận.

 

“Hứa Lâm, cô quá đáng lắm , mắt cô đấy, mau qua chỗ khác, , , a a a.”

 

“Dô, là Hứa Lâm a, còn tưởng ông sẽ giả ngu chứ, nếu là ai, tiếp theo thì dễ .”

 

Hứa Lâm từ cao xuống chằm chằm Ngọc Hóa đại sư, “Bây giờ hỏi, ông đáp, hiểu ?”

 

“Không hiểu.” Bàn tay ôm chăn của Ngọc Hóa đại sư đột nhiên vung , một tấm bùa đ.á.n.h về phía Hứa Lâm.

 

Đánh lén ? Hứa Lâm chậc một tiếng, cảm thấy não Ngọc Hóa đại sư lắm, lúc mà đ.á.n.h lén, não ông úng nước .

 

Hứa Lâm vung tay nhận lấy lá bùa liếc , đây là một tấm bùa bán thành phẩm ngay cả bùa cấp thấp cũng tính là.

 

Chỉ thế , chỉ thế !

 

Loại bùa bán thành phẩm thể thương ai?

 

Hơn nữa vẽ loại bùa xưng là đại sư, bên Cảng Thành đó từng thấy thế nào gọi là đại sư ?

 

Hứa Lâm dùng sức tay, tấm bùa bán thành phẩm đó hóa thành tro bụi, mang cho Hứa Lâm nửa điểm tổn thương.

 

Một chiêu của cô Ngọc Hóa đại sư kinh hãi há hốc mồm, trong đồng t.ử xẹt qua sự hoảng loạn.

 

“Cô cô cô, thể mạnh như , cô mới bao lớn chứ.”

 

Ngọc Hóa đại sư đưa tay chỉ Hứa Lâm, dám tin tất cả những gì thấy.

 

Hứa Lâm một cô gái nhỏ mười sáu mười bảy tuổi, thể cường đại như ?

 

“Sao thế, khi nhận nhiệm vụ đều điều tra đối thủ ? Hay là ông cảm thấy ông xếp top 10 ở Cảng Thành, thì ngưu bức lên tận trời ?”

 

Hứa Lâm khoanh tay lạnh lùng chằm chằm Ngọc Hóa đại sư, đặc biệt khó hiểu hỏi:

 

“Nhà họ Quý rốt cuộc cho các lợi ích gì, khiến các quản ngại đường xa vạn dặm đến giế.t ?”

 

“Cô đều điều tra đến , lẽ nào nhà họ Quý trả cái giá gì ?”

 

Ngọc Hóa đại sư xong tròng mắt đảo quanh, đang tính toán điều gì.

 

“Chút đồ ngoài sáng đó, hẳn là lay động những đại sư tự thị thanh cao như các nhỉ?”

 

Hứa Lâm hỏi xong xoa cằm, nụ xa.

 

Cô sẽ cho Ngọc Hóa đại sư , lúc cô thấy ảnh của bọn họ, thì tính toán rõ ràng chuyện .

 

Việc tra hỏi bây giờ, chẳng qua chỉ là giế.t thời gian mà thôi, tất nhiên cũng là tò mò xem Ngọc Hóa đại sư thật .

 

Ngọc Hóa đại sư hề suy nghĩ của Hứa Lâm, lão cũng đang suy nghĩ xem trả lời câu hỏi như thế nào.

 

Quả thực mười vạn đô la Hồng Kông mà nhà họ Quý đặt ngoài sáng thật sự lay động bọn họ.

 

một tin tức quan trọng mà nhà họ Quý truyền hấp dẫn, tin tức đó chỉ đại sư nhận nhiệm vụ mới .

 

“Nhà họ Quý ngoài mười vạn đô la Hồng Kông ngoài sáng , lén lút còn cung cấp một bản chép Chu Dịch.”

 

A, Hứa Lâm , tên cẩu tặc quả nhiên thật, xem hỏi chuyện ôn hòa là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-301-do-noi-ong-nho-lam-ton-thuong-long-tu-trong-cua-ong-roi-sao.html.]

 

Nếu như , thì đừng trách cô tay tàn nhẫn, Hứa Lâm đ.á.n.h một tấm Chân Thoại Phù, chằm chằm Ngọc Hóa đại sư vô cùng nham hiểm.

 

Nụ đó khiến trái tim Ngọc Hóa đại sư tương đối bất an, nhanh lão hiểu sự bất an đến từ .

 

“Ngọc Hóa đại sư, tên thật của ông là gì? Sư thừa nào?”

 

Ngọc Hóa đại sư cũng điều đó là thể nào, cho nên lão nghĩ cách kéo dài thời gian, để lão đủ thời gian mặc quần áo lấy pháp bảo.

 

Muốn đấu pháp với Hứa Lâm, bùa bình thường là đối thủ, chỉ cầm pháp bảo trong tay mới sức liều mạng.

 

Thế là Ngọc Hóa đại sư liền hươu vượn một phen, dù dối Hứa Lâm cũng , chỉ là lão mở miệng chính lão kinh ngạc .

 

tên là Chu Minh.”

 

Cái quỷ gì ? Sao họ tên thật? câu phía càng khiến Ngọc Hóa đại sư sụp đổ.

 

sư thừa Dương Nguyên đại sư.”

 

Được lắm, ngay cả danh húy của sư phụ cũng báo , Ngọc Hóa đại sư kinh hãi bịt miệng.

 

Bỏ , lão vẫn là gì nữa, quản miệng thì lão quản tay, vẫn là chiến đấu .

 

Không màng đến việc mặc quần áo chỉnh tề, Ngọc Hóa đại sư lăn một vòng giường, lăn đến cuối giường, tay duỗi sờ thấy chiếc túi mang theo bên .

 

Hứa Lâm hề ngăn cản động tác nhỏ của Ngọc Hóa đại sư, chỉ là đống thịt mỡ Ngọc Hóa đại sư cho buồn nôn nhẹ.

 

Mắng to Ngọc Hóa đại sư hổ, một bó tuổi còn tổn thương phong hóa, cho dù là chiến đấu, lẽ nào thể mặc quần áo ?

 

Hứa Lâm tự hỏi khi phòng, từng ngăn cản lão mặc quần áo, cởi truồng chiến đấu ?

 

“Ngọc Hóa đại sư, em trai của ông thật sự nhỏ, đừng khoe mất mặt hổ nữa ?

 

Thật hiểu nổi, em trai nhỏ như , ông lấy mặt mũi lộ cho khác xem.

 

Lẽ nào ông ông nhỏ như gà con ?”

 

Tấn công một đàn ông, chỗ lực nhất chính là nhỏ, đạo lý Hứa Lâm từ lâu.

 

Hơn nữa sức sát thương thật sự lớn.

 

Khuôn mặt vốn đen sì của Ngọc Hóa đại sư càng đen hơn, đỉnh đầu giống như ngọn lửa đang bốc cháy, suýt chút nữa tức nổ tung.

 

Thật sự là đủ , con ranh con lẽ nào nam nữ thụ thụ bất ? Tại chằm chằm chỗ đó của lão.

 

Điều khiến Ngọc Hóa đại sư khó kẹp chân sờ pháp bảo, hơn nữa điều khiến Ngọc Hóa đại sư c.h.ế.t nhất là, lão cũng cảm thấy chỗ đó của nhỏ.

 

Lẽ nào phụ nữ khen lão lợi hại đều là giả?

 

Nghĩ như , Ngọc Hóa đại sư càng đau lòng hơn.

 

Ngọc Hóa đại sư cầm lấy pháp bảo màng đến việc khai chiến với Hứa Lâm, vội vàng kéo một cái quần tròng .

 

Bảo vệ em trai nhỏ lúc mới hận hận chằm chằm Hứa Lâm, nghiến răng nghiến lợi mắng:

 

“Phi, con ranh con hổ, mày đây là trải qua bao nhiêu đàn ông, mới thể mặt biến sắc chằm chằm chỗ đó của đàn ông.”

 

“Dô, ông nhỏ tổn thương lòng tự trọng của ông ? Sao nào, ông nhỏ còn cho ?”

 

Hứa Lâm lật cái xem thường, chỉ Ngọc Hóa đại sư hỏi: “Ông chắc chắn đ.á.n.h với ?”

 

“Sao, mày sợ ?” Ngọc Hóa đại sư lạnh, “Mày yên tâm, gia chỉ đ.á.n.h phục mày nắm đ.ấ.m,

 

Gia còn đ.á.n.h phục mày giường, gia thích nhất là thuần hóa mèo hoang nhỏ.”

 

“Ồ, ? Là dựa mùi già ông đ.á.n.h bại , là dựa em trai nhỏ dài một tấc của ông đ.á.n.h bại ?”

 

Hứa Lâm dùng ánh mắt thẩm vấn đ.á.n.h giá Ngọc Hóa đại sư từ xuống , lắc đầu : “Ông a, chỗ nào cũng .”

 

Giọng điệu ghét bỏ đó khiến Ngọc Hóa đại sư hoài nghi nhân sinh, cũng tức đến mức Ngọc Hóa đại sư lửa giận xông lên tận đỉnh đầu, gì nữa, đ.á.n.h .

 

Ngọc Hóa đại sư thôi động kiếm gỗ đào trong tay, c.h.é.m về phía Hứa Lâm.

 

 

Loading...