Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 264: Chậc, Tô Lượng, Cậu Vẫn Chưa Nhìn Rõ Tình Hình Sao?
Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:57:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Vương Minh Lượng hề ý định đầu giải thích, Tô Lượng đành đổi mục tiêu, trừng mắt Hứa Lâm hỏi:
“Anh ý gì? Các gì?”
Hứa Lâm chằm chằm mắt Tô Lượng hì hì : “Anh đương nhiên là bắt giữ tội phạm quy án .
Cậu mù đến mức nhận cái còng bạc chứ?”
Hứa Lâm thích bộ dạng phẫn nộ vô năng của Tô Lượng, cũng cách thế nào để kích thích Tô Lượng, hì hì đ.â.m d.a.o.
“Tô Lượng, nên Tần Phương hại thành thế đúng ?
Chậc chậc, cái bộ dạng l.i.ế.m cẩu si tình của kìa, nghĩ rằng Tần Phương thực sự thích chứ?
Ây dô, bây giờ, một bầu chân tình cho ch.ó ăn a, Tần Phương chỉ moi tình báo từ miệng ai đó thôi.
Quả nhiên a, con gái của gián điệp cũng chẳng gì.
Đó thực sự là một tiểu gián điệp đấy, từ nhỏ lợi dụng ưu thế của để moi tình báo.
Tô Lượng, xem, nếu vô tình bán tình báo quan trọng, sẽ là tội danh gì nhỉ?”
Tô Lượng hỏi khó, ngừng phẫn nộ vô năng, chuyển sang khiếp sợ.
Hắn cảm thấy mỗi chữ của Hứa Lâm đều là một nhát d.a.o, nhát nào nhát nấy đ.â.m thẳng tim .
Nếu thực sự vô tình bán tình báo quan trọng, tội danh của lẽ nặng, nhưng tội danh của nhà họ Tô sẽ nặng.
Bất kể là cố ý vô ý, tình báo quan trọng đều cấm mang về nhà, càng cấm thảo luận bên ngoài.
Chỉ riêng điểm nhà họ Tô vi phạm pháp luật .
Nếu còn là nhiều bán tình báo, , !
Tô Lượng chính trí tưởng tượng của dọa cho toát mồ hôi lạnh, nhớ đến lúc Tần Phương còn nhỏ bảo kể chuyện, còn là chuyện trong quân đội.
Lúc đầu kể thực sự chỉ là những câu chuyện, nhưng kể mãi kể mãi biến chất nhỉ?
Tô Lượng nghĩ nguyên nhân, nhưng vô tình thực sự tiết lộ ít bí mật quan trọng.
Có những bí mật còn là lén trong thư phòng của cha.
“Ây dô, Tô tri thanh, sắc mặt khó coi thế , là sắp xong chứ?”
Hứa Lâm chậc chậc vài tiếng, “Chậc chậc, thật là đáng thương, chỉ còn sống hai năm nữa thôi, đúng là sống ngày nào bớt ngày đó a.
Tô tri thanh, nghĩ thoáng một chút a, đừng chui ngõ cụt a.”
Vương Minh Lượng giao vệ sĩ cho đồng nghiệp, phòng bệnh thì thấy Hứa Lâm đang mỉa mai Tô Lượng, tức đến mức sắc mặt Tô Lượng xanh mét, thở .
Cộng thêm thể chất xui xẻo của Tô Lượng, đúng là phút chốc biến thành hiện trường tai nạn.
Vương Minh Lượng nhịn đỡ trán : “Hứa tri thanh, đừng trêu nữa, chúng đang vội.”
“Được , trêu nữa, chậc, thực sự chịu nổi trêu đùa a, một chút cũng đây là Tô đại thiếu đến từ Kinh Đô.”
Hứa Lâm ghét bỏ lấy một miếng ngọc bội ném tay Tô Lượng, thản nhiên : “Không tiếp tục xui xẻo thì đeo .”
“Hừ, chỉ dựa một miếng ngọc bội của cô.” Tô Lượng há miệng định trào phúng vài câu, nhưng kinh ngạc phát hiện ngọc bội nắm trong tay ấm áp lạ thường.
Đây là sự ấm áp lâu lắm cảm nhận .
Lẽ nào miếng ngọc bội thực sự ma lực lớn đến ?
“Chuyện, chuyện thể.” Tô Lượng chút dám tin, “Cô là thế nào, cô bảo bối bực .”
“Cậu quản là ai a.” Hứa Lâm trợn trắng mắt, ghét bỏ chậc một tiếng, lãng phí của cô một miếng ngọc bội.
Thấy Hứa Lâm rời , ý định giúp đỡ, Vương Minh Lượng cũng để tâm, lập tức gọi đồng nghiệp giúp.
Thấy Vương Minh Lượng định đưa , Tô Lượng sợ hãi, chứ, chứ, thực sự Tần Phương liên lụy chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-264-chac-to-luong-cau-van-chua-nhin-ro-tinh-hinh-sao.html.]
Tô Lượng sợ hãi hét lớn, lắc đầu rời .
“Các gì? Mau buông , buông , các là ai ?
là Tô Lượng a, là Tô Lượng của nhà họ Tô a, các dám đối xử với như , sợ đắc tội với nhà họ Tô ?”
Nhìn Tô Lượng chỉ cái đầu đang giãy giụa, Vương Minh Lượng cũng chậc một tiếng, “Chậc, Tô Lượng, vẫn rõ tình hình ?”
Một câu dọa cho sắc mặt Tô Lượng biến đổi liên tục như bảng pha màu.
Vương Minh Lượng hỏi, “Tô Lượng, tò mò ?”
Lại một đòn giáng xuống, đầu Tô Lượng ngừng lắc lư, đúng , ?
Nếu chỉ là thủ tục về thành phố, đáng lẽ xong từ lâu đến thăm , tại một trở a.
Nếu thể tự chứng minh sự trong sạch của , thì tiêu đời , chỉ tự hết hy vọng, nhà họ Tô cũng sẽ liên lụy.”
Vương Minh Lượng thấy dọa Tô Lượng, lặng lẽ bĩu môi.
Mấy hợp sức khiêng Tô Lượng lên xe, lên xe chạy thẳng đến sân bay.
Dọc đường Tô Lượng tinh thần hoảng hốt, sắc mặt biến đổi liên tục, đợi đến sân bay, thấy Tần Phương đang đợi ở sân bay, Tô Lượng bùng nổ.
Hắn trừng mắt Tần Phương c.h.ử.i ầm lên, c.h.ử.i Tần Phương là , đối xử với ả như , tại ả hại a?
Tại a?
Tần Phương vẫn luôn cúi đầu trầm tư thấy tiếng c.h.ử.i của Tô Lượng liền ngẩng đầu Tô Lượng một cái, đó ghét bỏ đầu .
Tô Lượng bây giờ thực sự quá khó coi, mặt đầy nếp nhăn, tóc bạc trắng, tứ chi bó bột, quả thực t.h.ả.m nỡ .
“Cô ghét bỏ ? Cô mà mặt mũi ghét bỏ , Tần Phương, cô còn là con ?
ai hại thành thế , cô mà mặt mũi ghét bỏ !”
Tô Lượng mất kiểm soát cảm xúc, la hét om sòm, tức đến mức hai mắt đỏ ngầu.
Nếu thực sự cử động , nhất định lao c.ắ.n Tần Phương vài cái mới hả .
Mẹ Tô trong góc, đứa con trai điên cuồng mà rơi những giọt nước mắt xót xa.
Lại Tần Phương im lặng, Tô xông lên đ.á.n.h Tần Phương một trận tơi bời.
Đáng tiếc Tô khống chế, căn bản xông qua .
Hứa Lâm bên cạnh xem kịch một lúc, lúc mới tỏa sáng đăng tràng, khuôn mặt rạng rỡ như gió xuân đến giữa hai , trái .
Bàn tay ngọc ngà chỉ Tần Phương, hì hì với Tô Lượng:
“Đồng chí Tần Phương , chính là một đóa bạch liên hoa vô tâm vô phế lương tri, một tiểu tai họa.”
Thu hút sự chú ý của Tần Phương xong, Hứa Lâm chỉ Tô Lượng với Tần Phương:
“Đồng chí Tô Lượng chính là một kẻ mù mắt mù tim đạo đức giới hạn, cộng thêm não, một tiểu phế vật.”
Sau đó Hứa Lâm vỗ hai tay , “Đừng chứ, hai các gom với thực sự là đĩ điếm xứng với ch.ó, thiên trường địa cửu.
Hay là hai trực tiếp kết hôn ở đây luôn , bất kể là kiếp , là kiếp , hai đều trói c.h.ặ.t lấy , đừng họa hại khác nữa.”
Tần Phương rõ Hứa Lâm đang gì, ánh mắt ả vẫn luôn chằm chằm mặt Hứa Lâm, càng càng ghen tị.
Rõ ràng nhà họ Hứa ngược đãi nhiều năm như , tại Hứa Lâm thể càng lớn càng xinh , càng lớn càng giống hồ ly tinh.
Tại a?
“Ây dô, cô đang ngưỡng mộ ghen tị hận .” Hứa Lâm chằm chằm Tần Phương sảng khoái, “ cô cũng chỉ thể ngưỡng mộ ghen tị hận.
Làm bây giờ, cô chẳng gì cả a. Cô liều mạng giãy giụa vùng vẫy, nhưng chuột vẫn là chuột, đào bao nhiêu cái hang cũng thành rồng .
Còn , chính là đỉnh núi cao mà cả đời cô bao giờ với tới , là vị thần vĩnh viễn trong lòng cô.”