Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 165: Thật Là Sống Lâu Mới Thấy
Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:52:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà nội lớn dù cũng lớn tuổi, còn ngất một , Tôn Hoài Thánh dám lơ là, liền giấy nhập viện.
Trước tiên nhập viện hai ngày để quan sát và điều trị, khi xác định biến chứng nào khác mới về nhà tĩnh dưỡng.
Vương Phát Tài và ý kiến, vội vàng đóng tiền thủ tục.
Đợi họ rời , Tôn Hoài Thánh giữ Hứa Lâm để thảo luận về việc điều trị tiếp theo, hồi phục trạng thái như khi ngất là hề dễ dàng.
Hai thảo luận một lúc lâu mới đưa phác đồ điều trị, Tôn Hoài Thánh tò mò hỏi:
“Còn nhớ bệnh nhân xui xẻo mà kể với cô ?”
“Nhớ ạ, thế?” Hứa Lâm hỏi.
“ cho cô , bây giờ một kẻ xui xẻo, mà là bốn kẻ xui xẻo, hôm qua thêm ba bệnh nhân tương tự đưa .”
Giọng Tôn Hoài Thánh càng hạ thấp hơn, “ vẫn giữ quan điểm của , thật sự từng thấy ai xui xẻo đến thế.
Hơn nữa bốn tụ một chỗ, mức độ xui xẻo còn cộng dồn, từ tối hôm qua đến giờ, bốn cắm kim truyền dịch nào.”
Nói về sự xui xẻo của bốn , Tôn Hoài Thánh thật sự bái phục.
Trong phòng dám giường, bàn, ghế, ngay cả cái giá treo chai truyền dịch cũng dám để.
Để an , họ treo chai truyền dịch lên cửa sổ, kết quả là sợi dây buộc c.h.ặ.t đứt.
Đó là sợi dây mà y tá dùng sức kéo cũng đứt nổi đấy.
Sau đó kim truyền dịch cũng cắm , liền đổi sang tiêm m.ô.n.g, bảo họ uống nhiều nước, dọn hết những thứ nguy hiểm trong phòng ngoài.
Nghĩ rằng như là an chứ?
Ha, an là chuyện thể nào, bốn đó uống nước sặc sụa đến c.h.ế.t sống , suýt nữa thì ho c.h.ế.t.
Bây giờ bốn đó đều thành nổi tiếng trong bệnh viện, ngày nào cũng danh tìm đến tham quan.
Tôn Hoài Thánh cảm thấy nếu treo biển thu vé cửa, một ngày cũng đủ trả lương cho một y tá.
“Lâm Lâm, cô xem chuyện lạ ?” Tôn Hoài Thánh đầy mong đợi hỏi, “Nếu cô manh mối gì, kể cho với nhé.”
Hứa Lâm ngờ duyên với mấy kẻ xui xẻo như , nghĩ đến ánh mắt độc ác của Tần Phương, cô cảm thấy xem một chút cũng .
Thế là Hứa Lâm hì hì : “Ông cứ lo việc của , cháu tự qua đó.”
“Cũng , nếu để khác thấy cùng cô xem trò vui, lưng sẽ gì .”
Tôn Hoài Thánh cầm phác đồ điều trị soạn xong, “Đi thôi, đến phòng t.h.u.ố.c xem .”
Hứa Lâm tủm tỉm gật đầu, thật ngờ Tôn lão cũng là thích hóng chuyện.
Hai khỏi văn phòng, Hứa Lâm thong thả về phía khu nội trú, còn Tôn Hoài Thánh thì một đến phòng t.h.u.ố.c.
Vừa hành lang khu nội trú, Hứa Lâm phát hiện phòng bệnh của bốn kẻ xui xẻo.
Cửa phòng bệnh đó thật sự qua kẻ náo nhiệt, xem náo nhiệt đủ, họ còn ghé tai hì hì bàn luận xem tiếp theo sẽ đến lượt ai?
Khiến bốn bệnh nhân trong phòng tức nhảy dựng lên c.h.ử.i bới.
Từng một chút lòng thông cảm nào thì thôi, còn là một đám xem náo nhiệt sợ chuyện lớn.
Lại còn xúi y tá cắm kim truyền dịch cho họ, đây là cắm c.h.ế.t họ đây mà.
Còn gian hỏi họ uống nước , còn là nước đường nữa chứ, phi, như ai từng uống nước đường.
Đáng ghét nhất là ôm bánh bao nhân thịt to đùng ở cửa ăn ngon lành.
Thèm đến nỗi họ chảy nước miếng, kết quả là chính nước miếng của cho sặc.
Tên khốn đó ăn thơm phức, ha hả, ở cửa xem trò vui ăn hết ba cái bánh bao nhân thịt to.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-165-that-la-song-lau-moi-thay.html.]
Điều khiến bốn kẻ xui xẻo thèm chịu nổi, thế là đòi ăn bánh bao nhân thịt.
Yêu cầu đưa , y tá và nhà đều sợ hết hồn, uống cháo loãng còn nghẹn, ăn bánh bao nhân thịt chẳng sẽ nghẹn c.h.ế.t !
Cuối cùng, họ chẳng ăn gì, còn y tá mắng cho một trận, hỏi họ khỏe .
Ôi, thể nghĩ nữa, nghĩ là bốn kẻ xui xẻo đau gan, cuộc sống thật quá uất ức.
Bốn đang đau lòng thì khuôn mặt tươi của Hứa Lâm xuất hiện ở cửa phòng bệnh.
Người đàn ông xui xẻo ở mép giường nhận Hứa Lâm, cô gái nhỏ chính là hôm đó vấn đề .
Nếu thể vấn đề của , chắc hẳn cũng chút bản lĩnh.
Cho dù bản bản lĩnh, cũng nên quen bản lĩnh.
Để còn xui xẻo như nữa, đàn ông xui xẻo kích động chỉ tay, cánh tay gãy, căn bản chỉ , chỉ thể vội vàng la lớn.
“Cô nương, là cô, là cô.” Người đàn ông xui xẻo rơi nước mắt hối hận, “Cô nương, cứu mạng.”
Cô , ba chỉ mất hết khí vận, mà còn mất mười mấy năm tuổi thọ.
Tần Phương cũng đủ tàn nhẫn, đây là đang dồn chỗ c.h.ế.t.
Lấy tuổi thọ còn vận may của khác, ả một chút cũng cái gì gọi là chừa một con đường sống, còn gặp .
“Này , cô đừng , cô đừng , cô dừng , dừng .”
Người đàn ông xui xẻo sốt ruột, dậy đuổi theo, nhưng hai chân gãy dậy nổi, còn cách nào khác đành vội vàng la lớn.
“Tiểu Xuân, Tiểu Xuân, mau đuổi theo cô gái mặc áo xanh , mau lên, cô cách cứu chúng .”
“Gì?” Mấy cái đầu chen chúc ở cửa phòng bệnh, ba kẻ xui xẻo còn cũng đồng loạt đầu đàn ông xui xẻo.
Vì quá gấp, hai kẻ xui xẻo trật cơ, đau đến co giật cả mắt.
“Cô cách cứu chúng , mau, mau đuổi theo cô , nhất định đuổi kịp cô .”
Người đàn ông xui xẻo lo lắng đến chảy cả nước mắt, cái thằng ngốc Tiểu Xuân , mà chậm chạp thế.
“Thật ? Cô chính là cô gái mà bảo tìm ?” Tiểu Xuân trừng lớn mắt hỏi.
“, mau .” Người đàn ông xui xẻo gầm lên, một tiếng gầm xong , gió lạnh lùa cổ họng, gây một tràng ho sặc sụa.
Người xem vây quanh ngây , ngờ gầm cũng , thật là!
Chưa đợi họ cảm thán xong, đàn ông xui xẻo cố gắng kìm cơn ho, thúc giục, “Cậu mau .”
Ồ, đàn ông tên Tiểu Xuân đó đáp một tiếng, đầu định thì đột nhiên : “Anh, giọng khàn thế?”
Ôi, trong đám vây xem vang lên một trận bàn tán, họ tưởng gió lạnh lùa cổ họng đủ xui xẻo .
Không ngờ gầm một tiếng còn thể khàn giọng, thật là sống lâu mới thấy.
Người đàn ông xui xẻo tức đến trợn trắng mắt, dùng giọng khàn khàn bảo Tiểu Xuân mau đuổi theo , nếu bỏ lỡ, còn cơ hội gặp ?
Người đàn ông xui xẻo cứ xui xẻo mãi như , sợ xui xẻo đến c.h.ế.t.
Trên đời ngàn vạn cách c.h.ế.t, đàn ông xui xẻo cảm thấy cách c.h.ế.t mà chấp nhận nhất chính là c.h.ế.t vì xui xẻo.
Càng khi c.h.ế.t còn một con quỷ xui xẻo.
Ba kẻ xui xẻo còn cũng phản ứng , vội vàng thúc giục nhà của họ đuổi theo.
Mau đuổi theo, mau đuổi kịp , ba kẻ xui xẻo đó còn cấp bách hơn cả đàn ông xui xẻo .
Bất cứ ai còn trẻ tuổi, cũng sống với khuôn mặt của một ông già, một ông chú.