Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 162: Y Thuật Nửa Vời Này Thì Có Tác Dụng Gì Chứ

Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:52:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc các thanh niên trí thức thức dậy Tần Phương mới bộ về tới, thể Tần Phương khá t.h.ả.m.

 

Tuy lóc suốt dọc đường về, nhưng cũng là tập tễnh về.

 

Mắt cá chân sưng to như cái bánh bao, Tần Phương điểm tích lũy nỡ tiêu điểm để chữa thương, chỉ đành c.ắ.n răng chịu đau xuống núi.

 

Nhìn thấy Hứa Lâm ở cửa hì hì, Tần Phương suýt chút nữa phun một ngụm m.á.u già.

 

Mẹ kiếp, để Hứa Lâm xem trò , a a, Tần Phương phát điên.

 

Đối mặt với đôi mắt thấu tất cả , Tần Phương mạc danh chột .

 

Lần Tần Phương cái gì mà nữa, mà tập tễnh về phòng dọn dẹp qua loa một chút, chống gậy tìm Tô Lượng.

 

Chẳng gì nữa, ả vẫn nên mau ch.óng đến bệnh viện chữa chân thôi.

 

Giây phút Tần Phương cảm thấy may mắn vì ả đòi tuyến ít tiền, nếu tiền, ả đến bệnh viện chữa bệnh cũng khó khăn.

 

Đừng chứ, thấy bộ dạng đáng thương của Tần Phương, Tô Lượng còn khá xót xa, vội vàng đỡ lên xe đạp, chở Tần Phương xin nghỉ.

 

Tiền Lệ sán gần Hứa Lâm, mang vẻ mặt hóng hớt hỏi: “Cô ?”

 

“Không , chắc là đêm lắm ngày gặp ma, trẹo chân .” Hứa Lâm mang vẻ mặt hả hê đáp.

 

Câu trả lời Tiền Lệ vui mừng khôn xiết, cô đối với Tần Phương nửa điểm đồng tình cũng , chỉ cảm thấy đáng đời.

 

Nhìn thấy Ngô Khởi từ trong phòng bước , Hứa Lâm chớp chớp mắt hỏi: “Đội trưởng Ngô cùng Đỗ Dũng đến bệnh viện huyện ?”

 

“Đi cái quỷ gì, Đỗ Dũng căn bản chuyển viện, nỡ tiêu tiền.” Tiền Lệ bĩu môi,

 

“Đỗ Dũng keo kiệt lắm, nếu chuyển lên bệnh viện huyện, tiền ăn ở chẳng đều tiêu tiền của ,

 

Đâu thể để khác hầu hạ , còn tiêu tiền của chứ.

 

ở bệnh viện công xã thì khác, gần đại đội, thể về đại đội ăn cơm, chỉ cần buổi tối đến chăm sóc là .”

 

“Vậy cũng tính toán thật đấy.” Hứa Lâm khô khan tiếp lời, chút đồng tình với chăm sóc Đỗ Dũng.

 

Thế là bỏ công bỏ sức còn tự lo ăn uống, đừng hòng chiếm một hào tiện nghi nào từ Đỗ Dũng.

 

Đâu thể một chút biểu thị cũng chứ.

 

“Bây giờ ai chăm sóc Đỗ Dũng ?” Hứa Lâm hỏi.

 

“Bây giờ chỉ Phòng Lộ và Ngô Khởi hai phiên chăm sóc Đỗ Dũng, các nam thanh niên trí thức khác đều chăm sóc Đỗ Dũng.”

 

Tiền Lệ chậc một tiếng, cảm thấy Ngô Khởi khá vô dụng, đội trưởng mà chẳng chút uy tín nào.

 

Bàn về năng lực việc, còn bằng Hồ Thường Minh.

 

Phòng Lộ ? Hứa Lâm cẩn thận lục lọi trong đầu, cuối cùng cũng nhớ Phòng Lộ là ai, đây là một mờ nhạt.

 

“Đỗ Dũng thể cứ để bọn họ chăm sóc mãi như ?” Hứa Lâm hỏi.

 

“Chuyện khó lắm, nếu mãi chữa khỏi, thể sẽ thủ tục bệnh binh xin về thành phố.”

 

Mắt Tiền Lệ đảo một vòng, “Đỗ Dũng luôn về thành phố, thể mượn cơ hội để về, nghĩ đại đội trưởng cũng sẽ khó .”

 

nhà vứt bỏ ? Về thành phố chỗ ở ?”

 

Hứa Lâm nghĩ đến bộ dạng xui xẻo của Đỗ Dũng, e rằng về nhà cũng sẽ đuổi khỏi cửa, chi bằng ở điểm thanh niên trí thức,

 

Ít ở điểm thanh niên trí thức còn một chỗ che mưa chắn gió.

 

Tiền Lệ im lặng, cũng cảm thấy Đỗ Dũng về thành phố ngày tháng sẽ dễ sống.

 

Thôi bỏ , đó là chuyện của Đỗ Dũng, bọn họ ở đây nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng.

 

Tiền Lệ ôm cánh tay Hứa Lâm hỏi, “Hôm nay cô ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-162-y-thuat-nua-voi-nay-thi-co-tac-dung-gi-chu.html.]

 

“Đương nhiên chứ, hôm nay xin nghỉ.” Hứa Lâm dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng gọi của đại đội trưởng Vương Phát Tài.

 

“Hứa tri thanh, Hứa tri thanh, cháu đó ?” Vương Phát Tài một xông điểm thanh niên trí thức, thấy Hứa Lâm thì hai mắt sáng rực.

 

“Hứa tri thanh, mau, mau cứu .” Nói xong lao tới định kéo Hứa Lâm chạy, Hứa Lâm lách né tránh.

 

“Đại đội trưởng, xảy chuyện gì ?” Hứa Lâm hỏi, Tiền Lệ cũng sán gửi ánh mắt dò hỏi.

 

“Ây da, xảy chuyện lớn , Đại nãi nãi đột nhiên ngất xỉu ở nhà, cháu mau xem thử.”

 

Vương Phát Tài còn tiến lên kéo , Hứa Lâm né tránh, gấp đến mức Vương Phát Tài giậm chân bình bịch.

 

Nghe thấy Đại nãi nãi xảy chuyện, Hứa Lâm lục lọi trong đầu nhớ đó là ai.

 

Đại nãi nãi là một nhân vật truyền kỳ, đó cũng là hùng từng chiến trường lập công, nhận huân chương.

 

Không chỉ Đại nãi nãi từng chiến trường, chồng bà, con trai bà bộ đều chiến trường, chỉ là bọn họ lớn mạng như Đại nãi nãi, đều hy sinh.

 

Đại nãi nãi công thành thoái, về đại đội dưỡng lão, cũng phận của mà ức h.i.ế.p khác.

 

Bình thường gặp ai cũng híp mắt, còn kể chuyện cho bọn trẻ , khen bọn chúng may mắn, sinh trong thời đại , hưởng phúc .

 

Có thể , Đại nãi nãi thực sự là một đáng để kính trọng.

 

Hứa Lâm nghĩ rõ phận của Đại nãi nãi xong, đó là hai lời về phòng xách hòm t.h.u.ố.c chạy .

 

Ai cũng đừng hòng ngăn cản cô cứu chữa một vị đại hùng.

 

Đợi đến khi Hứa Lâm chạy khỏi điểm thanh niên trí thức, Vương Phát Tài mới phản ứng , dám tin tốc độ của Hứa Lâm nhanh như .

 

Tốc độ , chắc chạy nhanh hơn cả nhà vô địch thế giới chứ.

 

Đợi đến khi Vương Phát Tài chạy khỏi điểm thanh niên trí thức, thấy Hứa Lâm rẽ ngoặt mất hút .

 

Tiền Lệ cùng Vương Phát Tài khỏi điểm thanh niên trí thức, cũng khâm phục sát đất.

 

Tốc độ , đúng là tuyệt đỉnh, ai thể sánh bằng.

 

Hứa Lâm chạy như bay tới căn sân mà Đại nãi nãi ở, căn sân vẫn là do Đại nãi nãi lúc về làng xây , khá khang trang,

 

Trong sân chen chúc đầy dân làng, ai nấy đều mang vẻ mặt lo lắng, thấy Hứa Lâm bước , nhao nhao nhường đường, miệng còn ngừng lời .

 

Hy vọng Hứa Lâm thể cứu Đại nãi nãi tỉnh .

 

Đương nhiên, cũng nhíu mày nghi ngờ y thuật của Hứa Lâm , đáng lẽ nên đưa đến bệnh viện ngay từ đầu.

 

Mặc kệ dân làng gì, Hứa Lâm đều coi như thấy, men theo con đường nhường bước phòng.

 

Bác sĩ thôn giường gấp đến mức vò đầu bứt tai, vợ ông bên cạnh tức giận tát ông mấy cái liền, đ.á.n.h cho bác sĩ thôn nhe răng trợn mắt.

 

Miêu Linh Chi miệng ngừng chê bai bác sĩ thôn vô dụng, ông xem ông là một bác sĩ thôn, tại ngay cả Đại nãi nãi cũng chữa , cần ông tác dụng gì?

 

Giây phút Miêu Linh Chi chỉ hận thời gian thể ngược, nếu bà ngày hôm nay, bà chắc chắn sẽ xuyên về ép bác sĩ thôn học thêm chút y thuật.

 

Y thuật nửa vời thì tác dụng gì chứ.

 

Nếu lỡ dở tính mạng của Đại nãi nãi, cả nhà bọn họ đều đền nổi.

 

Miêu Linh Chi đang gấp đến mức chịu , ánh mắt liếc thấy Hứa Lâm bước , hai lời kéo bác sĩ thôn vội vã :

 

“Hứa tri thanh, cô mau xem cho Đại nãi nãi, cầu xin cô nhất định chữa khỏi cho Đại nãi nãi, chỉ cần cô thể chữa khỏi cho Đại nãi nãi, vị trí bác sĩ thôn sẽ là của cô.”

 

“Thím nỡ ?” Hứa Lâm liếc biểu cảm của Miêu Linh Chi, thấy phụ nữ thực sự lo lắng, liền gật đầu, “Cháu sẽ cố gắng hết sức cứu .”

 

“Vâng , cô nhất định cố gắng hết sức nhé, cần gì cứ việc , chúng chắc chắn sẽ nghĩ cách cung cấp.”

 

Miêu Linh Chi xong tát bác sĩ thôn một cái, cảm thấy đàn ông nhà khá ngu ngốc, đến vài câu cũng đường .

 

 

Loading...