Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 154: Ký Chủ, Cô Điên Rồi Sao?
Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:52:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuyên T.ử tươi rạng rỡ nhận lấy tờ Đại đoàn kết, nhảy cẫng lên ba thước khỏi sân.
Hứa Lâm trong lòng tò mò a, vội vàng bám theo Xuyên T.ử chạy , bám theo bám đến một ngôi nhà dân mấy nổi bật.
Điều khiến Hứa Lâm kinh ngạc nhất là, Xuyên T.ử đó còn vẻ mặt đầy toan tính mà ngoan ngoãn mặt Đồ Hải.
Cái ? Hứa Lâm ngớ , hóa theo nhầm mục tiêu , đây là tai mắt do Đồ Hải sắp xếp ?
“Đội trưởng Đồ, Vương Tam bảo nghĩ cách dùng tốc độ nhanh nhất kiếm một nhóm , ít nhất cũng mười , cụ thể dùng để gì thì .”
“Là bảo một chuyện , là bảo nhiều ?” Đồ Hải hỏi.
“Chắc chỉ một , hơn nữa còn nghi ngờ chỉ một Vương Tam đang nhiệm vụ .”
Xuyên T.ử vuốt mặt một cái, “Sau khi nhận nhiệm vụ Vương Tam nhét cho , cẩn thận nhớ một chút,
Phát hiện năm ngoái đại đội ở và các đại đội lân cận đều mất tích, báo t.ử vong, báo lên,
Còn biến mất bằng cách lấy chồng hoặc thăm , trong đó một đặc điểm là báo lên chắc chắn là t.ử vong.”
Xuyên T.ử hít sâu một , “Xa thì , chỉ riêng đại đội ở và các đại đội lân cận năm ngoái tổng cộng mất tích mười ba ,
Trong đó sáu là báo t.ử vong do tai nạn, kiểu c.h.ế.t thấy xác , những khác đều báo lên.
Nếu hỏi đến là c.h.ế.t , thì là bỏ trốn theo , tóm lý do kỳ lạ.”
“Cho nên nghi ngờ những mất tích đó đều nhà bọn họ bán ?”
Đồ Hải khiếp sợ, vụ án mất tích nhân khẩu lớn như , mà gây sự chú ý, đây là thất chức nghiêm trọng a.
“Không sai, sự nghi ngờ , đây còn nghĩ , nhà bọn họ tại giấu giếm ngoài,
khi nhận nhiệm vụ của Vương Tam, hiểu , thực sự là những kẻ đó cho quá nhiều .”
Xuyên T.ử giơ năm ngón tay lên, “Một năm trăm tệ, năm trăm tệ a, khiến bao nhiêu kẻ mất hết lương tâm động lòng.
Đặc biệt là trẻ con, những kẻ mất hết lương tâm đó chắc chắn sẽ cảm thấy đứa trẻ mất còn thể sinh , thể để ý đến sống c.h.ế.t của chúng.”
Đừng là Đồ Hải, Hứa Lâm cũng kinh ngạc đến ngây , ngờ nhiệm vụ Xuyên T.ử nhận là mua nhân khẩu, hơn nữa còn là mua với giá cao.
“Chuyện đây tại một chút tin tức cũng lọt ngoài, cho dù là một gia đình mất hết lương tâm, cũng thể một nào lương tâm chứ.”
Đồ Hải lẩm bẩm tự ngữ, vẫn cảm thấy thể tưởng tượng nổi, chuyện cũng quá điên rồ .
“Đội trưởng Đồ, là hiểu cuộc sống trong xó núi khó khăn đến mức nào , cho dù trong nhà một lương tâm, cũng sẽ những khác ghim c.h.ế.t.
là sống trong môi trường đó, mới thể những chuyện đó, ngoài khó tìm hiểu thực tình.
Nếu những cán bộ như Đại đội trưởng phối hợp, thì càng thu hút sự chú ý của khác.
Hơn nữa nhiều trường hợp đều báo t.ử vong, trong núi c.h.ế.t vài bình thường, chỉ cần đổ lên đầu dã thú là xong.”
Sắc mặt Xuyên T.ử ngưng trọng, “ năm nào cũng mất tích a, nhiệm vụ giao cho là thấp nhất mười ,
Những khác còn tình hình, càng bọn chúng cần nhiều như để gì, xem liên quan đến ngoài biên giới ?”
Đồ Hải tiếp lời, còn cần bình tĩnh .
Vụ án lớn như đột nhiên mọc , cũng bọn chúng cần nhiều như để gì?
Có liên quan đến nguồn độc ? Chẳng lẽ thí nghiệm trong núi sâu?
Không , thể nào, nếu thực sự thí nghiệm trong núi sâu, bọn chúng chắc chắn dám cướp rầm rộ ở gần đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-154-ky-chu-co-dien-roi-sao.html.]
Thỏ ăn cỏ gần hang vẫn đạo lý.
Nhân khẩu mất tích lượng lớn, chỉ cần thu hút sự chú ý sẽ gây chấn động, Cục Chấp pháp thể coi trọng.
Nếu điều tra đến đầu bọn chúng, hậu quả thể tưởng tượng nổi, tin rằng những kẻ đó dám mạo hiểm rủi ro .
Cho nên chắc là liên quan đến nguồn độc, thì là vì cái gì?
Đồ Hải chìm suy tư, Hứa Lâm cũng chìm suy tư, cô trải qua nhiều, buôn bán nhân khẩu thể nhiều chuyện.
chính vì quá nhiều, mới cần coi trọng, thể để đối phương tùy ý chuyện , bắt trừng trị nghiêm khắc mới .
“Chuyện sẽ báo cáo lên , đề nghị thành lập tổ chuyên án, bên cẩn thận ứng phó, chú ý an , tin tức kịp thời thông báo cho .”
Đồ Hải dậy chuẩn rời , cần dùng tốc độ nhanh nhất báo cáo lên .
Chỉ là Đồ Hải còn hai bước Xuyên T.ử cản , “Đội trưởng Đồ, Vương Tam loại chuyện đây ,
Có thể nhiều năm như mà phát hiện, nghĩ đến là ô dù bảo vệ, chú ý an a, còn tin tức đừng để lọt ngoài.”
Xuyên T.ử ngại ngùng gãi đầu, “ là đầu tiên nhận loại nhiệm vụ , nếu tin tức lọt ngoài, Vương Tam khó tránh khỏi sẽ nghi ngờ lên đầu .”
“Yên tâm, sẽ lộ , sẽ tìm một điểm đột phá thích hợp để can thiệp.” Đồ Hải vỗ vỗ vai Xuyên Tử, sải bước rời .
Hứa Lâm trốn trong bóng tối đưa mắt Đồ Hải rời , về hướng Xuyên Tử, , cần theo dõi nữa.
Ngẩng đầu sắc trời, qua giờ ăn trưa, cũng trong tiệm cơm quốc doanh còn đồ ăn .
Vội vã chạy tới, lúc đến tiệm cơm quốc doanh cũng còn cách giờ tan của bao xa, quả nhiên còn mấy món đồ ăn.
Hứa Lâm trong cái lườm nguýt của nhân viên phục vụ, chỉ vớt vát một bát mì thịt bò.
Trả tiền xong, Hứa Lâm tìm một chỗ xuống, còn một phút, một bóng xẹt qua mắt, ngay đó giọng quen thuộc vang lên.
“Phục vụ, gọi món, thịt kho tàu.”
Phần còn kịp báo , giọng mất kiên nhẫn của phục vụ vang lên.
“Thịt kho tàu hết , gà xào cay hết , món xào đều hết , chỉ còn mì sợi.”
Tần Phương chỉ còn mì sợi, mặt lập tức kéo dài thượt, gầm lên với phục vụ hai câu, nghĩ nghĩ đè nén hỏa khí xuống.
“Vậy thì cho một bát mì .”
Nhìn biểu cảm cam tâm tình nguyện của Tần Phương, phục vụ thưởng cho ả một cái lườm, cũng hỏi Tần Phương thêm thịt bò .
Hừ, thịt bò cũng chẳng còn bao nhiêu, phục vụ còn giữ tự ăn cơ.
Trả tiền xong, Tần Phương đầu liền đối mặt với đôi mắt đầy ẩn ý của Hứa Lâm.
“Sao cô ở đây?” Tần Phương kinh ngạc hỏi, bước nhanh đến mặt Hứa Lâm xuống, ánh mắt khiêu khích đ.á.n.h giá Hứa Lâm từ xuống .
“Sao nhận nữa ?” Ánh mắt Hứa Lâm rơi mặt Tần Phương, còn quan sát kỹ, Tần Phương đưa tay che mặt .
Cùng lúc đó hệ thống của Tần Phương cũng xù lông, “Ký chủ, cô điên ? Cô mà quang minh chính đại mặt cô .
Cô quên thủ đoạn của cô , cô sợ cô chút gì đó từ mặt cô, tiếp tục phá hỏng chuyện của cô ?”
Tần Phương Hệ thống gầm đến mức đầu óc ong ong, cuối cùng cũng nhớ sự lợi hại của Hứa Lâm, màng đến sự khiêu khích của Hứa Lâm, dậy bỏ chạy.
Để an , Tần Phương chạy đến phía Hứa Lâm, chỉ là ả xuống, Hứa Lâm khóe miệng ngậm từ từ .