Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 135: Sao Cháu Biết Được?

Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:51:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Công xã mua đủ t.h.u.ố.c, Hứa Lâm hết cách đành cáo từ rời , vốn định huyện thành, bây giờ xem .

 

Hứa Lâm đến huyện thành, thẳng đến Nhân Tế Đường. Cô bước Nhân Tế Đường, còn chạy đến tủ t.h.u.ố.c, Liễu Hoài Nhân thấy.

 

“Lâm Lâm, cháu đến đây.” Trên mặt Liễu Hoài Nhân lộ vẻ mừng rỡ, vẫy tay gọi:

 

“Lại đây đây, mau đây, chỗ một bệnh nhân cần cháu giúp xem thử.”

 

“Liễu lão.” Hứa Lâm hành lễ, rảo bước tới, “Bệnh gì ạ.”

 

“Bệnh nhân khá kỳ lạ, ông nghi ngờ là trúng độc, nhưng là độc gì thì .”

 

Liễu Hoài Nhân kéo Hứa Lâm về phía phòng khám, giới thiệu tình hình của bệnh nhân.

 

Hai nhanh đến phòng khám, Liễu Hoài Nhân chỉ bệnh nhân chỗ da nào lành lặn : “Cháu xem tình hình của .”

 

“Vâng, để cháu xem.” Hứa Lâm đến mặt bệnh nhân, ánh mắt rơi khuôn mặt sưng đỏ lở loét của bệnh nhân.

 

Nước mủ vàng đó theo lớp da nứt nẻ chảy khắp nơi, trông vô cùng buồn nôn.

 

Ánh mắt Hứa Lâm từ mặt chuyển xuống cổ, cuối cùng rơi mắt cá chân lộ ngoài.

 

Liễu Hoài Nhân hề quá, thật sự một chỗ da nào lành lặn, quần áo của đều nước mủ vàng ướt, tỏa mùi hôi thối.

 

“Tình trạng của xuất hiện mười mấy ngày , ban đầu là khám bệnh ở trạm y tế đại đội, hiệu quả mới đến bệnh viện công xã.”

 

Liễu Hoài Nhân tiếp tục giới thiệu tình hình của bệnh nhân, đúng là một đường từ trạm y tế khám đến bệnh viện huyện.

 

Bác sĩ bệnh viện huyện cũng chữa , lúc mới giới thiệu đến Nhân Tế Đường, để Đông y thử xem .

 

Kết quả Liễu Hoài Nhân dùng ít cách cũng vô dụng, tình hình những thấy chuyển biến , ngược càng nghiêm trọng hơn.

 

“Lâm Lâm, cháu thể là tình trạng gì ?” Liễu Hoài Nhân hỏi.

 

“Để cháu xem thử.” Hứa Lâm bắt mạch cho bệnh nhân, lẽ ngón tay cô chạm da đối phương, bệnh nhân co rúm .

 

“Đau ?” Hứa Lâm hỏi.

 

Bệnh nhân yếu ớt trợn trắng mắt, trả lời câu hỏi của Hứa Lâm, trong ánh mắt đầy sự tuyệt vọng.

 

Sống thế , còn bằng c.h.ế.t quách cho xong.

 

“Đau đấy, da của giòn, chạm là đau, cháu đừng thấy thẳng đơ như khúc gỗ, thực đó là do đau đấy.

 

Nằm im nhúc nhích đau quen thì còn đỡ, nếu mà cử động một cái, thì thôi , chỗ nào lành lặn, chỗ nào cũng đau.”

 

Còn thể đau quen ? Hứa Lâm biểu thị cháu kiến thức hạn hẹp, cách của ông cũng quá đáng sợ , thảo nào bệnh nhân mang vẻ mặt cầu sinh vô vọng.

 

Hứa Lâm cẩn thận bắt mạch, nhanh lông mày nhíu thành một cục, cô mà từ trong mạch tượng của bệnh nhân phát hiện một tia mùi vị quen thuộc.

 

Cái gặp ở nhỉ?

 

Hứa Lâm cẩn thận nhớ , từ lúc cô trọng sinh trở về cũng bao lâu, Hứa Lâm nhanh nhớ .

 

Tia mùi vị quen thuộc đó là mùi vị của bình xịt độc, chỉ là bình xịt độc tổn thương thần kinh, thể khiến biến thành kẻ ngốc.

 

Mà bệnh nhân mắt dấu hiệu biến thành kẻ ngốc, ngược là da xuất hiện vấn đề.

 

Nhìn sự đổi biểu cảm của Hứa Lâm, Liễu Hoài Nhân thăm dò hỏi: “Cháu vấn đề ?”

 

“Vâng, một chút.” Hứa Lâm thu tay về, lặng lẽ thi triển một cái Thanh Khiết Phù tay.

 

“Có thể thử xem, ít nhất thể khiến còn đau như nữa.”

 

Hứa Lâm dậy bàn bên cạnh, Liễu Hoài Nhân lập tức tinh ý đưa giấy b.út tới.

 

Thấy Hứa Lâm cầm b.út đơn t.h.u.ố.c, Liễu Hoài Nhân thở phào nhẹ nhõm.

 

Chỉ cần Hứa Lâm còn chịu kê đơn t.h.u.ố.c, thì chứng tỏ vẫn còn khả năng chữa trị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-135-sao-chau-biet-duoc.html.]

 

Liễu Hoài Nhân sáp tới xem đơn t.h.u.ố.c, càng xem lông mày càng nhíu c.h.ặ.t, đơn t.h.u.ố.c : “Cháu định lấy độc trị độc?”

 

“Vâng.” Hứa Lâm xong đơn t.h.u.ố.c đưa cho Liễu Hoài Nhân, “Cháu định cho tắm t.h.u.ố.c, phụ trợ bằng châm cứu.”

 

“Có gây biến đổi độc , chúng còn trúng độc gì mà.” Liễu Hoài Nhân chút lo lắng hỏi.

 

“Sẽ gây biến đổi độc, ngoài .” Hứa Lâm ghé sát tai Liễu Hoài Nhân, nhỏ giọng :

 

“Mau báo cảnh sát , cháu nghi ngờ nhiễm khí độc do Đảo quốc để , hoặc từng tiếp xúc với phòng nghiên cứu những thứ liên quan do bọn chúng để .”

 

Đồng t.ử Liễu Hoài Nhân co rút một trận, lộ vẻ kinh ngạc, thất thanh hỏi: “Sao cháu ?”

 

“Lúc cháu ở Kinh Đô, cha nuôi là một tên gián điệp, từng dùng bình xịt độc hãm hại cháu, cháu nhớ kỹ khí tức của bình xịt độc và mạch tượng khi trúng độc.”

 

“Cháu, cháu chứ?”

 

Liễu Hoài Nhân vội vàng bắt mạch cho Hứa Lâm, khiến Hứa Lâm bật khẽ.

 

“Nếu cháu chuyện, còn thể ở đây ?” Hứa Lâm thu tay về, hiệu cho Liễu Hoài Nhân mau việc.

 

Liễu Hoài Nhân hai lời, vội vàng bận rộn, đến cửa hỏi: “Cháu qua đây là mua t.h.u.ố.c ?”

 

.”

 

“Vậy , ông gọi Tiểu Lâm qua, cháu mua t.h.u.ố.c gì bảo lấy giúp cháu.”

 

Nói xong Liễu Hoài Nhân biến mất ở cửa, bao lâu Tiểu Lâm qua lấy danh sách mua t.h.u.ố.c trong tay Hứa Lâm.

 

Rảnh rỗi việc gì, Hứa Lâm bệnh nhân : “ đau đớn, nhưng cũng đừng tuyệt vọng, đó là bệnh mà là trúng độc,

 

Chỉ cần giải độc, bệnh của tự nhiên sẽ khỏi, cũng sẽ để di chứng gì, a vẫn ôm hy vọng sống sót mới .”

 

Bệnh nhân đảo đảo tròng mắt, vẫn ngậm miệng , Hứa Lâm cũng tức giận, nhưng cô cũng tiếp tục gì thêm.

 

Hứa Lâm đang suy nghĩ là trùng hợp là trùng hợp, tại đến đây vẫn thể gặp khí độc.

 

Nghĩ lời Tiền Lệ đó về việc Ninh Tiểu Đông nửa đêm lẻn khỏi điểm thanh niên trí thức, lẽ nào gã là nhắm khí độc mà đến?

 

Vậy Tần Phương cũng là nhắm khí độc mà đến, tìm kiếm kho báu nhà họ Từ chỉ là lớp vỏ bọc của ả.

 

Nghĩ đến giá trị vũ lực che giấu của Tần Phương, phụ nữ đó ngược giả vờ, đến bây giờ vẫn bộc lộ giá trị vũ lực.

 

Xem vẫn là đả kích ả quá ít .

 

Động tác của Liễu Hoài Nhân nhanh, nhặt t.h.u.ố.c xong liền bảo d.ư.ợ.c đồng sắc t.h.u.ố.c, ông và Tiểu Lâm khiêng một cái thùng tắm lớn .

 

Hứa Lâm thấy vội vàng tiến lên giúp đỡ, Liễu Hoài Nhân từ chối. Đùa , để một cô gái nhỏ loại việc nặng nhọc , ông cần thể diện .

 

Hứa Lâm thời gian, ba giờ chiều , xem hôm nay về điểm thanh niên trí thức muộn .

 

Nghĩ ngợi một chút, Hứa Lâm : “Nhân lúc còn chút thời gian, cháu gọi một cuộc điện thoại về đại đội.”

 

“Ở đây điện thoại, cháu đến văn phòng giám đốc gọi .” Liễu Hoài Nhân chỉ về hướng văn phòng để Hứa Lâm tự qua đó.

 

Chỉ là Hứa Lâm còn bước ngoài, thấy Đồ Hải dẫn theo nhân viên chấp pháp vội vã chạy tới.

 

“Hứa tri thanh, ở đây?” Đồ Hải kinh ngạc hỏi, thò đầu phòng khám.

 

đến mua t.h.u.ố.c, tình cờ gặp , bệnh nhân bây giờ tiện mở miệng, vẫn nên bắt tay từ nhà bệnh nhân .”

 

Hứa Lâm đưa lời khuyên xong liền bước khỏi phòng khám, nhanh đến văn phòng giám đốc.

 

Giám đốc Bạch thấy Hứa Lâm bước tiên nở một nụ : “Hứa tri thanh đến , việc gì ?”

 

“Mượn điện thoại gọi một cuộc.” Hứa Lâm chỉ điện thoại.

 

“Được, cô cứ tự nhiên.”

 

 

Loading...