Những lời chân thành của Bùi Vĩnh lọt tai Vương Nguyệt biến thành sự hối hận của ông. Trong lòng bà chút đắc ý, nhưng mặt vẫn lạnh tanh, chịu thốt một lời mềm mỏng: "Đã ly hôn lâu như , ông hối hận cũng muộn , mấy lời còn ý nghĩa gì nữa!"
Bùi Vĩnh hít một thật sâu, tiếp tục : " bà nghĩ gì, nhưng Song Song còn kết hôn. Bà một giữ cái nhà lớn như , ép con trai chỗ ở, để Song Song ở ký túc xá, bà lo lắng con bé là con gái sẽ xảy chuyện gì ?"
"Xảy chuyện gì chứ? Ở ký túc xá chỉ nó, hơn nữa là tự nó ở nhà, ông bảo ? Chẳng lẽ trói nó ở nhà chắc?" Vương Nguyệt thấy ông đến để trách móc thì bắt đầu mất kiên nhẫn: "Ông việc gì thì thẳng , rảnh ở đây tiếp chuyện phiếm với ông. Bùi Vĩnh, đây ông trốn như trốn tà, hai cũng đừng lãng phí thời gian ở đây nữa, con cái của , ông thấy mắt thì tự mà quản!"
Bà cũng chỉ là cứng miệng thôi.
Ngày thường một ở nhà, đối mặt với căn nhà trống rỗng, bà cũng cảm thấy vô cùng cô đơn. Lúc đuổi con trai cũng là nó chịu thua, nếu lúc đó nó lời bà thì đến nỗi tự nông nỗi ! Kết quả là sống c.h.ế.t đòi cưới về nhà, rốt cuộc cũng chẳng , giờ vợ mấy đời , Vương Nguyệt từ lo lắng ban đầu giờ cũng thành quen. Thậm chí nếu Bùi Kiến Quốc ngày mai ly hôn, bà cũng chẳng thấy ngạc nhiên.
Còn về Song Song, lúc đầu là vì mâu thuẫn với Lục Khả Thấm nên mới dọn ngoài, đó nếm mùi vị tự do nên cũng ở nhà bà lải nhải nữa.
Vốn dĩ vì bức tranh mà cả đêm ngủ, lúc thái độ của Vương Nguyệt càng khiến ông dâng lên một cảm giác bất lực.
"Bức tranh khỏa của Song Song ngày hôm qua xuất hiện ở một buổi đấu giá, bà mà rốt cuộc ? Nếu tình cờ Tri Hạ cũng ở đó, bỏ một tiền lớn để đấu giá bức tranh về, thì con gái bà bây giờ nổi danh , cả nhà chúng đều nổi danh luôn !" Bùi Vĩnh gào thét thốt những lời , hét xong chính ông cũng bắt đầu sụp đổ.
Vương Nguyệt cũng dọa ngây , trợn tròn mắt sững sờ hồi lâu mới mở miệng: "Không thể nào, Bùi Vĩnh, trò đùa chẳng vui chút nào cả. Đó là con của ông, ông thể vu khống nó như , ông sẽ hủy hoại nó mất..."
"Bức tranh đang ở phòng khách nhà ."
Bùi Vĩnh dứt lời, Vương Nguyệt còn chẳng kịp đóng cửa, cứ thế dép lê chạy thẳng ngoài.
Bùi Kiến Quốc đến đơn vị công tác một cuộc điện thoại của cha gọi về, tất cả đều tụ tập tại phòng khách nhà Bùi Vĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-lay-lai-than-phan-ta-duoc-sung-len-troi/chuong-613-su-that-phoi-bay.html.]
Trong căn phòng thuê âm u, Bùi Song Song gần như ngây dại Mộc Dương về sự tự hào của .
Tác phẩm của mua với giá cao ngất ngưởng là 1 vạn đồng, tin rằng bao lâu nữa, sẽ nổi danh trong giới, tác phẩm săn đón, trở thành một họa sĩ thực thụ, danh lợi song thu. Chứ như bây giờ, chỉ thể chen chúc trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, ăn những món đồ rẻ tiền, mà ngay cả những thứ đó cũng là dựa phụ nữ cung cấp.
Mộc Dương tiến tới hôn lấy hôn để Bùi Song Song: "Bảo bối, sẽ chứng minh cho em thấy, em chọn là sai. Xem , chúng sắp khổ tận cam lai ."
Chillllllll girl !
Tình cảm của Bùi Song Song dành cho Mộc Dương phức tạp, lúc mới bắt đầu ở bên chỉ vì sự tương đồng thể thỏa mãn nhu cầu tâm lý của cô . Mộc Dương là một họa sĩ, những nghệ thuật luôn cuồng nhiệt, thể mang cho cô những cảm giác khác biệt, đưa cô điên cuồng tìm kiếm sự kích thích, cũng khiến tâm hồn cô an ủi.
Khoảng thời gian hai ở bên cũng hạnh phúc và . Một cao ngạo như cô cũng hề coi thường sự nghèo khó của , chê bai căn phòng thuê quá mức âm u, thậm chí còn bỏ tiền lương của lo chi phí sinh hoạt hàng ngày cho cả hai.
Bức tranh đó là do vẽ cho cô lúc cô đang động tình, yêu vô cùng dáng vẻ của cô lúc đó, lưu giữ để từ từ thưởng thức. Cô chiều theo sở thích của , mặc nhào nặn, để một bức tranh như .
Cô nó lộ liễu và lẳng lơ đến mức nào, một ngoài ba mươi tuổi tự nhiên cũng bức tranh nếu truyền ngoài sẽ để hậu quả . Cô hổ, chỉ là quá yêu , cũng quá tin tưởng .
lúc , đàn ông đang hôn điên cuồng, đầy vẻ động tình , lòng cô lạnh toát.
"Sao bảo bối?" Không cảm nhận sự đáp của cô , Mộc Dương dừng hỏi.
"Sao thể... mang bức tranh đó đến buổi đấu giá chứ?" Bùi Song Song chất vấn: "Mộc Dương, rốt cuộc thật lòng yêu em ?"
"Anh đương nhiên yêu em, chính vì quá yêu em nên mới càng khát khao thành công, cho em một cuộc sống hơn." Mộc Dương kích động : "Bảo bối, em cùng lâu dài tận hưởng niềm vui thành công ? Anh luôn cho rằng em khác với những khác. Anh chọn bán bức tranh đó vì đó là tác phẩm nhất mà cảm thấy thể đưa , cũng là tác phẩm mỹ và xuất sắc nhất. Đây chỉ là sự tán dương của dành cho nó, mà còn là linh hồn mà em ban tặng cho nó. Em đừng nghĩ nó là thứ gì đó bẩn thỉu, nó là nghệ thuật, nghệ thuật em hiểu ?"