Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 383

Cập nhật lúc: 2026-04-25 21:51:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Kiến Quốc cũng cảm thấy ông nội cũng giống , cháu nội khác thì thương nữa, cho dù thật sự là như , lớn như , lẽ nào còn tranh sủng với đứa em họ mới sinh ?

Anh cũng xa cách của , nhưng chịu nổi Vương Nguyệt luôn , ông nội , chú út , chú hai là cỏ đầu tường, thấy chú út con trai thì bám lấy chú út...

Thời gian dài, vốn dĩ chủ kiến gì, nội tâm khó tránh khỏi cũng chút d.a.o động, cảm thấy ý nghĩ như đúng, liền trở nên rối rắm.

Cho đến khi quen Quách Mạt Mạt, cô luôn thể lý giải , tán đồng , còn cho cổ vũ, khiến cảm thấy thật cũng kém cỏi như .

Dần dần, liền cảm thấy cô gái tệ, cô rộng rãi, nhiệt tình, hiểu , nếu thể cưới cô về nhà, nhất định sẽ giống , mỗi ngày chỉ lải nhải tính toán.

Tri Hạ ở trong phòng thấy tiếng Bùi Kiến Quốc , liền thấy bóng dáng dẫn Quách Mạt Mạt bước .

“Thím út, chúng cháu đến thăm ông nội.” Bùi Kiến Quốc hiện tại trạng thái tựa như Tri Hạ trở về khi thấy , ôn hòa văn nhã, giống như trai nhà bên, chứ vẻ khắc nghiệt âm trầm khi Cao Mỹ Vân c.h.ế.t.

Quách Mạt Mạt thể khiến biến thành như , chỉ riêng điểm , chính là cô đốt hương cao .

“Ông nội các cháu lúc ở sân đấy, các cháu .” Tri Hạ cũng chào hỏi Quách Mạt Mạt.

Trong sân đường bằng phẳng, chạng vạng trời cũng nóng lắm, Tri Hạ trải chiếu ở trong sân, ôm ba đứa trẻ chơi.

Bà Trương ở một bên tước đậu que, còn hỏi Bùi Kiến Quốc và Quách Mạt Mạt buổi tối ăn cơm , nhận kết quả là ở .

Cũng may sân trồng ít rau, bà hái thêm một ít.

Bùi Kiến Quốc từ sân ôm một quả dưa hấu, Bùi lão liền ở vị trí dựa góc tường trồng hai cây, dây dưa vặn che mảnh đất chôn đồ vật .

Chỉ là bổ còn tính là quá chín, ruột hồng nhạt nhưng cũng thể ăn.

Quách Mạt Mạt cầm một miếng đưa cho Tri Hạ, “Ông nội đều còn tính là quá chín, cứ thèm ăn, thật là quá đáng tiếc, nếu thể thêm hai ngày nữa thì .”

“Không , chín quá thì còn nước, hai cây dưa hấu mấy quả liền, chờ thêm hai ngày nữa chín thì bảo Kiến Quốc dẫn cháu đây hái.” Tri Hạ nhận lấy, ba đứa nhỏ nàng ăn dưa thèm cũng , Tri Hạ né tránh.

“Thế thì ạ, ông nội vất vả lắm mới trồng mà.” Quách Mạt Mạt thì sợ Bùi lão nỡ, dù Bùi Kiến Quốc là cháu nội ruột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-lay-lai-than-phan-ta-duoc-sung-len-troi/chuong-383.html.]

Bùi lão ở cùng phòng ba, nàng sợ cầm thì Tri Hạ trong lòng thoải mái.

“Ông cụ cố sức trồng , một ngày thể chạy sân mấy bận, chẳng là vì cho cháu nội cháu dâu ăn ?” Tri Hạ đương nhiên thể hiểu tâm tư của cô , trong thành thể ở nhà sân vườn thì nhiều lắm, mùa hè nóng bức, thể ăn dưa hấu mất tiền cũng dễ dàng, nhà nào mua về cũng đều là nhà cất giấu ăn.

Nàng khẳng định là để bụng, trái cây trong gian nhiều chín quá đều cho gà vịt ăn , nàng còn đến mức sẽ bủn xỉn hai quả dưa hấu.

Hơn nữa, Quách Mạt Mạt cũng coi như tri tình thức thú, nếu thật sự thể thành với Bùi Kiến Quốc, Bùi lão còn sống ngày nào, thì thể tránh khỏi giao tiếp với họ, thể ở chung hòa thuận, ai cũng cãi .

Quách Mạt Mạt Tri Hạ đến đỏ mặt, đó khổ một chút.

Tri Hạ thấy, nhưng nhiều lời hỏi.

Đoán cũng thể đoán , khẳng định là Vương Nguyệt tán thành hôn sự của họ, nàng hỏi cũng chẳng giúp gì.

Bùi lão cũng từ sân đây, tay còn dính bùn, rửa sạch sẽ , Bùi Kiến Quốc hiếu thuận đưa lên một miếng dưa hấu.

Chillllllll girl !

Chỉ là còn kịp ăn, liền : “Ông nội, hôm nay cháu và Mạt Mạt đăng ký kết hôn , cháu đồng ý cháu cưới Mạt Mạt, nhưng bên Mạt Mạt thật sự là thể kéo dài nữa, hoặc là kết hôn, hoặc là công việc, nếu cũng chỉ thể xuống nông thôn, chúng cháu thật sự là cách nào, cũng chỉ thể lén lút đăng ký.”

Tuy rằng đăng ký kết hôn yêu cầu bên phố cấp giấy chứng nhận, theo quy trình bình thường, thể nào lặng yên một tiếng động giấu Vương Nguyệt, nhưng Bùi Kiến Quốc việc trong chính phủ, mấy năm nay ít nhiều cũng chút quen thể giúp đỡ.

Bùi lão đưa tay khựng , miếng dưa hấu suýt nữa rơi xuống đất, nụ mặt cũng còn nữa, ngược trở nên vẻ mặt phức tạp.

Ông Bùi Kiến Quốc, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, về phía bên .

Quách Mạt Mạt cũng căng thẳng lên, mắt đỏ hoe dám Bùi lão, “Ông nội, cháu xin , ông trách thì trách cháu , là cháu nỡ chia tay Kiến Quốc, mới cầu cưới cháu, thật sự xin .”

Bùi Kiến Quốc che mặt Quách Mạt Mạt, “Chuyện liên quan đến Mạt Mạt, là cháu vẫn luôn đồng ý, còn nhất quyết ép cháu xem mắt, những chuyện khác cháu đều thể nhẫn nhịn, nhưng hôn sự của cháu, cháu chỉ tự chủ, cưới một vợ mà thích.”

Nếu ngay cả điểm cũng đạt , thì thật sự cảm thấy sống đời chút ý nghĩa nào.

Quách Mạt Mạt lẽ xuất sắc nhất, nhưng chính là cảm thấy ở bên cô an tâm, thoải mái.

 

 

Loading...