“Vậy con về bảo mụ mụ con sinh…”
Tri Hạ chợt nghĩ đến, gặp Liễu Linh, cô còn tặng chị một vại mứt tuyết tinh quả. Nếu là do nguyên nhân cơ thể, thì cũng đủ để chị điều dưỡng .
Đại ca ở nhà lâu như , thuận lợi mà , đại tẩu trong bụng hiện tại chừng .
Còn về việc tại nghi ngờ An Tri Khánh vấn đề, đương nhiên là khi ở trong quân đội, Tri Hạ lén lút cho ăn ít đồ .
Nghe lũ trẻ đồng ngôn đồng ngữ, Chu Nam cũng chút sầu lo: “Sinh Văn Thanh xong bảo nó ở cữ cho , nó cứ , sinh xong hôm . Hai năm nay vì con mà thiếu xem bệnh uống t.h.u.ố.c, cũng chẳng tác dụng gì. Cũng về còn thể m.a.n.g t.h.a.i , đoán là do ở cữ nhiễm lạnh.”
An Kính Chi liếc ngang bà một cái: “Bây giờ mấy chuyện đó để gì? Bọn trẻ chúng nó suy tính riêng, chúng thể định hậu phương lớn cho chúng nó là .”
Hơn nữa Văn Thanh, hiện tại càng nên lo lắng cho lão nhị mới đúng.
“Ông thì giỏi miệng, ở nhà định cho chúng nó?” Chu Nam ngày thường sẽ mấy chuyện với ông, vì cũng vô ích.
Đời bà thể gả An gia, trong mắt ngoài thì đó là phúc lớn, nhưng mấy ai hiểu nỗi khổ trong lòng bà?
Chu Nam nhớ tới lời bà Chu , trong lòng khỏi chút chua xót.
Dù là khi nào, đời thể vì bà mà suy nghĩ, cũng chỉ già nua .
Thôi thì, sinh cũng . Người con cháu đông đúc là phúc khí, nhưng bà cảm thấy, con cháu càng nhiều càng mệt mỏi.
May mà mấy đứa con trai của bà còn xem như hiếu thuận. Nhà bên cạnh con trai cũng ít, vì một gian phòng cưới vợ mà mấy em đ.á.n.h vỡ đầu chảy m.á.u, náo loạn nhỏ trò .
Lúc gần , Chu Nam còn định mang Thần Diệp và Uyển Tình theo, để giảm bớt gánh nặng cho bọn họ, nhưng hai tiểu gia hỏa c.h.ế.t sống chịu, Tri Hạ cũng mở miệng bảo chúng ở , lúc bà mới từ bỏ.
Mặc dù trong lòng nghĩ con nhỏ cũng thể bạc đãi con lớn, nhưng thật sự thể. Từ khi cô m.a.n.g t.h.a.i tháng lớn, hai đứa nhỏ dặn dặn ôm , để bế.
Tri Hạ cũng thể cảm nhận , Uyển Tình nghịch ngợm đều rõ ràng trở nên ngoan ngoãn hiểu chuyện, chỉ là tuổi còn nhỏ, luôn lúc thể kiểm soát . Thần Diệp cũng đổi rõ rệt, những việc thể tự đều sẽ gọi Tri Hạ nữa.
Biết chị Trương trong nhà một đôi trai gái, Tri Hạ liền tặng chị hai khối vải dệt. Quả nhiên như lời lão thái thái , chị từ chối, đều hiểu đây là ý gì.
Mặc dù đây chị đối với Tri Hạ và các con cũng chăm sóc, nhưng chuyện , rõ ràng càng thêm tận tâm, dù nhận lợi ích thì gánh một phần trách nhiệm.
Ra tháng giêng, liên tiếp hai ba ngày, Bùi Cảnh đột nhiên sớm về trễ.
Liên tục như , Tri Hạ rõ ràng vui.
Anh tổng cộng mới một tháng nghỉ phép, trừ thời gian đường, nhiều lắm cũng chỉ còn ba bốn ngày nữa là . Không nhớ thương dành nhiều thời gian cho con và cô, ngược cả ngày thấy bóng dáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-lay-lai-than-phan-ta-duoc-sung-len-troi/chuong-325-bui-canh-bi-khoa-cua-ngoai.html.]
Lại một ngày đêm khuya trở về, trong lòng còn ôm một hộp bánh quy, nhưng khi đẩy cửa, rõ ràng phát hiện cửa khóa từ bên trong.
Bùi Cảnh: “…”
Hôn nhân hơn bốn năm, đầu tiên nhận đãi ngộ như , khiến rõ ràng ngây một thoáng.
Gõ cửa gõ nửa ngày, dám tiếng quá lớn, sợ Bùi lão thấy, đến lúc đó chỉ giải thích với Tri Hạ, mà bên bố cũng sẽ liên lụy.
Vòng đến cửa sổ, nhẹ nhàng đẩy, thấy nó mở .
Anh , đây là Tri Hạ cố ý, bằng ngày thường sợ buổi tối gió thổi mở cửa sổ, đều là khóa từ bên trong.
Anh nhẹ nhàng trèo qua cửa sổ, vòng qua cái bàn bên trong, hảo đáp xuống đất.
Trở tay đóng cửa sổ , nhưng lông mày nhíu c.h.ặ.t vẫn buông.
Tính tình của Tri Hạ hiểu rõ, bề ngoài ôn hòa, nhưng thực tế nội tâm quật cường.
Nếu , cũng sẽ nhiều năm như vẫn chịu tha thứ An Kính Chi và Chu Nam.
Bùi Cảnh thấp thỏm vòng đến giường, liếc mắt một cái liền thấy cô vẫn ngủ.
Cô thẳng giường, ánh mắt lên phía , ngay cả một cái liếc mắt cũng cho .
Thần sắc vẫn tính bình tĩnh, nhưng hốc mắt ngấn nước, như một vũng suối trong, giống như chờ nước đầy, liền thể chứa đựng mà rơi xuống.
Nếu mới còn một tia may mắn, nhưng lúc , khiến đặc biệt hoảng hốt.
Chillllllll girl !
Ngón tay vô thức khẽ câu một chút, giọng run nhẹ gọi cô: “Tri Hạ…”
Anh ở mép giường, cúi cô, cho cô cơ hội trốn tránh ánh mắt của .
Ánh mắt Tri Hạ khẽ động, nhưng vẫn thanh đạm gợn sóng, đôi môi mím c.h.ặ.t mang theo một tia lạnh nhạt.
Bùi Cảnh hít một , ôm cô đang cuộn trong chăn lòng: “Tri Hạ, đừng như , chúng chuyện thì chuyện đàng hoàng, đừng giận dỗi?”
“Em vẫn luôn đợi chuyện đàng hoàng với em mà, là thần thần bí bí chịu .” Tri Hạ vẫn bình tĩnh, khi trở về, cô một suy nghĩ lâu.
Rõ ràng là một cuộc sống tràn đầy dịu dàng, nhưng đột nhiên một khoảnh khắc như , cô cảm thấy tẻ nhạt vô vị.