Không thể thừa nhận, khi ly hôn Thẩm Hồng Hạnh thật sự đổi nhiều.
Ngay cả diện mạo, dường như cũng hơn một chút, khiến Dương Quân nữa tìm thấy ấn tượng khi mới gặp nàng, chỉ là so với lúc đó, nàng trưởng thành, cũng tiều tụy, còn mang theo một tia già dặn.
Chillllllll girl !
Cũng , sinh bốn đứa con, cũng hơn 30 tuổi, thể so sánh với dáng vẻ thiếu nữ ngày xưa .
Anh cũng , so với đây cũng già nhiều.
“Anh về…” Đang hầu hạ các con, Thẩm Hồng Hạnh thấy Dương Quân xuất hiện ở cửa, ánh mắt lập tức lộ vẻ kinh ngạc vui mừng, về phía , “Anh còn ăn cơm ? Mau đây ăn chút , thời gian , các con cũng nhớ .”
Thẩm Hồng Hạnh rõ ràng chút bối rối, sợ Dương Quân sẽ từ chối nàng.
Dương Quân giống như đây từ chối, mà là bình tĩnh xuống ăn cơm.
Sau khi ăn xong, Thẩm Hồng Hạnh vui vẻ thu dọn chén đũa, Dương Quân gọi , “Hồng Hạnh, hai chuyện .”
Dương Quân cũng cho Thẩm Hồng Hạnh cơ hội từ chối, liền bảo Thúy Nhi dẫn Dương Đại Vĩ và hai đứa em trai ngoài chơi.
Dương Đại Vĩ vẫn ngây ngốc như , khiến Thẩm Hồng Hạnh mỗi thấy đều hận thể tát mạnh mặt hai cái. Hai đứa bé con đang tuổi ham ăn ham chơi, thể ngoài chơi, chạy nhanh hơn ai hết.
Thúy Nhi mười tuổi, ở cái tuổi , nhiều chuyện đều mơ hồ hiểu một ít, đặc biệt là khi cha ly hôn, nàng mất cơ hội học, những lời đồn đại của những lắm mồm, trong lòng càng mẫn cảm vô cùng.
đối mặt với thái độ tống cổ của Dương Quân, nàng vẫn ngoài.
Thẩm Hồng Hạnh cũng thu nụ mặt, cảm giác cuộc chuyện sắp tới, lẽ là nội dung nàng .
Quả nhiên, Dương Quân mở miệng, tim nàng đều nát.
“Hồng Hạnh, em đến thăm các con cũng lâu như , ở quá lâu cũng . Vừa vặn ngày mai các thím nhà bên cạnh , mua vé xe cho em , em cùng các bà , đường cũng tiện chăm sóc lẫn .”
“Anh ba, thật sự thể cho em thêm một cơ hội nữa ?” Thẩm Hồng Hạnh nghẹn ngào hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-lay-lai-than-phan-ta-duoc-sung-len-troi/chuong-203.html.]
Dương Quân đầu chỗ khác, chuyện, nhưng ý tứ rõ ràng.
Nếu đổi thành đây, Thẩm Hồng Hạnh sớm la lối lóc lên .
Chính là hiện tại, khi lý trí trở về, nhớ rõ những chuyện đây, chỉ khiến nàng cảm thấy hổ thẹn.
Nàng vốn mặt mũi mà tìm đến, nhưng một phụ nữ ly hôn, ở nông thôn thật sự là đường sống.
Thẩm Hồng Hạnh suy sụp đất, nước mắt lã chã rơi, nhưng lớn hô to, “Em mấy năm nay em quá đáng đến mức nào, khi nghĩ em cũng hận chính c.h.ế.t, nhưng em cũng , đột nhiên những chuyện đó. Hình như khi hai ly hôn một thời gian, em mới hiểu đây quá đáng đến mức nào. Anh ba, em em mặt mũi cầu xin tha thứ cho em, là em hại Đại Vĩ, nhưng em vẫn hy vọng thể cho em thêm một cơ hội nữa. Anh đây với em , mặc kệ là con trai con gái, chúng đều cho chúng học, học giỏi chính là đường , học giỏi cũng hơn là chữ. Anh nỡ lòng nào Thúy Nhi của chúng mất cơ hội học ? Còn Đại Vĩ, thằng bé hiện tại cũng cần chăm sóc, Thúy Nhi dù còn nhỏ, chăm sóc trai cũng tiện. Anh cứ để em ở , em bảo đảm sẽ bao giờ chuyện hồ đồ nữa ?”
Dương Quân là động lòng, nhưng sợ, sợ tha thứ xong Thẩm Hồng Hạnh còn sẽ tái phạm.
Dù , hai năm đó thật sự sợ hãi.
Mà hôn nhân trò đùa, họ ly hôn một , nếu tái hợp, sẽ cơ hội ly hôn nữa, nếu sẽ trở thành trò .
Đến nỗi tiền đồ, cái nghĩ tới, nếu chuyện Đại Vĩ xảy quá đột ngột, lúc chừng sớm chuyển nghề về quê .
“Hồng Hạnh, hôn nhân trò đùa, thể ly là ly, hợp là hợp .” Dương Quân : “Anh ở nông thôn cuộc sống khổ sở, em lẽ nhiều năm trải qua việc nhà nông, mới về chắc chắn sẽ thích ứng, nhưng lúc ly hôn em cũng cầm ít tiền, trợ cấp chút cũng thể sống tồi, nếu đủ , ở đây còn một ít…”
“Không vì tiền, là em thật sự đường sống!” Thẩm Hồng Hạnh hối hận nhất chính là lúc ly hôn lấy những đồng tiền đó, nàng đều rõ lúc rốt cuộc là nghĩ như thế nào, rõ đầu của Đại Vĩ cần nhiều tiền mới cơ hội chữa trị, nàng còn ở khi đó tranh giành những thứ đó, một chút đường lui cũng để cho con.
Hổ dữ còn ăn thịt con, hiện tại hồi tưởng , nàng thật là súc sinh bằng.
“Dương Quân, nếu chịu để em ở , em cũng chỉ thể trở về trong nhà gả cho một lão nhân, chính là lão già chăn dê chuyên nghiệp trong thôn đó. Thật như , em còn bằng c.h.ế.t quách cho xong chuyện.”
Phụ nữ ly hôn ở trong thành phố sống khó, càng đừng ở nông thôn, thậm chí còn bằng quả phụ dễ .
Ở nhà đẻ hơn nửa năm, lời tiếng ngừng, việc nhà việc đồng đều nàng , còn chấp nhận sự ghét bỏ của nhà và sự nh.ụ.c m.ạ của khác, cùng với sự quấy rầy của những lão quang côn trong thôn.