Còn về phần Tư, đợi khi lên tàu hỏa và phát hiện những thứ , chắc cũng chỉ nghĩ là do cô mua sẵn thôi.
Bà nội Tri Hạ nhào bột, lúc thì dùng nước ấm, lúc dùng nước lạnh, còn cho thêm dầu, thật sự là bà mở mang tầm mắt.
Ngay cả hồi nhà còn bếp riêng, đầu bếp lớn nấu ăn cũng chẳng nhiều chiêu trò như thế .
“Tri Hạ, tay nghề nấu nướng con học của ai thế?” Bà nội tò mò hỏi.
“Con chẳng học ai cả, cứ tự mày mò thôi ạ.” Tri Hạ đành dối bà nội: “Hồi bỏ đói, lúc đói quá con cứ tưởng tượng đủ thứ món ngon, tự nhẩm trong đầu xem thế nào thì mới ngon.”
Ánh mắt bà nội lóe lên: “À.”
Thực tế, trong lòng bà chút tin.
Nhìn động tác thuần thục của Tri Hạ, chẳng giống mới đầu chút nào.
Mà điều kiện ở nông thôn bà rõ, lương thực chính phần lớn là bột ngô. Nhà họ Cao cũng chẳng giàu gì, với hạng tráo đổi con cái như vợ chồng nhà đó, chắc chắn thể cho con bé ăn uống t.ử tế .
Bà tin những thiên phú bẩm sinh, nhưng dù thiên phú đến cũng thể tự dưng những món mà ngay cả bà cũng từng thấy bao giờ.
Đây cũng là lý do Tri Hạ dù nắm giữ cả một kho báu nhưng bao giờ dám để lộ nửa điểm khác thường mặt nhà.
Giống như trong mấy cuốn sách đời , nữ chính lấy đồ từ chợ đen mua đồ từ siêu thị gian, phần lớn đều thực tế.
Hoàn cảnh nhà họ An đến mức bắt con cái mạo hiểm chợ đen. Chợ đen , nhưng đa là những cùng đường mới dám liều mạng đến đó.
Thời đại tem phiếu, mua cái gì cũng cần phiếu. Giống như mua hai bộ quần áo cho Tri Hạ, Chu Nam dồn hết phiếu vải của cả nhà mới đủ.
Còn chuyện sắm sửa của hồi môn cho Cao Mỹ Vân, chắc bà cũng đổi phiếu với khác.
Chillllllll girl !
Tri Hạ vẫn ngờ tâm tư bà nội nhạy cảm đến thế, chỉ qua cách cô nấu ăn mà đoán điều khác lạ.
Tri Hạ đang tráng bánh thì chị Chu mới đến, tay xách theo thịt và rau tươi xếp hàng mua ở trạm thực phẩm: “Ôi trời, may mà hôm nay sớm, mua rau mua thịt đông khiếp . xếp hàng mãi mới đến lượt đấy, cứ cuống cuồng chạy về vì sợ kịp chuẩn cho Tri Ngang.”
“Chị đến đúng lúc, Tri Hạ dậy từ sớm để tráng bánh đây, chị mua thịt thì lát nữa ít thịt sợi cuốn bánh nhé.” Bà nội bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-lay-lai-than-phan-ta-duoc-sung-len-troi/chuong-108.html.]
Chị Chu định thái thịt nạc thành sợi xào như khi, nhưng Tri Hạ bảo chị tẩm ướp một chút.
Thật sự thể chê , thịt sợi khi tẩm ướp xào lên thơm mềm, vị đậm đà khó cưỡng. Ông nội khi ngủ dậy đ.á.n.h chén liền một mạch hai cái bánh cuốn thịt mới chịu thôi.
Ăn sáng xong, cả nhà vội vàng khỏi cửa.
Chu Nam đang ở nhà chuẩn đồ đạc cho An Tri Ngang, túi lớn túi nhỏ, chê là quá nhiều.
Tri Hạ cùng ông bà nội bước cửa thấy ngay dáng đĩnh đạc của An Tri Ngang trong bộ quân phục.
“Anh Tư, mặc bộ trông oai lắm.” Tri Hạ vui vẻ bước tới: “Sáng sớm nay em với bà nội chuẩn ít đồ ăn cho , mang theo ăn dọc đường nhé.”
Chu Nam bất đắc dĩ bước tới: “Thế thì quá, sáng nay bận bịu lo cho già lo cho trẻ nhỏ, chỉ kịp chuẩn cơm cho nó ăn một ngày thôi, đang lo nó đường đói, bảo nó tự mua mà nó cứ chê chê nọ. Cứ đợi đến lúc mới thấy thiếu thốn, lúc đó mua cũng chẳng dễ .”
Bà nội cũng khuyên: “Mẹ con đúng đấy, ở nhà tiết kiệm, đường chi tiêu, mang nhiều một chút luôn thừa.”
“ con cũng xách nổi chứ ạ, túi lớn túi nhỏ thế , định con mệt c.h.ế.t dọc đường ?” An Tri Ngang kêu khổ một tiếng, nhưng vẫn đón lấy túi đồ từ tay Tri Hạ, hớn hở : “ đồ em gái chuẩn thì chắc chắn con mang theo , mệt c.h.ế.t cũng bỏ .”
Bà nội mắng một câu, nhét cho một xấp tiền và phiếu, dặn thư về thường xuyên, việc gấp thì đ.á.n.h điện tín hoặc gọi điện thoại.
Thấy giờ gần đến, cả nhà mới tay xách nách mang xuất phát hướng về điểm tập trung.
Điểm tập trung đông nghịt , là tiễn chân.
Phía bên đường còn tiếng khua chiêng gõ trống, mỗi thanh niên lên đường nhập ngũ đều đeo một bông hoa hồng lớn để biểu dương.
An Tri Ngang thấy một bạn học cũng cùng đợt, chẳng khách sáo gì mà chia bớt hành lý sang cho , bạn tức đến nổ đom đóm mắt, bảo thật là "giảng nghĩa khí"!
Bậc trưởng bối hai nhà hai đứa trẻ đấu khẩu, trái còn bật một bên xem.
Chu Nam và bà nội dặn dò An Tri Ngang hết câu đến câu khác, còn thì cứ trưng bộ mặt mất kiên nhẫn.
Nhân lúc vắng , kéo Tri Hạ sang một bên dặn dò: “Em gái, đây, khi nào đến nơi sẽ thư cho em, em đừng quên hồi âm cho nhé. Có chuyện gì cứ với , nhà thì em cứ tìm Cả hoặc Ba. Hôm qua chuyện với hai ông suốt hai tiếng đồng hồ , bảo hai ông chăm sóc em cho , họ đều đồng ý cả . Tóm là em đừng khách sáo với họ. Còn chỗ Lưu Quân, cũng chào hỏi , nhưng nhất em đừng dính dáng gì đến bên đó, ba cứ bảo bọn họ ăn chân chính, cũng thấy nguy hiểm quá...”