trong nhà là thật bỏ nổi.
Đừng phần của Khương Song Song, chính là gom tiền mua công việc cho cháu trai cũng nhất định gom .
Một tháng thu nhập chỉ ngần , nhân khẩu trong nhà nhiều chuyện tạp, ăn uống tiêu tiểu cái gì cũng tiêu tiền, bao nhiêu năm nay, của cải là một chút cũng tăng, ngược càng ngày càng ít.
Thật ông sớm quản gia .
Đều lớn tuổi, còn gắt gao nắm lấy nhiều như gì?
Mỗi ngày đều phát sầu ngày mai ăn cái gì, việc đều quản tất cả còn trách bọn họ thiên vị, cũng nhận một chút .
Còn bằng phân gia, do con cháu tự sống.
Dù bọn họ đều đưa phí phụng dưỡng, đến lúc đó ông liền học lão Lưu cách vách, mỗi ngày đ.á.n.h cờ câu cá, cuộc sống nhỏ trôi qua thoải mái bao?
Đáng tiếc bà già chính là nghĩ thông điểm .
Ngạnh là nắm lấy tiền buông tay.
"Dù đồng ý phân gia." Vương lão thái vẻ mặt quật cường, " còn tin thu thập một con nha đầu nhỏ, nó nếu còn dám ở trong nhà đập đập đ.á.n.h đ.á.n.h, động thủ với em Tiểu Hà, liền... liền, liền tìm cục công an thu thập nó."
Khương lão đầu nhắm mắt lên tiếng.
Nháo .
Nháo đến phân gia thì càng .
Vương lão thái ngoài miệng cứng rắn, nhưng thật khỏi phòng buồn bực lên tiếng.
Một chui phòng bếp, cùng Khương nhị tẩu bận rộn cơm chiều.
Ngoại trừ bốn ăn ở nhà, mỗi ngày hai bữa bận rộn khẩu phần lương thực của tám chín .
Vương lão thái lúc lấy lương thực, hận thể ấn từng hạt từng hạt đếm mà , sợ nhiều một chút.
"Mẹ, thím ba và Song Song cũng ở ăn cơm chứ?" Khương nhị tẩu nhắc nhở một câu, chỉ sợ bà quên chia thêm lương thực, nếu lát nữa cũng ăn ít hai miếng.
Vương lão thái khựng , rốt cuộc vẫn là múc thêm non nửa bát bột ngô.
Nhỏ giọng mắng mắng nhiếc nhiếc: "Cái thứ một hai lòng hiểm độc, mỗi tháng đều chia cho bọn họ lương thực , còn tới cọ khẩu phần lương thực nhà ..."
Khương nhị tẩu coi như thấy.
Lời thím ba hai con ở bên ngoài lúc nãy bà cũng .
Nghe chủ ý Khương Song Song đưa suýt chút nữa tiếng, nhưng qua hoảng hốt, nếu thím ba phân ngoài, sợ là thật sống nổi nữa.
Hiện tại bên nhà cũ tổng cộng bốn phần công việc.
Anh cả chị dâu cả mỗi một phần, con trai thứ hai nhà bà một phần cùng với em trai út một phần.
Cái nếu phân gia, dựa con trai nuôi mấy bọn họ, cố tình con trai năm ngoái mới tiếp ban, hiện tại còn cầm tiền lương công nhân tạm thời, nuôi nổi cả nhà bọn họ?
"Hiện tại hối hận chứ?" Vương lão thái chồng hơn nửa đời , liếc mắt một cái liền bà đang nghĩ cái gì, tức giận : "Bảo các năm ngoái chào hỏi chuyển công việc, luôn lúc các hối hận."
Khương nhị tẩu gượng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Bà ngược là , nhưng chịu nổi cha bọn nhỏ khăng khăng con trai tiếp ban.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-ga-nham-toi-tuy-quan-theo-chong-nuoi-con/chuong-8.html.]
Nói cái gì quá mệt mỏi, còn mệt tiếp bà đều quả phụ .
Nghe xem, bà còn dám từ chối?
"Để Tiểu Bằng tiếp ban cũng , nếu nó cũng xuống nông thôn." Khương nhị tẩu nỡ để con gái xuống nông thôn, nhưng thật nỡ để con trai, đặc biệt là một con trai xuống nông thôn, một đứa bà thật sẽ c.h.ế.t.
Không giống nhà em trai út.
Năm ngoái Khương Tiểu Quốc nhà em trai út phù hợp tuổi, nhưng bởi vì xuống nông thôn vẫn luôn trốn đến năm nay.
Nếu còn tìm công việc, nó liền xuống nông thôn.
Mỗi thấy em trai em dâu út gấp đến độ xoay quanh, bà liền may mắn con trai thứ hai tiếp ban.
Có điều bà , nhà em trai út sợ cũng là đang tính toán để con trai tiếp ban.
Nhà chỉ một trai một gái, thể để con trai xuống nông thôn.
Đến lúc đó trong nhà sợ là cãi .
Bà tò mò hỏi một câu: "Mẹ, thật định mua cho Tiểu Quốc một công việc?"
"Mua cái gì mà mua." Vương lão thái vẻ mặt âm trầm, "Cô cho rằng danh ngạch công việc là tùy tiện mua là thể mua ?"
"Vậy Tiểu Quốc chẳng xuống nông thôn ?"
"Lại cái loại từ trong bụng cô chui , cô lo lắng nhiều như gì?" Vương lão thái trừng mắt bà một cái.
Muốn bà , một đứa cháu trai cũng luyến tiếc đưa xuống nông thôn.
cứ chút của cải , dù cho thật danh ngạch công việc bày ở mặt bọn họ, bọn họ cũng lấy , "Được , cả ngày chỉ mấy cái cái , mau ch.óng cơm cho xong."
Không để ý tới bà , xoay liền khỏi phòng bếp.
hai bước, liền thấy hai con ngoài cửa, bà chút nào ưu sầu xoay trở về phòng bếp, mặt vô biểu tình : "Thôi, giúp cô một tay, cứ cái tính tình lề mề của cô, còn chậm trễ đến khi nào."
"..." Khương nhị tẩu cảm thấy oan ức.
Rõ ràng chính là sợ hai bên ngoài, trách lên bà ?
Có điều bà tự tin như thím ba, rốt cuộc vẫn là an tĩnh việc.
Nửa giờ , nên về thì về, nên khỏi phòng thì khỏi phòng.
Ngoài mặt hòa hòa khí khí, một đại gia đình trong lòng ai chút tâm tư nhỏ?
Hứa Anh Hà ở ăn chực, kỳ thật chính là ở bàn cơm nhắc tới chuyện phân gia.
Nhắc xem thái độ hai ông bà, thật sự là thì... thử xem chủ ý của Song Song, cũng thật tái giá, bà nếu tâm tư sớm tái giá, còn sẽ kéo dài tới bây giờ.
Chỉ là thử xem, với tính tình của ông già bà già, cũng là nháo đến ai ai cũng .
Ăn hai miếng hồ bột ngô, Hứa Anh Hà liền mở miệng: "Cha , hôm nay con tới là ..."
"Ai da, vợ thằng hai cô nấu đồ ăn kiểu gì ? Một cục đá lớn như suýt chút nữa mẻ răng ." Vương lão thái quái mô quái dạng hô một tiếng, tìm cái cớ mắng mắng nhiếc nhiếc dứt.