Nếu thật sự gì đó với Lâm Lâm thì thôi , nhưng hai trong sạch thể trong sạch hơn, gây chuyện đến mức ly hôn, lâu như đến gặp một cũng , thật quá nhẫn tâm!
“Chứ còn gì nữa, Lâm Lâm một gả xa như , dù cũng là bạn chơi cùng mấy năm, gửi cho cô chút đồ thì ?” Bạch Nguyên Hoa cũng tức giận, đúng là gửi cho Lâm Lâm ít đồ, nhưng cũng cho nhà vợ ít đồ mà, em trai của Triệu Tố Tố cũng là nhờ quan hệ của mới một chân trong xưởng nhỏ, Triệu Tố Tố trợ cấp nhà đẻ thế nào cũng quan tâm, mỗi tháng cũng đưa phần lớn tiền lương cho gia đình, thế còn đủ ?
“Phụ nữ thật quá hẹp hòi, cùng là đồng chí nữ, chỉ cần họ lương thiện một chút thì so đo như .”
“ , ghen tuông cũng ghen như thế, chúng và Lâm Lâm là trong sạch, nếu thật sự ý đồ khác với cô , cô ly hôn trở về chúng sớm hành động , còn để cô tiếp xúc với đồng chí khác?”
Mỗi một câu, hai cứ thế cãi .
Càng càng hăng, hận thể la lớn lên, như thể giọng càng lớn họ càng lý.
Nào ngờ đang , đột nhiên thứ gì đó ném về phía họ, đập n.g.ự.c hai đau điếng, trực tiếp ngã ngửa đất, đau đến mức họ mất mấy giây mới mở mắt .
“Ái da da, ai !”
“Ai ném đồ lung tung… ực ực, Trình, Trình Tấn các đến .”
Vốn còn mắng mấy câu, đó phát hiện thứ đập là hai túi thịt.
Thịt là của quý, ai lấy thịt ném chơi?
Vậy thì cần thẳng cũng , đến chắc chắn là gặp nhất.
Quả nhiên, nhà từ lúc nào hai .
Hung tinh vẻ mặt ghét bỏ, mà em dâu bên cạnh cũng vẻ mặt kỳ quái, trông y hệt hung tinh.
“Vẫn còn sớm, chúng qua vài chiêu .” Khương Song Song khởi động tay chân, nóng lòng đ.á.n.h , vốn chỉ đến xem náo nhiệt, nhưng những lời thấy chỉ cảm thấy đặc biệt thối tha, đ.á.n.h mấy cái cho hả giận, cứ cảm thấy trong lòng bức bối.
Có thể những lời của tra nam một cách trong sáng như , lẽ cũng chỉ hai tên cặn bã .
Bất kể lý do gì, những lời hai thật sự khiến buồn nôn.
Khương Song Song cảm thấy nghĩ sai, hai tên cặn bã thể so sánh với vạn năng của cô, Khương Tiểu Chu uốn nắn còn thể dùng , hai tên cặn bã đến tư cách uốn nắn cũng , bao cát thì .
Khương Song Song là lề mề, xong liền tiến lên, túm lấy kéo giữa sân.
Người kéo là Bạch Nguyên Hoa, chuyện qua chiêu đó qua, ban đầu họ thật sự nghĩ chỉ là đùa giỡn với vợ của Trình Tấn, nhưng lúc phát hiện , sức của vợ Trình Tấn lớn, dùng tay dùng chân giãy giụa đất, mà phát hiện thoát !
Khi kéo giữa sân, cả khuôn mặt Bạch Nguyên Hoa đều kinh hãi, “Không , qua chiêu với ngươi, a a… đừng, đừng tìm a a…”
Trình Kinh còn đang co ro bên cửa , chỉ cảm thấy giả vờ quá mức.
Một đồng chí nữ thì gì đáng sợ? Còn la hét t.h.ả.m thiết như , là giả .
So với Trình Tấn đang bên cạnh khoanh tay, còn mong em dâu kéo ngoài, so với hung tinh Trình Tấn, thà “đùa giỡn” với em dâu, nghĩ cũng rơi tay ai thì kết cục t.h.ả.m hơn.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Trang web quảng cáo bật lên
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-ga-nham-toi-tuy-quan-theo-chong-nuoi-con/chuong-331.html.]
Chưa cần tự trận, Trình Kinh kết cục của việc đùa giỡn với em dâu .
Cuối cùng Bạch Nguyên Hoa như một con heo c.h.ế.t kéo về, ném như một đống rác bên cạnh , cúi đầu xuống, cả khuôn mặt sưng vù đến mức nhận hình nữa!
Dù giả vờ, cũng thể giả thành thế .
Em dâu còn đặc biệt thích đ.á.n.h mặt, sưng lên như đầu heo.
“Đợi … , tham gia …”
Trình Kinh sợ đến mức lùi , nào ngờ lưng chặn động đậy , trong cơn kinh hoàng kéo giữa sân, trong lúc kéo cũng giãy giụa như Bạch Nguyên Hoa, coi như hiểu, lúc nãy Bạch Nguyên Hoa giả vờ, rõ ràng là dọa sợ!
Thật quá đáng sợ.
Quá sức… tàn bạo.
Quả nhiên, cô nương hung tinh để mắt đến thể đơn giản như , tất cả đều là do họ nghĩ quá , trời ơi là trời, một hung tinh đủ khiến họ sợ hãi , bây giờ thêm một nữa…
Hơn nữa em dâu thật sự kiểu chỉ suông, cô dám tay thật.
Ra tay còn nặng như !
Trình Tấn thì thâm hiểm, tay chuyên chọn chỗ đau của họ, đ.á.n.h một trận nghỉ ngơi mấy ngày.
Khương Song Song thì khác, cô đ.á.n.h chuyên đ.á.n.h mặt, đau vẫn đau như , nhưng chỉ đau mà còn khiến họ mất mặt, thể nào vác cái mặt đầu heo đường chứ?
Rõ ràng, hai hề lương thiện chút nào.
Đánh xong còn chê cơm nhà họ ngon, gọi món bắt họ tiệm cơm quốc doanh mua.
Thật là chút khách sáo.
Hai em thể gì đây?
Một đội mũ che mặt, một lôi một chiếc khăn quàng cổ che kín, hai khỏi sân với bộ dạng lén lút, trông như kẻ trộm.
Người trong sân nhịn thêm vài cái, nhưng ai gì.
Lúc nãy trong sân ồn ào như họ đều thấy, tận mắt thấy hai em đ.á.n.h một trận tơi tả, một ai can ngăn, chỉ mong xem trò vui của họ.
“Sớm nên xử lý một trận , xem ba mươi mấy tuổi mà còn sáng suốt bằng một đứa trẻ, cô nương nhà nào gặp hai thật là xui tám kiếp.”
“Chứ nữa, lúc họ cãi cũng thấy tức ách, thấy họ đ.á.n.h một trận trong lòng thấy thoải mái hẳn.”
là thoải mái thật, tiếng la hét t.h.ả.m thiết của hai em, họ c.ắ.n hạt dưa ăn lạc, vui kể xiết.
Nhìn bộ dạng lén lút của hai em, sợ khác thấy mặt họ sưng như đầu heo, đáng đời! Chưa từng gặp đàn ông nào vô tích sự như , trách nhiệm chỉ thấy oan ức, gì mà ý đồ gì với đồng chí nữ khác, ý đồ mà sức moi tiền nhà trợ cấp cho ?