Hứa Anh Hà đối diện mà nhíu mày, nhịn con gái một cái, vẻ mặt như như của con bé, xem cảm giác của bà sai.
Có thể hiểu rõ như chắc hẳn tiếp xúc ít nhỉ?
Trong nháy mắt, bà còn quá mong đợi mối hôn sự nữa, lén lút trò chuyện qua với cô em chồng, đầu đến dụ dỗ con gái bà?
Phì, mơ !
Khương Thanh phát hiện những đấu đá trong ánh mắt , càng ngờ hành động vô tình của cô khiến chị dâu ba tưởng rằng cô và Trình Tiến sớm liên lạc.
Đó thật sự là oan uổng tày trời.
Kiếp già cũng trong thời gian mới chuyện của Trình Tiến, nếu vì xuống nông thôn, nhà họ Trình chỉ thể là một phương án dự phòng, dù nhà họ Trình ở quá xa, gả qua đó e là khó gặp .
Cô và Trình Tiến gặp mặt đầu tiên chính là ở cái đình trong công viên.
Hơn nữa hôm đó ngoại trừ việc ăn cơm chút hổ , những lúc khác cô thật sự hài lòng, nếu cũng sẽ lấy hết can đảm chủ động tiếp xúc với Trình Tiến đang tạm trú ở nhà khách, hạ gục .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Vẫn là câu đó.
Trình Tiến ở một phương diện thật sự .
Anh tính tình dỗ dành khác, cho dù tức giận cũng sẽ đ.á.n.h phụ nữ.
chính là bản lĩnh tự lượng sức , chịu khổ còn học đòi buôn bán...
Cho nên bây giờ vài lời về Trình Tiến, đối với Khương Thanh mà thật sự khó khăn gì, chỉ điều lúc Hứa Anh Hà lắm, trực tiếp chuyển chủ đề: "Hai ngày nay vẫn khỏe chứ?"
Lời đến bên miệng đành nuốt xuống, Khương Thanh khổ: "Sao mà khỏe lên , hai ngày nay vẫn đang ầm ĩ ở nhà đấy, cứ khăng khăng chịu phân gia, hôm qua còn với em cả đêm."
Cô cũng phân gia, nhưng hôm đó mặc một bộ đồ vải thật sự tiện mở miệng.
Chỉ sợ mấy bà chị dâu đều chĩa mũi dùi cô .
"Chị dâu ba, Song Song, hai cũng đừng trách , thực tâm địa , dù bà cũng là của chúng , bao nhiêu năm nay công lao cũng khổ lao."
Hứa Anh Hà im lặng.
Chưa đến việc bà oán hận chồng , nhưng lời của cô em chồng cứ thấy sai sai.
"Cháu từng một câu ." Khương Song Song khẽ, "Người thiên vị ngàn vạn đừng vẻ đồng cảm như bản cũng trải qua, như sẽ khiến cô trông đạo đức giả."
"Mày..."
Khương Song Song cũng chẳng quan tâm sắc mặt cô khó coi , tiếp tục : "Trước khi những lời , hãy nghĩ đến cái ăn cái mặc hàng ngày của cô, nghĩ xem tư cách những lời ."
Cô nhún vai: "Nếu cô cảm thấy , thì chỉ thể da mặt cô dày."
"..." Khương Thanh những lời của cô chặn họng đến mức nên gì.
Nếu là hồi còn trẻ, cô mới chẳng hiểu cái gì là lý .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-ga-nham-toi-tuy-quan-theo-chong-nuoi-con/chuong-33.html.]
rốt cuộc sống bao nhiêu năm , cái gì nên hiểu chắc chắn sẽ hiểu, chính vì hiểu mới cảm thấy chột .
"Cái con bé ." Hứa Anh Hà đẩy đẩy con gái bên cạnh, lầm bầm nhỏ, "Đừng lời thật nào cũng toạc ngoài."
"..." Khương Thanh thật sự .
Ngay lập tức, rời khỏi bên cạnh hai con ngay, nhưng ngặt nỗi cô còn việc khác.
Trong đầu nhịn nghĩ, Khương Song Song kiếp cũng đốp chát như ?
Thật sự nhớ nổi, cô hồi trẻ để ý đến khác, chỉ lo cho gia đình nhỏ của thôi.
Hắng giọng một cái, cô khô khan : "Là em nghĩ quá ít ."
Hứa Anh Hà kỳ quái cô một cái, tính tình cô em chồng lên từ bao giờ thế? Trước thể vì vài câu hợp mà mãi đến cửa nhà bà, thế mà chọc tức bỏ ?
"Chị dâu ba, thực đến em nhờ chị giúp đỡ."
Hứa Anh Hà lập tức hiểu , hóa là đợi bà ở đây, vội vàng cướp lời: "Cô , phàm là thể giúp nhất định giúp, nhưng cô cũng chị dâu ba bản lĩnh lớn, một việc cũng chắc giúp ."
Bà thở dài một tiếng: " bản lĩnh, để thiệt thòi cho con cái , cô ba đứa nó xem, mấy năm sắm quần áo mới, quanh năm suốt tháng chẳng mấy ngày ăn no, nhận lương, nghĩ bù đắp cho chúng nó, chớp mắt tiền tiêu gần hết ."
Khương Thanh nghẹn lời, tin bà một lúc thể tiêu hết hơn bốn mươi đồng.
Hứa Anh Hà với cô : "Cô còn , chuyện gì thế?"
Bà sắc mặt cô em chồng là đoán , mới nhận lương đến cửa nhờ giúp đỡ, vay tiền thì còn là gì?
Khương Thanh còn thể ?
Chị dâu ba thế , cho dù tiền cũng sẽ từ chối khéo.
Trong lòng chút oán trách, cô cũng vay mà trả? Sau trả gấp vạn cũng chớp mắt!
Tiền vay , thì chỉ thể lùi một bước, cô chỉ tấm vải hoa nhí bàn: "Cái là định may quần áo mới cho Song Song ? Mấy ngày nữa em xem mắt, thể cho em mượn mặc một ?"
Mượn quần áo xem mắt chuyện hiếm lạ gì.
Nếu phân gia tiền, Hứa Anh Hà cũng định trong viện mượn cho Song Song một bộ quần áo thể diện để xem mắt.
Dù cũng là họ hàng, cái thật sự tiện từ chối, "Tấm vải là định gửi cho Hoan Hoan, đợi ngày mai Cung tiêu xã mua cho Song Song bộ quần áo may sẵn, cô dùng thì một ngày."
"Vậy ." Khương Thanh thực quần áo thể diện một chút, chẳng qua màu sắc già dặn, cô cảm thấy tấm vải hoa nhí màu hồng đặc biệt hợp với cô , còn thể tôn lên vẻ trẻ trung hơn một chút.
Cô còn tranh thủ một chút: "Sao đưa cho Song Song ? May gấp một chút ngày cũng mặc ."
Hứa Anh Hà lắc đầu, đó hỏi ngược cô : "Mẹ tìm cho cô mối xem mắt nào thế? Là con trai nhà ai?"