Khương lão đầu nắm c.h.ặ.t nắm tay, giống như quyết định gì đó: "Tiểu Bằng mày văn phòng đường phố gọi chủ nhiệm Vương tới."
Mọi sửng sốt, việc nhà vô duyên vô cớ gọi ngoài tới gì?
lão gia t.ử c.ắ.n răng chính là lên tiếng, mãi cho đến khi chủ nhiệm Vương tới, ông mới nguyên do.
"Phân gia?" Chủ nhiệm Vương nhà họ Khương một cái, tình huống nhà bà cũng đại khái hiểu , hơn nữa chuyện chủ trì phân gia bà ít , nhưng cũng cần gánh trách nhiệm gì, gì hơn là cái chứng kiến thôi.
Bà hỏi đến tình huống cụ thể, chỉ là : "Chú Khương chú nghĩ kỹ ? Cháu thím thể còn ở trạm y tế, đợi thím trở ?"
"Không ." Khương lão đầu liên tục từ chối.
Bà nhà trở về chuẩn hỏng việc, cũng bà phí sức gì ngạnh là đem tất cả chen chúc một chỗ, chen chúc nữa ông sẽ những cho điên mất, "Nếu trong nhà nháo thành như bà nhà cũng sẽ tức giận viện, vì sống thêm vài ngày, vẫn là sớm phân gia thì hơn."
"Cha, lời của cha ..."
"Chúng con nghĩ tới phân gia a, cũng thể phân."
"Phân cái gì mà phân, đều là một nhà gì phân gia?"
Trước bọn họ nguyện ý , lão gia t.ử mặt ngoài như , bọn họ cho dù ý tưởng cũng nghẹn, nếu truyền ngoài, bọn họ còn ?
Khương lão đầu cũng là thật tức giận, nếu cũng sẽ như .
cũng việc trong nhà thể truyền ngoài, một câu liền : "Phân, điều gia đáy trong nhà các cũng , mấy chục đồng tiền tao và các giữ phòng ..."
Lời mở miệng, ngoại trừ nhà Khương đại , sắc mặt những khác đều đổi.
Phân gia phân tiền, cứ như đuổi bọn họ ngoài?
"Ngoại trừ Khương Thanh , mỗi đứa con trai trong nhà đều chia một phần công việc, nhưng danh ngạch công việc của con dâu cả là bỏ thêm tiền mua, khả năng cứ như phân cho nó." Khương lão đầu trong lòng cũng là tính toán qua, ông tiếp theo : "Cho nên nhà lão đại mỗi tháng đưa cho tao và ba đứa em trai nó mỗi nhà năm đồng tiền, thời hạn hai năm."
Lời rơi xuống, tất cả đều đang tính món nợ .
Khương đại tẩu hiện tại một tháng tiền lương mười tám đồng năm hào, nếu đưa cho cha và ba em trai mỗi năm đồng, bà mỗi tháng còn bù một đồng năm hào.
cái kỳ hạn vặn kẹt ở điểm mấu chốt của bà .
Đừng hai năm bù tiền, nhưng hai năm công việc liền thuộc về bà , đến già còn thể để con cái tiếp ban, về lâu dài tuyệt đối lời.
Đồng thời, Khương nhị tẩu và Khương tứ tẩu cũng tính một món nợ.
Mỗi tháng nếu thể lấy năm đồng tiền, hai năm xuống thế nào cũng hơn một trăm.
Cộng thêm nhà tiền lương, tuy rằng tính là nhiều, nhưng nuôi sống một nhà già trẻ hẳn là lo vấn đề, tiền cầm, thế nào cũng mạnh hơn so với nộp lên.
Có điều nợ nhà thể tính rõ, nhà khác đồng dạng cũng thể.
Tầm mắt đều tự chủ về phía nhà lão tam, cộng thêm năm đồng chia, nhà lão tam một tháng tiền đến tay đều sắp vượt qua năm mươi đồng !
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-ga-nham-toi-tuy-quan-theo-chong-nuoi-con/chuong-24.html.]
Người thật đúng là thể so với .
Khương đại tẩu há miệng thở dốc, nhưng lời đến bên miệng chút do dự.
Bà tiền lương thím ba cao như , thể miễn ? ngẫm cái nết lăn lộn của Khương Song Song, vạn nhất phát điên thì bây giờ?
Mắt thấy sắp ký tên ấn dấu tay, hai vợ chồng Khương đại ca Khương đại tẩu đ.á.n.h ít quan mắt mày , cuối cùng vẫn là quyết định một chút.
Vạn nhất thật thể tiết kiệm , đó chính là bớt đưa hơn một trăm đồng đấy.
Đáng giá mạo hiểm thử một .
Lúc ký tên, bà thanh thanh yết hầu : "Thím ba, phân gia thuộc về nhà em điều kiện nhất, một em bù tiền lương hai , là..."
"Rầm" một tiếng vang, Khương Song Song một quyền rơi tủ bát bên cạnh, một quyền xuống chính là một cái lỗ thủng: "Cháu nhớ rõ cái tủ bát vẫn là cháu phát tiền lương mua ? Cái cũng quá rắn chắc ."
Ngay đó một cước đá đá cái bàn bên cạnh, "Rắc" một tiếng nháy mắt tan thành từng mảnh: "Có liên quan còn cái bàn ? Ánh mắt qua ải a, đều chịu nổi đá như ."
"Tổ tông, tổ tông! Tổ tông của ông, cháu xuống tay thể nhẹ chút a!" Khương lão đầu đau lòng đến thẳng run rẩy, một quyền một cước đưa bao nhiêu tiền cho thợ mộc .
Mà ngoài duy nhất, chủ nhiệm Vương cảm thấy nhà thú vị.
Một cô gái động thủ, trong nhà mặc kệ là trưởng bối là em họ cùng lứa, một ai dám tiến lên ngăn cản, ngược bộ theo bản năng lui phía vài bước, từng khuôn mặt tất cả đều là thần sắc đề phòng.
Ha ha, thấy chính là đ.á.n.h sợ.
"Cứ theo lời mà phân, nhà lão đại nếu còn ý kiến thì đem danh ngạch công việc nhường , mày mỗi tháng lấy năm đồng tiền." Khương lão đầu tức giận trừng mắt hai vợ chồng một cái, lầm bầm: "Các chọc nó gì?"
"..."
"..."
Hai vợ chồng Khương đại tẩu gọi là một cái oan ức.
Ai thể ngờ chỉ một câu hợp liền trực tiếp khai chiến chứ?
"Chị dâu cả vui vui..."
" vui!" Khương đại tẩu đ.á.n.h gãy lời chị em dâu, thể vui?
Nếu thật sự nhường , bà mới đau thịt .
"Chị vui thì vui ." Khương nhị tẩu lạnh lùng liếc bà một cái, "Có điều tiền sửa tủ bát và cái bàn chị bỏ ."
", cùng chúng quan hệ." Khương tứ tẩu hiếm khi cùng chị em dâu ở cùng một chiến trường.
Trong lòng các bà đều sáng như gương, cái nhà ai phân gia nhất, việc thuận theo ý cô.